CHƯƠNG 47 NĂM HAI – NGƯỜI CẦM ĐẦU.

Người phụ nữ đứng cạnh Peter có mái tóc bạc dài đến tận eo. Trêи đầu cô ấy có đeo một cái mũ beret và bên hông cô là thanh liễu kiếm có răng cưa và trông như được làm từ xương quái thú.

Cô ấy mang lại sự đồng cảm đến từ bề ngoài của cô ấy, cô ấy trông như kiểu người chị lớn tuổi mà bạn có thể tin cậy để đưa bạn ra khỏi rắc rối khi bạn cần.

Ngay khi cô ấy bước vào phòng, trong giây phút đó mọi người đứng im. Một học viên năm hai quá tức giận trong khoảnh khắc đó, hắn cuối cùng cũng thấy Erin giảm bớt phòng vệ.

Hắn ta tiếp tục tiến về phía trước và sẵn sàng tấn công nhưng trước khi thậm chí là mới một giây, người giáo viên nữa bước vào ngay bên cạnh học viên và vài giây sau hắn ngã quỵ xuống sàn với gót chân đầy máu.

“Cô ấy qua đó khi nào vậy?”

“Hey nhìn vào mắt cá chân của cậu ấy kìa, cậu có nghĩ cô ta làm không?”

Khi Momo nhìn vào người vừa bước vào phòng, cậu ta ngay lập tức đặt Soul weapon sang một bên. Momo biết khá nhiều về các giáo viên và vị trí của họ trong học viện. Cậu ta đã ở đây cả một năm và người vừa bước vào phòng không nên đụng đến.

Khi cô ta nói bất cứ ai không lắng nghe cô ấy sẽ bị trừng phạt, cô ấy muốn ám chỉ điều đó. Tên cô ấy là Fay Dallum. Cô ấy là trung sĩ tại học viên và hầu như chịu trách nhiệm huấn luyện đội hình.

“Bất cứ ai ngoài cô ấy,” Momo nói.

Không chỉ vậy dị năng của cô ấy là siêu tốc độ, đối thủ đáng gờm của Momo, bất kể cậu ta có thể nhìn thấy trước bao xa, tốc độ của cô ấy quá nhanh để có phể phản xạ lại. Không phải hắn ta đã từng có ý định tấn công cô ấy, hắn đã sai lầm vào năm rồi khi Fay lúc đó vẫn còn là một binh nhì tại học viện.

“Những ai bị thương hãy đến phòng y tế để được chữa trị ngay, trong khi đó phần còn lại các em hãy về ký túc xá và ở yên đó cho đến khi được gọi lên lần nữa. Các em hiểu ý tôi không?” Fay nói.

Hầu hết các học viên năm nhất đều im lặng. Họ không biết cô ấy là ai hoặc chuyện gì đang xảy ra.

Sau đó, ai đó trả lời cô ấy. Fay rút thanh liễu kiếm ra lần nữa và sau khi thấy nó, các học viên ngay tức thì trả lời, “Vâng cô.”

Vorden đã vào bệnh viên mang theo cánh tay của mình. Các học viên năm hai đi theo hướng tách biệt của tòa nhà để được chữa trị, trong số các học viên năm nhất, không ai thật sự bị thương ngoại trừ Vorden và Quinn.

Lần này Quinn không có sự lựa chọn nào ngoài việc phải vào phòng y tế. Quần áo cậu đầy máu và cậu mất khá nhiều máu nhưng từ khi cậu thoát khỏi trận đấu, cơ thể cậu bắt đầu tự lành.

Sau khi gắn cánh tay vào cơ thể Vorden thành công, Bác sĩ Hayley đến chỗ Quinn kiểm tra. Khi cô yêu cầu Quinn cởi áo sơ mi ra để cô có thể trực tiếp làm lành vết thương cho cậu, cô để ý rằng các vết thương đã gần như lành.

