Mục Vân Đông thu châm, vào giây phút bắt tay với Lương Kiếm Bình, lặng yên không một tiếng động rót vào một chút sinh mệnh nguyên khí cho lão, tế bào vốn đã khô kiệt của Lương Kiếm Bình nhất thời tràn đầy lên, thoáng cái đã trẻ lại hai mươi mấy tuổi, lão đầu vốn là một người hơn 80 tuổi này thoạt nhìn cũng chỉ hơn 60 tuổi.

- Nếu như ngài hành y tế thế cứu vô số người thì tôi cũng không keo kiệt sinh mệnh nguyên khí của tôi.

Trong lòng Mục Vân Đông yên lặng nói.

- Ừm, thật là thoải mái, đã lâu không cảm giác thân thể nhẹ nhàng như vậy.

Sau khi rót vào sinh mệnh nguyên khí, Lương Kiếm Bình cảm giác toàn thân nhẹ nhàng.

Lương Băng Nghiên rời khỏi trước đó lại trở về phòng khách, khi nhìn thấy Lương Kiếm Bình thì chấn động:- Gia gia, ngươi, ngươi, ngươi! Người giật mình, Lương Băng Nghiên có chút lắp bắp.

- Ông làm sao vậy?Lương Kiếm Bình không rõ nguyên nhân.

Lương Băng Nghiên lấy ra một cái gương đưa cho Lương Kiếm Bình:- Gia gia, người đã biến thành trẻ rồi.

Lương Kiếm Bình cười cười:- Tiểu Băng nhi lại nói bậy bạ gì đó? Gia gia chỉ có càng ngày càng già thì làm sao có thể trẻ lại được chứ.

- Chính người xem sẽ biết.

Lương Kiếm Bình nhận lấy gương rồi đưa tới đây, vừa nhìn đã lập tức bị kinh hãi, thì ra là mình đầy nếp nhăn, một đầu tóc bạc, hiện tại thoạt nhìn đầy mặt hồng quang, tóc cũng đen hơn không ít.

- Tiểu Mục, đây đều là công lao của Kim Châm Thuật à?Lương Kiếm Bình có chút không xác định, lão cũng có nghiên cứu về châm cứu, nhưng chưa từng nghe nói châm cứu còn có thể làm người trẻ hóa.

Mục Vân Đông chỉ gật đầu mỉm cười không phủ nhận, anh đương nhiên biết kim châm không thần kỳ như vậy, thần kỳ chính là hệ thống, là sinh mệnh nguyên khí, nhưng anh không thể nói ra.

Lương Kiếm Bình nhất thời kinh ngạc không thôi, liếc mắt một cái nhìn chăm chú về phía Mục Vân Đông.

- Y thuật của Mục tiểu hữu thật sự lợi hại, không biết là theo học thầy nào? Thăng chức ở đâu?Lương Kiếm Bình xưng hô với Mục Vân Đông từ Mục tiểu huynh đệ đến tiểu Mục lại đến Mục tiểu hữu, có thể thấy được đối với Mục Vân Đông là thật sự càng ngày càng coi trọng.


- Lương lão quá khen, tôi không có sư phụ, trước mắt chính là một du y giang hồ.

Mục Vân Đông ăn ngay nói thật.

Mục Vân Đông ăn ngay nói thật, nhưng theo Lương Băng Nghiên thấy thì lại là thực trạng, rõ ràng ở biệt thự, nhưng lại ăn mặc rất rách nát, rõ ràng là y thuật lợi hại, nhưng lại khiêm tốn đến quá mức.

- Giả vờ!Lương Băng Nghiên bất mãn liếc mắt nhìn Mục Vân Đông một cái.

Lương Kiếm Bình lại không cho rằng Mục Vân Đông đang giả vờ, bởi vì kim châm thuật thượng cổ của anh không tầm thường, ngay cả ông là Trung y như vậy cũng chưa tiếp xúc đến, mà Mục Vân Đông lại có thể thao tác thuần thục, nếu không phải có danh sư thì chính là thế gia Trung y ẩn giấu.

Nhưng nếu Mục Vân Đông không muốn nói thì lão cũng không hỏi nữa.

