Một vài giờ đã trôi qua kể từ khi Vorden lần đầu tiên đến hành tinh và có vẻ như bên ngoài trời vẫn còn là ban đêm. Nó gây rắc rối cho cậu và khiến cậu khó phát hiện ra những con thú hơn. Đặc biệt là trong những nơi trú ẩn tồi tàn, nơi chúng có thể dễ dàng ẩn nấp giữa các tòa nhà.

Không có nguồn sáng ở đâu vì gần như mọi thứ dường như đã bị phá hủy nhiều năm trước và thứ duy nhất đang phát ra ánh sáng là hai mặt trăng trêи bầu trời.

Có nghĩa là khi chúng ở bên trong, cậu càng khó nhìn thấy hơn.

"Anh có biết khi nào mặt trời sẽ mọc không?" Vorden hỏi, "Có lẽ tốt nhất là chúng ta đi dạo quanh đây khi ánh sáng mặt trời ló dạng, khi đó chúng ta có thể phát hiện ra những con thú dễ dàng hơn"

"Cậu thực sự không biết chúng ta đang ở đâu, phải không?" Ian trả lời: "Chu kỳ quay của hành tinh này kéo dài cả năm và hiện tại, chúng ta chỉ còn sáu tháng nữa. Tôi e rằng chúng ta sẽ không nhìn thấy ánh sáng trong một thời gian rất dài. Nhưng nếu cậu muốn đợi sáu tháng, cậu cứ tự nhiên. "

Không có ánh sáng mặt trời, thật khó để Vorden biết cậu đã thực sự ở trêи hành tinh này bao lâu và cậu chỉ có thể đoán. Đây là một vấn đề đối với cậu. Hiện giờ Vorden có năng lực hệ thổ cũng như Ian, khả năng du hành nhưng không biết 24 giờ đã trôi qua khi nào. Cậu ấy sẽ không biết khi nào dị năng sẽ biến mất.

Đợi thêm một lúc nữa, Ian đã có thể đứng dậy trở lại, anh hơi nhăn mặt khi đứng dậy và đặt tay lên hông. Vorden đã để ý điều đó trước đây nhưng giờ cậu đã chắc chắn về điều đó, người đàn ông bị thương nặng.

"Cậu đang tự hỏi điều gì đã xảy ra phải không?" Ian nói, "Tôi đang đi săn một con quái thú cấp cao được yêu cầu từ một công ty. Tôi không biết tại sao họ lại muốn nó nhiều đến vậy, nhưng nó là từ một con thú cụ thể chỉ có thể kiếm được từ hành tinh này."

"Anh có bắt được nó không?" Vorden hỏi.

Ngay sau đó Ian lấy ra một viên pha lê, cùng kϊƈɦ thước với Vorden đã có từ con Chuột, chỉ có điều viên này sáng hơn rất nhiều và có một lớp trong hơn ở bên ngoài. Bản thân lõi của tinh thể có thể được nhìn thấy rõ hơn. Tinh thể càng rõ ràng nghĩa là nó đến từ quái thú cấp cao hơn.

Khi cả hai đã sẵn sàng, họ quyết định quay trở lại bên ngoài, trong khi Ian dẫn đầu. Họ đảm bảo đi gần các tòa nhà hơn là đi ra giữa phố. Nếu có bất cứ điều gì phát hiện ra chúng, họ có thể nhanh chóng lao vào bên trong để chiến đấu.

"Này Vorden, tớ có một ý tưởng." Raten nói, "Tại sao chúng ta không giết nhà thám hiểm khi anh ta còn yếu và lấy viên pha lê đó của anh ta? Chúng ta có thể bán nó để lấy một gia tài hoặc thậm chí tạo ra một số thiết bị thực sự tốt."

"Cậu có phải là đồ ngốc không, một khi chúng ta giết anh ta thì chúng ta sẽ làm gì? Dị năng của anh ta sẽ chỉ tồn tại trong hai mươi bốn giờ, nếu chúng ta không tìm cách thoát khỏi đây kịp thời thì chúng ta hoàn toàn bị tiêu luôn."

Rồi đột nhiên Ian dừng lại khi phát hiện ra thứ gì đó.

"Nhìn qua đó." Ian chỉ.



Ở giữa con phố có một con Rattaclaw đã chết, hai người họ nhìn xung quanh trước khi tiến lại gần nó. Khi họ đến nơi, họ có thể thấy rằng Rattaclaw đã hoàn toàn bị vùi đầu vào.

"Có vẻ như nó đã bị giết cách đây không quá lâu và đầu của nó đã bị đập vào," Ian nói khi anh cúi xuống để xem xét kỹ hơn. Sau đó, anh ta đột nhiên rút ra một tinh thể quái thú. "Dù là ai thì họ cũng không có thời gian để tháo viên pha lê quái thú, có lẽ họ đang bị một thứ khác đuổi theo. Thật kỳ lạ, tôi không mong đợi để nhìn thấy một người ở đây nhưng có vẻ như bây giờ có một người khác."

"Này, cậu có nghĩ đó là bạn của cậu không," Raten nói.

“Có lẽ, rất khó để nói, chúng tôi thậm chí không biết Quinn có khả năng gì,” Vorden trả lời.