“Đây là gì vậy? Máu nhiều như vầy, vết thương chắc hẳn phải lớn lắm.”

Quinn bắt đầu cười trong hồi hộp.

“Vâng, bạn của em có dị năng làm lành vết thương và đã chữa trị cho em trước khi em đến đây.”

“Oh một người chữa trị khác.” Hayley nói trong ngạc nhiên, “ah nếu em có cơ hội thì hãy mời họ qua đây, dị năng của họ khá tốt và họ đã làm một việc thật tuyệt vời. Cô có thể giúp và cô mong muốn có học viên như vậy cho riêng mình.”

“Chắc chắn rồi ạ,” Quinn đáp lại.

Sau đó Hayley hoàn thành tiến trình cho việc chữa trị những vết thương còn lại trêи cơ thể Quinn, sau khi cô làm xong thì không còn dấu vết nào trêи người cậu.

Trong tiến trình đó cơ thể cậu đã sử dụng khá nhiều năng lượng và lần nữa thông báo hiện ra báo là cậu đang đói.

u003c Blood bank 90/100 u003e

Sau khi tiêu thu máu từ Blood bank, cậu không còn cảm thấy đói và không phải lo lắng việc thần trí điên cuồng ít nhất hai ngày tới.

Khi Quinn và Vorden trở về phòng của họ, họ được cho biết là không rời phòng cho đến khi nhận được thông báo. Mỗi lần, một binh nhì sẽ gọi tên học viên và họ sẽ được mang đến một nơi để thẩm vấn.

“Cám ơn đã gọi trung sĩ, nếu không thì tớ và Quinn đã đi tông rồi.”

“Không có chi,” Peter đáp lại vẫn còn cảm giác tồi tệ bởi toàn bộ câu chuyện. Mặc dù cậu ấy đã làm điều đúng về việc đưa Fay đến, cậu vẫn còn cảm thấy tệ vì đã lừa Vorden vào hội trường.

“Cậu nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra đối với các học viên năm hai?” Quinn hỏi.

“Hmm, tớ không chắc nữa.” Vorden đáp lại, “Nếu đây là tai nạn một đối một thì tớ khá chắc họ sẽ làm lơ nó nhưng lần này có vài học viên liên quan vào, khả năng họ sẽ tìm một người chịu trách nhiệm.”

****

Trong khi đó bên trong một trong phòng thẩm vấn. Một người đàn ông lực lưỡng đang ngồi đối diện học viên năm hai Momo, và trêи ông ta có đeo huy hiệu cấp tướng. Tên là Duke king và ông ta là người đứng đầu các học viên năm hai.

“Trong nhiều người như vậy phải là Fay ngăn chúng tôi lại sao,” Momo phàn nàn. “Tôi đã làm như yêu cầu, và bây giờ tôi có lẽ phải trả giá cho nó”

“Cậu thư giãn nào, không gì xảy ra đâu tôi hứa mà.” Duke đáp lại, “Cậu là học viên duy nhất và những thứ như thế này xảy ra và tôi sẽ làm chứng cho cậu.”

“Thật sao, vậy tất cả việc này sẽ không đổ cho tôi ah?” Momo hỏi

Sau đó Duke đứng lên và ra phía sau Momo và thì thầm vào tai cậu.

“Tất nhiên, miễn là không ai tìm ra bí mật của chúng ta,” Duke nói với một nụ cười.

****

+++++Để có thể đọc và nghe audio các chương mới nhanh nhất, bạn đọc vui lòng truy cập trang chủ của nhóm Uriworkshop. Cảm ơn mọi người nhé!

Group Uriworkshop:

Wordpress: https://uriworkshop.wordpress.com/

Nghe Audio truyện tại: Uriworkshop 21

Link: https://www.youtube.com/channel/UC0CO8o1tWRHh9whPQfc1z1g

Hệ Thống Huyết Tộc:

https://uriworkshop.wordpress.com/2021/04/16/he-thong-huyet-toc/

++++++