- Mặc kệ nói như thế nào, hôm nay cảm ơn Mục tiểu hữu, chúng ta cũng coi như là hàng xóm, sau này thường xuyên tới đây chúng ta tham thảo một chút y thuật.

- Rất tốt.

Mục Vân Đông vui vẻ đáp ứng, Lương Kiếm Bình là tiền bối mà anh sùng bái, đừng nhìn hiện tại anh trâu bò, nhưng đều có hệ thống, nếu bàn về y thuật chân thật thì anh còn kém xa so với Lương Kiếm Bình.

- Băng nhi, đi thư phòng của ông lấy vật trang trí của ông tới đây, ông muốn tặng cho Mục tiểu hữu.

Lương Kiếm Bình phân phó nói.

- Gia gia, đó chính là Kê Huyết Thạch, vật trang trí mà người thích nhất, sao có thể tùy tiện tặng cho người khác được.

Lương Băng Nghiên bất mãn nói.

- Ai, Mục tiểu hữu cũng coi như đã cứu mạng ông, xem bệnh cũng phải trả phí, đưa tiền quá tục khí, chỉ có vật trang trí cao cấp đại khí như vậy mới thích hợp đưa cho tiểu hữu.

Mục Vân Đông nghe nói Lương Kiếm Bình muốn đưa đồ vật mình thích nhất cho anh, hoảng sợ:- Lương lão, không được, tôi chỉ là chuyện nhỏ không tốn sức gì mà thôi, không gánh nổi lễ vật quý giá ngài tặng tôi như vậy.


- Phải lấy.

Lương Kiếm Bình khoát tay áo nói:- Xem như là kết bạn với Mục tiểu hữu.

- Thật sự không thể nhận.

Mục Vân Đông có chút sốt ruột, tuy nhà của anh trống rỗng, cũng yêu cầu một ít đồ vật, nhưng đây chính là thần tượng của mình, thu nhận sẽ rất ái ngại.

Lúc này, Lương Băng Nghiên đã đem đồ vật đến, có thể là thật sự thích, Lương Băng Nghiên không nỡ, bĩu môi rõ ràng tỏ vẻ mình không muốn.

Quân tử không cướp đồ của người khác, Mục Vân Đông không muốn làm khó Lương Băng Nghiên.

- Lương lão, lễ vật thì thật sự không cần, nếu thật sự muốn cảm ơn tôi thì giúp tôi một chút.

- Hả? Giúp cái gì?- Tôi muốn mở một phòng khám để xem bệnh cho người ta.

Mục Vân Đông nghĩ tới, nếu không đi hối lộ chủ nhiệm khoa thì anh chắc chắn là không thể tốt nghiệp được, càng đừng nói đến việc vào bệnh viện.

Mặc dù bây giờ anh không thiếu tiền, nhưng hối lộ người khác là chuyện anh không muốn làm.

Nghe nói Mục Vân Đông muốn mở phòng khám, Lương Kiếm Bình lập tức khen:- Mở phòng khám à, tốt nha, lấy y thuật của cậu, nhất định có thể tạo phúc cho rất nhiều dân chúng, cậu nói chúng ta có thể hỗ trợ cái gì.

- Cũng không có gì đặc biệt, có thể một ít giấy chứng nhận tương quan không dễ làm.

Mục Vân Đông cũng không khách khí.

- Cái này không thành vấn đề, tôi sẽ để tiểu Băng đi làm.

Mục Vân Đông không nhận quà, điều này làm cho vẻ mặt của Lương Băng Nghiên tốt hơn một chút, cho nên liền đồng ý.


Hai người lại trao đổi một phen, mãi đến khi mặt trời chiều ngã về phía tây Mục Vân Đông mới đứng dậy rời đi.

Mới vừa đi ra khỏi sân, đã nhìn thấy quản gia dẫn theo bốn người tiến vào sân.

Trong đó có hai người Mục Vân Đông còn quen biết, một người là Giang Hưng Hiền, hiệu trưởng đại học Y khoa Trạm Hải, một người khác là chủ nhiệm Trịnh Nhạc Dân của Khoa Trung Y, hai người khác anh không quen biết.

Trịnh Nhạc Dân cũng nhìn thấy Mục Vân Đông, ông ta đột nhiên sửng sốt:- Bạn học này, sao cậu lại ở đây?- Vì sao tôi không thể ở đây?Mục Vân Đông buông tay.

