Không có ai để nói chuyện hoặc không có ai để giúp cậu ấy thoát khỏi hoàn cảnh mà cậu ấy đang gặp phải, Peter thường tự mình đi dạo quanh khuôn viên trường. Tâm trí cậu ấy tràn ngập sự hối hận và những lời nói của Layla. Theo một cách nào đó, cậu ấy cảm thấy như lẽ ra mình phải bị trừng phạt vì những gì cậu ấy đã làm, vậy mà Layla lại bỏ mặc cậu ấy ở đó.

Cậu ấy thậm chí còn cảm thấy mình thấp kém hơn trước, thậm chí cậu ấy không đáng bị đánh.

Sau khi đi dạo quanh trường một vài lần, cậu ấy quyết định quay trở lại phòng ký túc xá của mình như thường lệ.

Nhưng khi bước vào, cậu ấy gần như đã trải qua cú sốc của cuộc đời mình. Hai người mà cậu ấy cho rằng đã mất tích, có thể đã chết ở hành tinh khác đang ở trong phòng.

"Các cậu .." Peter bắt đầu nói với đôi mắt ngấn nước.

"CÚT RA!" Vorden hét lên khi chỉ tay ra cửa.

"Gì?"

"Tôi nói, Cút ra!" Vorden hét lên một lần nữa, "Nếu cậu không chịu rời khỏi Peter, tôi

không biết tôi sẽ làm gì cậu. "

"Nhưng đây cũng là phòng của tớ." Cậu ấy đã khóc.

"Tôi không quan tâm, yêu cầu họ đổi phòng nhưng cậu không được ở lại đây."

Peter sau đó đã tìm đến Quinn để được giúp đỡ với hy vọng cậu ấy sẽ nói điều gì đó. Nhưng Quinn chỉ quay đầu đi khi cơ thể cậu đang run rẩy. Cậu không thích những gì đang xảy ra, nhưng nó cần phải được thực hiện. Những gì Peter đã làm là không thể tha thứ. Cậu và Vorden có thể đã chết, và nếu cậu thực sự vẫn còn là cấp một, cậu sẽ bị giết bởi Rattaclaw đầu tiên mà cậu nhìn thấy.

Peter đứng đó, vẫn còn bị sốc. Cậu ấy không biết phải làm gì. Ngay khi nhìn thấy hai người họ, cậu đã hy vọng mọi thứ sẽ trở lại như cũ. Trước khi mọi thứ đã xảy ra. Cậu ấy muốn nói với họ rằng cậu ấy muốn xin lỗi như thế nào, nhưng họ thậm chí không cho phép cậu ấy nói.

Sau đó, Vorden đi đến bàn của mình và lấy một cuốn sách ném nó về phía Peter va vào tường và rơi xuống đất.

"Tiếp theo sẽ vào mặt của cậu nếu cậu không rời đi." Vorden nói.

“Peter, làm ơn cứ đi đi,” Quinn nói.



Khi Quinn nói những lời đó, nó cuối cùng đã đánh trúng cậu ấy. Không có sự chuộc lỗi cho cậu ấy. Không cần biết cậu ấy đã nói hay làm gì, hay thậm chí là tại sao. Họ đã quyết định; cậu ấy không còn là bạn của họ nữa. Cậu ấy mở cửa và đóng nó lại sau lưng khi cậu ấy rời đi. Nhìn xung quanh, không còn nơi nào để đi. Bây giờ đã là ban đêm, gần giờ giới nghiêm nên cậu ấy không thể ra ngoài và tất cả các phần khác của tòa nhà sẽ đóng cửa ngay bây giờ.

Không còn nơi nào để đi và không có ai để nương tựa, cậu ta ở trong hành lang phòng ký túc xá, cuộn mình thành một quả bóng trêи mặt đất và khóc một mình để ngủ.

Ngày hôm sau, khi cả hai thức dậy trêи giường của mình, họ có thể nghe thấy tiếng huyên náo bên ngoài. Khi họ mở cửa, họ có thể thấy một nhóm đã tụ tập ngay bên ngoài phòng của họ, và tất cả họ đang quay xung quanh một cái gì đó.

"Chuyện gì đã xảy ra với tên này?"

"Nhìn xem, sàn nhà ướt đẫm bên dưới."

"Có phải hắn ngủ bên ngoài và khóc một mình, tao tưởng tối hôm qua nghe được cái gì."

