Ngu Ý nửa tỉnh nửa mơ xốc xốc lên mí mắt, giọng mũi mềm mại, hô: “A Tưu?”Tiết Trầm Cảnh trầm mặc một lát, đi qua ngồi xổm bên cạnh nàng, thấp giọng nói: “Mệt mỏi liền đi trên giường ngủ.”“Không được, ta đang đợi ngươi, hơn nữa ta còn chưa vận chuyển xong một vòng.” Ngu Ý híp mắt, thân mình lắc qua lắc lại, rõ ràng đã muốn ngủ cực kỳ, nàng hàm hồ nói, “Tại sao chúng ta lại định cư ở chỗ này, hẳn là nên tìm một chỗ có mắt linh mới đúng…:”Tiếng của nàng càng ngày càng nhỏ, rũ đầu, ngủ rồi.Tiết Trầm Cảnh từ túi trữ vật móc ra một quả linh đan, rồi đem quả linh đan lớn nhỏ bằng móng tay này chia làm ba phần bằng nhau, lấy ra một phần đút vào trong miệng nàng.Linh lực trong cơ thể của Ngu Ý vẫn luôn không khôi phục, nếu cứ như vậy, khẳng định nàng không thể tiếp tục ở chỗ này.

Nhưng nếu nàng khôi phục quá nhanh… Tiết Trầm Cảnh tưởng tượng đến bản thân bị kiếm linh của nàng đánh cho bầm dập mặt mày, trong lòng vẫn còn sợ hãi mà tê một tiếng.Ý tưởng ban đầu của hắn, chính là muốn lấy Ngu Ý ra cho Địa Trọc ăn, làm cho Địa Trọc dơ bẩn vẩn đục cắn nuốt Kim Đan của nàng, đem linh căn của nàng ăn mòn sạch sẽ.

Như vậy, nàng sẽ biến thành một kẻ tàn phế không thể tu luyện, nàng sẽ chỉ có thể ỷ lại vào hắn, cũng chỉ có thể ngoan ngoãn sống ở bên người hắn.


Trở thành một con rối, toàn tâm toàn ý chỉ yêu hắn, hỗ trợ hắn hoàn thành nhiệm vụ, như vậy thì tốt rồi.Nhưng hệ thống phiền thật sự, hắn vừa tưởng tượng làm như vậy với nàng, nó liền ở trong đầu hắn thét chói tai, dùng kết quả thất bại của nhiệm vụ tới cảnh cáo hắn.Lúc hắn bị Ngu Ý đánh, cũng không thấy nó che chở hắn như vậy.Cho nên, Tiết Trầm Cảnh đành phải mỗi ngày đút cho nàng một chút linh đan, khiến mỗi ngày nàng chỉ khôi phục một chút, làm cho nàng không đủ linh lực động thủ với hắn.Tiết Trầm Cảnh đút xong linh đan, hai tay nâng mặt nàng lên, trán kề cùng trán của nàng.

Lúc này, các xúc tu vô hình chậm rãi mấp máy ở trong không khí, ôm trọn cả hai người vào bên trong.Ngu Ý đang chìm trong giấc ngủ nhưng phảng phất cảm giác cơ thể giống như bị chìm trong một đám dính nhớp, dính ướt.

Hơn nữa, thứ cảm giác này giống như đang thấm vào trong người nàng từ mỗi một tấc lỗ chân lông.

Trong đầu nàng lại bắt đầu sột soạt tiếng người giống như thuỷ triều tràn vào.

Dường như mỗi một dây thần kinh đều bị người kia nắm chặt ở trong tay, vận chuyển tin tức về phía nàng.—— ta là tướng công ngươi, ngươi hẳn là muốn thích ta, thích ta thích ta thích ta thích taTrong lúc ngủ mơ Ngu Ý cũng có thể nói mớ ra tiếng: “Ân, ta thích ngươi, thực thích ngươi……”Tiết Trầm Cảnh trong mắt hơi sáng lên, hứng thú bừng bừng hỏi hệ thống: “Hiện tại hảo cảm độ là nhiều ít?”Hệ thống: “…… 6%.”Vui sướng trong mắt Tiết Trầm Cảnh biến mất, thần sắc lại trở nên âm trầm, mắt rũ xuống, gắt gao nhìn chằm chằm người đang ngủ say.—— không đúng, ngươi thích còn chưa đủ, 6% tính cái gì thích, ngươi cần phải trăm phần trăm thích ta, thích ta thích ta thích taTrong đầu Ngu Ý phát trướng, không thoải mái mà hừ ra tiếng, Tiết Trầm Cảnh vẫn như cũ không buông nàng ra, cặp tròng mắt đen nhánh kia, rồi những châm bạc dựng thẳng kia càng trương lớn hơn, cơ hồ chiếm nửa con mắt.

Những sợi tơ vô hình từ trong mắt vươn ra kia phảng phất giống như tung bay, dán bám vào mặt Ngu Ý.Lòng bàn tay Tiết Trầm Cảnh vô ý thức nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt trơn trượt của nàng, dưới ánh sáng đèn dầu mờ nhạt, các xúc tu đang mấp máy, chen chúc ở quan thân bọn họ.


Xúc tu quấn quanh tay chân, vòng eo, cổ của Ngu Ý.Một cái xúc tua mượt mà để ở trên môi nàng, cảm thụ được hô hấp ấm áp ở môi nàng mỗi khi nàng nói mớ.

Mỗi lần như vậy, xúc tu lại cọ nhẹ vào môi dưới của nàng.—— không đủ không đủ không đủ không đủ, ngươi còn có thể càng thích ta, lại thích ta nhiều một chút được không“Ân, được, thích thích ngươi……” Ngu Ý lẩm bẩm.Tiết Trầm Cảnh lại lần nữa hỏi: “Hảo cảm độ.”Hệ thống chẳng còn lời gì muốn nói.

Mỗi đêm đều như vậy, mỗi đêm đều như vậy! Ký chủ của nó không chê phiền, nó đều trả lời đến có chút mệt mỏi.

Hệ thống thật sự bất đắc dĩ, vẫn như cũ đúng sự thật trả lời: “6%.”Lồng ngực Tiết Trầm Cảnh phập phồng, hít một hơi thật mạnh.


Một khắc kia, toàn bộ xúc tu trong phòng đều bạo nộ mà bành trướng to ra, đêm căn nhà gỗ nhỏ nổ tung.

Xúc tu từ những chỗ nứt toác trên tường cũng như nóc nhà bay ra ngoài, hoá thành sương mù trong màn mưa, mưa bụi trực tiếp bị đánh rơi xuống dưới.Ngu Ý bị xúc tu vờn quanh, nhưng lại không có một giọt nước mưa nào rơi xuống trên người.

Thanh âm trong đầu nàng vẫn không ngừng kêu vâng, không ngừng cầu xin nàng.—— thích ta được chứ? Lại thích ta nhiều một chút, cầu xin ngươi thích ta nhiều một chút cầu xin ngươi cầu xin ngươi lại thích ta nhiều một chút được không.