Lương Kiếm Bình đã biết có khách đến nên vội vàng từ trong phòng khách đi ra, hôm nay ông từ kinh đô trở về, sớm có mấy học sinh ở Trạm Hải nói muốn tới thăm ông.

- Chào Lương lão!Bốn người tới cùng kêu lên thăm hỏi.

Lương Kiếm Bình ừ một tiếng, sau đó chuyển ánh mắt về phía Mục Vân Đông.

- Đã xảy ra chuyện gì vậy?Lương Kiếm Bình hỏi.

- Lương lão, sao tiểu tử này lại ở đây?Trịnh Nhạc Dân hỏi lại.

- Cậu ấy tới xem bệnh cho tôi.

Lương Kiếm Bình chậm rãi nói.

- Xem bệnh?Bốn người trước mắt mở to hai mắt nhìn.

Lương Kiếm Bình là ai chứ, chính là trâu bò nhất trong giới y thuật, thế nhưng có người xem bệnh cho ông ta, mà còn là một người trẻ tuổi như vậy.

- Lương lão, có phải lão đã bị hắn lừa rồi hay không?Trịnh Nhạc Dân vội vàng hỏi.

- Vì sao lại nói như vậy?Lương Kiếm Bình hỏi lại.

- Lương lão, ngài nói xem có phải là anh ta đang giở trò gì không?Trịnh Nhạc Dân nói.

- Hả, phải không?Lương Kiếm Bình lộ ra một biểu cảm cổ quái.


- Không chỉ có như vậy, buổi sáng hôm nay anh ta còn ở trường học kêu gào tự rời khỏi trường học, không còn là sinh viên của đại học y khoa Trạm Hải nữa, còn mang theo hòm thuốc khắp nơi hãm hại lừa gạt, không ngờ bây giờ anh ta lại lừa đến chỗ Lương lão ngài.

Trịnh Nhạc Dân hiển nhiên còn không ý thức được đã xảy ra chuyện gì, nói rất hăng say.

- Hừ! Diễn, cậu tiếp tục diễn đi!Sau khi nhìn thấy cảnh tượng này, Lương lão lập tức cười lạnh, nói:- Bốn vị đều là đệ tử của tôi, lần trước chúng ta gặp mặt cũng không bao lâu, tới đây mọi người xem tôi có thay đổi gì hay không.

Lương Kiếm Bình nhìn ra được giữa Mục Vân Đông và Trịnh Nhạc Dân chắc chắn có một ngọn núi sống, Trịnh Nhạc Dân nói lão đương nhiên không tin, nhưng chuyện cụ thể là gì lão không muốn đi thăm dò, có một số việc có lẽ phải làm để nói chuyện.

Lực chú ý của bốn người vừa rồi đều đặt vào Mục Vân Đông, Lương Kiếm Bình vừa nói như vậy, lúc này mọi người mới chú ý tới Lương Kiếm Bình lại hoàn toàn khác so với bình thường.

- Hả, Lương lão, sao lão lại trẻ lại như vậy?Giang Hưng Hiền lên tiếng trước.

- Đúng đúng, hôm nay Lương lão thoạt nhìn trẻ hơn ngày thường ít nhất hai mươi tuổi.

Mấy người khác cũng kêu sợ hãi.

- Thật sự là không có người nào dám nói, tôi thật sự là trẻ tuổi.

Lương Kiếm Bình cười ha hả.

- Lương lão là ngôi sao sáng trong giới Trung Y, tự mình bảo dưỡng đương nhiên làm rất tốt.

Trịnh Nhạc dân vuốt mông ngựa.

- Tôi không có bảo dưỡng, ngay buổi sáng hôm nay tôi vẫn còn là một bộ dáng tuổi già sức yếu, sở dĩ trở nên trẻ tuổi đều là nhờ cậu ấy.

Lương Kiếm Bình chỉ vào Mục Vân Đông.

- Cậu ấy châm cứu cho tôi, sau đó tôi hết bệnh, người cũng trở nên trẻ hơn.

- Sao có thể như vậy được?Bốn người kinh ngạc đến không nói ra lời.

.