Dưới ánh trăng, bạch y thiếu niên quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh.

Hắn thu lại chân từ trên người Cốt Ma, đá văng một khối thi thể nằm gần bên chân.

Dẫm lên chỗ nước cạn, nơi máu loãng vẫn đang chảy róc rách không ngừng, đi từng bước tới trước mặt lão huynh cụt chân.Hắn cũng đang mặc trên người quần áo của đệ tử tông môn phái Ly Sơn, chẳng qua, chỗ cổ tay áo kẹp thêm một tầng nhung mềm, nhìn qua so với người khác hắn ăn mặc rắn chắc hơn một chút.

Trên trường bào trắng thêu hoa văn chỉ bạc trúc xanh, hoa văn theo bước chân hắn đi lại, ở dưới ánh trăng giống phát ra ánh sáng nhạt.Người thiếu niên vóc người thon dài, khuôn mặt non nớt còn chưa cập quan.


Hắn dùng dây cột tóc là một dây xích màu vàng kim buộc tóc lên cao.

Đuôi tóc giống như rong biển, uốn khúc cong cong, theo gió đêm bay bay.

Ánh trăng soi sáng trên mặt hắn, chiếu ra khuôn mặt tinh xảo cùng cái mũi đ ĩnh cao của hắn.Nếu không phải trên áo trắng của hắn có vết máu đỏ phun lên tung toé thì quả thật nhìn hắn chính là cảnh đẹp ý vui.Tiết Trầm Cảnh đến gần, dừng cách vị kiếm tu phái Ly Sơn kia một bước chân, rất thuận theo mà cất tiếng : “Nguyên lai là Lý sư huynh.”Vị kiếm tu mất chân kia phun ra một bãi nước bọt nhiễm máu về phía Tiết Trầm Cảnh, rồi nhanh chóng tay véo kiếm quyết, ý đồ muốn triệu hoán linh kiếm để thanh lý môn hộ.

Theo hắn kêu gọi, linh kiếm gào thét phóng tới.

Nhưng còn chưa phóng tới trước người Tiết Trầm Cảnh đã bị Cốt Ma ở phía sau hắn ta b ắn ra cốt đao chặt đứt.Vị kiếm tu kia cuồng nôn ra một ngụm máu tươi, nổi giận đến khó thở, mắng to : “Ngươi chỉ là một đứa con đê tiện nhà thương nhân, nếu không phải cha ngươi khom lưng uốn gối nơi nơi chuẩn bị, thì ngươi căn bản không vào được phái Ly Sơn kiếm, ngươi làm sao dám……”Tiết Trầm Cảnh cong lưng, duỗi tay bóp chặt cằm vị kiếm tu, “Ta đương nhiên không dám.”Gió đêm phất qua, các sợi tóc trên trán hắn nhẹ nhàng lay động, ngọn tóc dính máu bị nặng nề kéo xuống, máu chảy dọc đến đuôi mắt Tiết Trầm Cảnh, xé toang biểu hiện ôn hoà lộ ra bản chất dữ tợn của hắn.Hắn chớp chớp mắt, tỏ ra đương nhiên mà nói: “Cho nên, các ngươi đêm nay đều đã chết, liền không ai biết, đúng hay không?”Tiết Trầm Cảnh bấm tay dùng sức, dưới lòng bàn tay, sọ não của người nọ nổ tung, chất lỏng đỏ đỏ trắng trắng bắn đến vạt áo hắn, ở trên quần áo trắng nhiễm ra màu hồng chói mắt.Ngu Ý che miệng lại, nàng cố gắng kiềm chế, không để cho mình nôn khan phát ra tiếng động.Tiết Trầm Cảnh giết người xong lại tiếp tục moi nội đan, quay người đi đến đầu nguồn nước rửa tay.

Cốt Ma lúc này vẫn còn đang nằm im tại chỗ, đầu của nó bị dẫm, một nửa đầu đã rơi vào chỗ đá vụn của đầm nước cạn, nhưng cả thân mình kh ủng bố của nó cũng không dám làm ra một cử động nhỏ.Chỗ nước cạn đã hoàn toàn yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng nước chảy róc rách.

Khắp nơi đều có chân tay rơi rụng.


Không có một thi thể nào hoàn chỉnh.

Máu người đem một đoạn suối cạn này nhuộm thành màu đỏ.Ngu Ý súc ở cây cối, nhìn một đoạn ruột người treo ở hòn đá giữa dòng suối, dạ dày giốn như sông cuộn biển gầm càng thêm lợi hại.Cách thức giết người của Tiết Trầm Cảnh, thật sự có chút quá mức tàn ngược, nhưng lại rất xứng với ý cười tự đắc ở trên mặt hắn khi hắn ra tay.

Quả thực làm cho người khác sởn cả tóc gáy.Chẳng lẽ, bởi vì nàng, nữ chủ của cốt truyện này trốn chạy mà Tiết Trầm Cảnh đã không còn suất diễn của một nam xứng, nên hắn trước tiên đã bị hắc hoá?Vì một giây quá mức kinh hãi, thủ thuật che mắt của Ngu Ý có một tia giao động.

Ngu Ý cũng nhanh chóng nhận ra, nàng bắt buộc bản thân phải bình tĩnh rồi vội vàng kết ấn, một lần lữa thi triển thủ thuật che mắt.Thân ảnh của nàng chỉ ngắn ngủi một chút hiện ra một cái chớp mắt ở giữa cây cối, lại một lần nữa hoàn mỹ dung nhập giống như cành lá ở quanh mình.Ngu Ý thấp thỏm bất an nhìn về phía nước cạn.

Lúc này, nàng đang đứng gần sát vách vúi, vách núi nghiêng cùng với cành lá giúp cho nàng che đậy được ánh trăng.


Chỗ Ngu Ý ẩn thân, phiến cây cối rất tối, có duỗi tay ra cũng không nhìn thấy năm ngón.

Chắc hẳn nàng sẽ không bị hắn phát hiện đi?Trong lòng Ngu Ý tồn một tia may mắn, đúng lúc này, giữa một mảnh tĩnh mịch, bỗng nhiên vang lên một thanh âm ồn ào.“Trời a, chủ nhân, ngài màu xem mau xem! Là lão bà của ngài! Nàng rốt cuộc online ô ô ô.

Nàng tránh ở cây cối, bộ dáng nàng súc thành một đoàn cũng quá đáng yêu đi!”Thanh âm này c ắm vào đến thật sự đột ngột, ngữ khí hân hoan nhảy nhót, cùng trước mặt cảnh tượng không hề hợp nhau, Ngu Ý vừa mới rơi xuống trái tim lại một lần nữa treo lên, hốt hoảng mà nghĩ, cái gì cây cối? Ai có thể đến cứu mạng nàng, cái kia không phải là đang nói nàng đi?.