Sau đó, một tên nhóc trong nhóm đã quỳ xuống và nắm lấy tóc của Peter, nhấc đầu cậu lên khỏi mặt đất và đánh thức cậu dậy.

"Này, thì ra là mày đã đánh thức tao vào nửa đêm." Tên đó nói. Trước khi quyết định làm bất cứ điều gì, hắn nhìn đồng hồ của Peter và nhận thấy cậu ta mới cấp một. Bản thân tên học viên chỉ mới đạt cấp 2. Vì vậy, hắn đã tận dụng cơ hội này để cho mọi người thấy rằng hắn không ở cuối chuỗi thức ăn.

"Nếu mày định ở ngoài đây như một con chó, thì mày cần phải học cách im lặng." Hắn ta vừa nói vừa nhấc tay và tát vào mặt Peter.

Peter đã bị đánh bại ngay từ đầu, cậu ấy không quan tâm điều gì đã xảy ra với mình. Một vài cái tát đã là gì, nỗi đau này chẳng là gì. Chống lại để làm gì cậu ta sẽ chỉ bị thương nhiều hơn? Những người duy nhất đã từng bận tâm giúp đỡ cậu ta trong quá khứ, cậu ta đã có giết họ.

Đây là điều Peter muốn, cậu ấy muốn bị trừng phạt vì hành động của mình. Khi tên học viên nhấc tay định tát Peter một lần nữa, hắn cảm thấy có thứ gì đó nắm lấy cổ tay mình. Sau đó, hắn còn chưa kịp quay đầu lại thì đã thấy một nắm đấm ngay trước mắt mình.

Cú đấm mạnh đến mức khiến cậu ta có thể nghe thấy tiếng răng rắc của xương hàm, và tên đó ngay lập tức bị đánh bật ra và gục xuống đất.

Khi Peter nhìn lên qua tầm nhìn đẫm nước của mình, cậu có thể thấy Quinn đang đứng đó với vẻ mặt giận dữ.

"Tôi không làm điều đó cho cậu." Cậu nói, "Nếu người nào đối xử với ai đó như Sh * t như vậy, tôi cũng sẽ làm như vậy thôi."

Không thèm nhìn Peter, Quinn cùng Vorden đi đến căn-tin.

"Này, ai vậy?"

"Tớ không biết, nhưng trông cậu ta thật nóng bỏng."



"Tớ không nhớ đã gặp qua cậu ấy ở trường, phải không?"

"Không, tớ cũng vậy."

Sau bữa sáng, cả nhóm sẽ đến lớp chủ nhiệm để tham gia lớp học buổi sáng bình thường trước khi đến các lớp chiến đấu. Mọi người ngồi vào chỗ quen thuộc của mình. Điều đó có nghĩa là Vorden và Quinn ngồi cạnh nhau với Peter ở bên cạnh.

"Họ thực sự đã quay trở lại."

"Tôi nghe nói rằng họ đã bị đẩy vào cánh cổng bởi học viên năm hai nào đó."

"Thật ngạc nhiên khi họ đã sống sót."

Tất cả học viên đều nói về hai người đã mất tích vài ngày. Đó không phải là cuộc nói chuyện xung quanh trường nhưng được nói đến thường xuyên trong lớp của Del vì các học viên thuộc lớp của họ.

Cuối cùng thì Del cũng bước vào phòng với một nụ cười trêи môi, khi thầy ấy chuẩn bị đưa ra một thông báo cho cả lớp.

"Chào buổi sáng, tất cả mọi người. Bây giờ mọi thứ đã trở lại bình thường, tôi tự hào thông báo rằng ngày ra cổng đầu tiên của các bạn đã được xác nhận và sẽ được dời sang tuần sau. Vì vậy, hãy chuẩn bị tốt nhất có thể. Ồ, và nhớ tập luyện cùng đồng đội. Những đội đã đăng ký trước đó sẽ được sử dụng cho chuyến đi du hành này. "

Điều này có nghĩa là Peter, sẽ ở cùng một đội với những người khác.

+++++Để có thể đọc và nghe audio các chương mới nhanh nhất, bạn đọc vui lòng truy cập trang chủ của nhóm Uriworkshop. Cảm ơn mọi người nhé!

Group Uriworkshop:

Blogspot: https://uriworkshop.blogspot.com/

Nghe Audio truyện tại: Uriworkshop 21

Link: https://www.youtube.com/channel/UC0CO8o1tWRHh9whPQfc1z1g

++++++