Triệu Thừa Phong nói thầm: “Địa phương quỷ quái này thế nhưng có tòa miếu? Vân Sơn Thần?”Triệu Đinh Hạc nhìn huỳnh thạch trong tay đang hơi hơi phát sáng : “Để ý một chút, khoảng cách chúng ta đang rất gần với Trấn Kiếm Thạch, nó rất có thể đang nằm trong gian miếu này.

Trước tiên, các người đứng chờ ở chỗ này, để ta đi vào trước xem xét tình huống.

Nếu không có gì nguy hiểm hai người các ngươi lại tiến vào.”Nguyễn Thu Đường gắt gao dựa gần Triệu Đinh Hạc, bất an nói: “Sư huynh, chúng ta vẫn là cùng nhau vào đi thôi, sương mù dày đặc này quỷ dị thật sự, chúng ta tốt nhất vẫn là không cần tách ra.”Triệu Đinh Hạc nghĩ nghĩ, gật đầu đồng ý, “Sư muội lời nói có lý.”Ba người lo lắng trong miếu có ma vật ẩn nấp, vì vậy thập phần cẩn thận, từng người đều nắm chặt pháp khí của chính mình.


Trước tiên bọn họ lấy ra lá bùa nhìn trộm gấp thành hạc giấy, đem bên trong miếu Sơn Thần tuần tra qua lại mấy lần.

Sau khi xác nhận bên trong không có bất cứ một chút dị động nào mới dám sờ soạng tiến vào.Triệu Đinh Hạc đẩy ra cửa viện nghiêng nghiêng lệch lệch của miếu Sơn Thần, trong tiếng cửa mở ê a thật cẩn thận bước vào.Mê chướng trong miếu so với bên ngoài phai nhạt rất nhiều, sắc trời càng thêm sáng sủa, có thể thấy rõ cảnh trí chung quanh.Toà miếu này rất tàn bại, cỏ dại mọc đầy, nhìn qua là đã bị hoang phế thời gian dài.

Nóc nhà thần miếu đều bị phá động, ánh mặt trời từ những lỗ hổng đó chiếu vào bên trong.

Vừa lúc có một chùm sáng chiếu đến tượng Sơn Thần ở giữa miếu.Các đường cong tinh tế của tượng thần đã bị mãi dũa cho bằng phẳng, nhưng vẫn có thể hình dung ra được hình dáng.


Hoa văn trên tượng lại vẫn tươi đẹp vô cùng, màu sắc tươi mới này không hề hợp phong cảnh với cả một toà miếu đổ nạt.Ba người đều bị màu sắc sặc sỡ của tượng thần ở giữa miếu hấp dẫn ánh mắt.

Biểu tình trên mặt bọn họ dần dần trở nên dại ra.

Cả ba không tự giác mà đi đến trước điện thờ, cùng lúc ngửa đầu nhìn các hoa văn tươi mới trên bức tượng.Hình dáng ngũ quan thần tượng đã mơ hồ, nhưng đôi mắt lại có màu sắc sống động như thật.

Trong tối tăm không được mặt trời chiếu đến nhưng ánh mắt lại rõ ràng vô cùng, đập vàoThần tượng hai mắt thon dài, đôi mắt nửa mở, tròng mắt đen nhánh, chỗ sâu trong mắt dần dần sáng lên ánh sáng bạc quỷ dị, mang theo thương hại thế nhân, rồi lại thần thánh từ bi, từ trên cao nhìn xuống bọn họ.Ba người vẫn duy trì tư thế giống nhau như đúc, đầu ngẩng cao cao nhìn hướng lên trên, biểu tình si vọng, không chớp mắt mà nhìn chằm chằm thần tượng, giống như tín đồ thành tín nhất của Sơn Thần.Hình ảnh quỷ dị như vậy giằng co gần mười lăm phút, ba người mới đột nhiên yên lặng thu hồi ánh mắt, lại đồng thời động đậy thân thể.Triệu Đinh Hạc một tay ôm đao, một tay lấy huỳnh thạch, đi lại khắp nơi ở bên trong miếu thờ, dò xét phương hướng của Trấn Kiếm Thạch.Triệu Thừa Phong từ túi trữ vật nhảy ra túi nước đưa cho Nguyễn Thu Đường, Nguyễn Thu Đường duỗi tay tiếp nhận, ánh mắt trên dưới đánh giá tượng thần, nghi hoặc nói: “Màu sơn tượng Sơn Thần giống như là mới được vẽ lại không bao lâu.”Thần sắc của ba người rất tự nhiên, giống như không nhớ rõ những gì vừa mới phát sinh..