“Thực ra,” Vorden nói thành tiếng. "Em không phải là người duy nhất tình cờ đến đây, bạn của em đã đến đây cùng em và em thực sự hy vọng sẽ tìm thấy cậu ấy."

"Tôi sẽ không hỏi chi tiết." Ian nói, "Nhưng đừng hy vọng cao quá, tôi đã rất ngạc nhiên khi thấy cậu còn sống đừng bận tâm đến bạn của cậu nữa."

Sau khi nghe Vorden nói rằng có một học viên khác ở đây. Ian cảm thấy như anh ấy nên thử giúp đỡ. Ít nhất hãy xác nhận xem người bạn này của cậu ta còn sống hay không. Anh ta biết rằng Rattaclaw hiếm khi đi một mình, điều đó có nghĩa là rất có thể cậu ta đã bị đuổi theo một vài con nữa sau khi đánh bại con đầu tiên.

Anh ta bắt đầu kiểm tra Rattaclaw trêи sàn nhà và tìm thấy một vệt máu đen. Giọt máu dẫn đến đâu đó.

"Nào, chúng ta đi xem có thể tìm được người bạn đó của cậu không."

Hai người họ tiếp tục lần theo dấu vết cho đến khi nó cuối cùng dẫn họ đến một tòa nhà ba tầng, khi họ bước vào tầng một, nó hầu như trống rỗng không có dấu hiệu gì, nhưng Ian quyết định tiếp tục lần theo dấu vết máu đen đó và dẫn lên cầu thang bộ.

"Chuyện gì xảy ra ở đây?" Ian nghĩ. Khi bước lên bộ đầu tiên, họ có thể thấy ngày càng nhiều máu đen bắn tung tóe khắp nơi trêи các bức tường. Sau đó, khi họ đi lên xa hơn nữa, cả hai đã sững sờ trước cảnh tượng đó.

Nằm trêи mặt đất là mười con Rattaclaws đã chết, hoàn toàn chỉ còn quái thú với tinh thể quái thú bị lấy mất.

"Ai đã làm điều này? Có nhiều người ở đây, có thể là một đội khác đang làm nhiệm vụ?" Ian nói. "Tôi xin lỗi, tôi tưởng rằng Rattaclaw ở ngoài đã bị giết bởi bạn của cậu nhưng có vẻ như tôi đã sai. Cậu sẽ cần ít nhất một đội nhỏ để tiêu diệt mười người cùng một lúc như thế này."

Ngay cả Ian, một Du khách có kinh nghiệm cũng cảm thấy như thể anh ấy sẽ vất vả để hạ gục mười con ngay lập tức. Mặc dù con quái vật ở cấp độ yếu nhất, khó có thể tưởng tượng chiến đấu với mười con trong số họ và ra đi mà không bị tổn thương.

"Cậu còn tưởng rằng là bạn của cậu sao?" Raten hỏi.

"Có lẽ là không," Vorden trả lời, "Nhưng nếu có những người khác ở ngoài đó. Tớ hơi lo lắng, chỉ là Quinn đang ở đâu?"



Hai người sau đó quyết định leo lên mái nhà. Bằng cách này, Ian đã biết được vị trí của mình và có thể quyết định nơi tiếp theo. Họ đứng trêи nóc nhà và nhìn xuống, đó là lúc hai người họ phát hiện ra thứ gì đó.

"Mau cúi xuống!" Ian nói.

Khi cả hai nằm lên phía trước, họ từ từ leo qua gờ của mái nhà để một lần nữa xác nhận những gì họ đã thấy.

Đó là một con quái vật đi bằng sáu chân, mỗi bên ba chân, cơ thể của nó đứng thẳng như người trong khi nửa dưới giống như bọ cạp nhưng sau đó ở nơi đầu của nó, chỉ có một cái miệng lớn, còn cánh tay của nó, nó có bốn móng vuốt lớn. Đó là một con quái vật gớm ghiếc rõ ràng không phải đến từ trái đất.

"Một con thú trung cấp," Ian nói.

Khi họ tiếp tục quan sát nó, họ thấy con quái vật từ từ đi vào một tòa nhà.

"Này đó là tòa nhà gì vậy?" Vorden hỏi, khi cậu nhận thấy tòa nhà đang ở trong tình trạng còn tốt. "Cổng điện tử có thể ở bên trong đó không?"

"Đó là kho hàng." Ian trả lời, "Tôi nghi ngờ cánh cổng sẽ ở bên trong đó, thường thì những nơi đó là mục tiêu của những tên trộm và vì vậy chúng có xu hướng không làm cho khu vực cổng trở nên rõ ràng và ngay cả khi nó ở trong đó, tốt nhất chúng ta nên để con quái rời đi trước. Với tình trạng của tôi bây giờ, tôi sẽ không có cơ hội chống lại thứ đó. "

****

+++++Để có thể đọc và nghe audio các chương mới nhanh nhất, bạn đọc vui lòng truy cập trang chủ của nhóm Uriworkshop. Cảm ơn mọi người nhé!

Group Uriworkshop:

Blogspot: https://uriworkshop.blogspot.com/

Nghe Audio truyện tại: Uriworkshop 21

Link: https://www.youtube.com/channel/UC0CO8o1tWRHh9whPQfc1z1g

++++++