Nhìn địa thính nhục nhĩ thảo trong tay, đôi mắt Phương Nguyên sáng lấp loé.
Địa thính nhục nhĩ thảo này đến thật đúng lúc, có thể dùng làm trinh sát, phù hợp để hắn sử dụng.
Địa thính nhục nhĩ thảo có ưu điểm lớn chính là khoảng trinh sát đạt đến ba trăm bước, trong cổ trùng trinh sát nhị chuyển, khoảng cách này tương đối nổi bật.
Hơn nữa địa thính nhục nhĩ thảo lại dễ nuôi.
Thức ăn của nó chính là nhân sâm.
Vùng Nam Cương của thế giới này phần lớn là rừng sâu núi thẳm, nhân sâm còn phải nhiều hơn trên Trái Đất.

Thợ săn lên núi săn bắn thường sẽ hái được một ít.
Nhất là nhân sâm rất dễ dàng cất giữ, chỉ cần để thật khô là được, sau khi phong kín lại là có thể cất giữ rất lâu trong nhiệt độ bình thường.
Cánh hoa nguyệt lan sẽ héo rũ trong vài ngày, nhưng rễ nhân sâm lại có thể cất giữ thời gian dài.
- Dưỡng, dùng, luyện cổ trùng.

Ba phương diện đều kiến thức uyên thâm, ảo diệu phi phàm.

Tuy địa thính nhục nhĩ thảo dễ nuôi nhưng dùng lại khá phiền phức.
Phương Nguyên thầm nghĩ, tay thì nắm lấy địa thính nhục nhĩ thảo này, chân nguyên âm thầm phát động, phút chốc luyện hóa nó.
Địa thính nhục nhĩ thảo vô cùng ưu tú, khoảng cách trinh sát quả thực có thể sáng ngang với rất nhiều cổ trùng tam chuyển.

Nhưng trời cao đúng là công bình, muốn cử dụng địa thính nhục nhĩ thảo cũng không phải chỉ luyện hoá là được, còn phải trả giá một chút.
Giống như cương thi cổ của Hùng Khương nhất định phải phối hợp với một số cổ trùng khác mà đồng thời sử dụng.

Nếu không, dùng đơn lẻ trong một thời gian dài thì cơ thể cổ sư sẽ phải chịu xâm thực, biến thành cương thi thật sự.
- Có rất nhiều cổ trùng chỉ luyện hoá thành công thôi thì cũng không thể sử dụng, còn cần phải có một số điều kiện đặc thù.

Địa thính nhục nhĩ thảo này chính là như vậy.

Nếu như ta có cổ này là có thể thám thính thực hư, chân chính có thể thoải mái trong lang triều, thậm chí có thể sử dụng trận lang triều này để đạt được một số mục đích...
Phương Nguyên suy nghĩ một chút thì quyết định dùng địa thính nhục nhĩ thảo này.
Tiền lời đã lớn hơn tổn thất, vậy nên cho dù phải hắn trả giá lớn thì vì tương lai, đó cũng không là gì.
- Bất cứ là thế giới nào, không trả giá thì sao có thu hoạch?
Phương Nguyên cười lạnh trong lòng, thu địa thính nhục nhĩ thảo vào trong không khiếu.
Hắn liếc nhìn thật kĩ cửa đá một lần rồi xoay người rời đi.

Nếu hắn đoán không sai, bên kia của cửa đá có một phen hung hiểm, cần phải dùng địa thính nhục nhĩ thảo mới có thể né tránh qua.
Phương Nguyên rời khỏi hang động, cũng không vội vàng quay lại sơn trại mà là vòng vài vòng ở bên ngoài, sau khi săn vài con sói lạc đàn thì mới trở về.
Trên bảng chiến công, hắn vẫn là cái tên sau cùng như trước.

Khi hắn bước đi trên đường phố, một vài cổ sư nhận ra hắn đều mơ hồ cười cợt, ánh mắt khinh thường.
Phương Nguyên cũng không thèm để ý, vẫn chuyện ta ta làm như trước.
Sau đó vài ngày, hắn dùng chiến công ít ỏi đổi nhân sâm, nuôi địa thính nhục nhĩ thảo cho nó khôi phục lại trạng thái tràn đầy sức sống.
Sức chú ý của phần lớn gia tộc đều bị lang triều dắt đi, không ai quan tâm Phương Nguyên.

Nếu là trước kia, có lẽ cữu phụ cữu mẫu còn có thể làm phiền, nhưng từ khi Phương Nguyên bán lại gia sản xong thì cũng đã không còn nữa.

— QUẢNG CÁO —
Chuyện đường hoàng khó thành, nhưng chuyện mờ ám thì dễ làm.
Tiếp theo một đoạn thời gian, Phương Nguyên từ tốn và thuận lợi hoàn thành một vài công tác chuẩn bị.
Thời gian trôi qua, ý xuân dạt dào cũng dần thu liễm.
Một đêm trong những ngày đầu tháng cuối xuân, trăng sáng sao thưa.
Ánh trăng như mâm ngọc treo cao, màn đêm dịu dàng thì như mạn sa, che phủ Thanh Mao sơn.
Thỉnh thoảng lại có một đợt tiếng sói tru mơ hồ truyền đến từ phía xa.
Phương Nguyên đóng chặt cửa sổ, khỏa thân đứng trên sàn nhà trong phòng trọ.

Trên cái bàn nhỏ ở trước mặt hắn đặt một chậu nước ấm, bên cạnh là một cái khăn vải bông trắng, trên đó có một thanh chuỷ thủ sắc bén.
Ngay cả trên chỗ hắn đứng cũng trải một lớp vải bông dày.
Từng vạt ánh trăng xuyên qua khe cửa sổ, chiếu rọi lên mặt bàn.
Phương Nguyên mang vẻ mặt lạnh nhạt, đưa tay cầm lấy chuỷ thủ.

Trên lưỡi dao sáng như tuyết toả ra sự lạnh lẽo, như một cái gương phản chiếu.
Dưới ánh sáng mờ mờ, gương mặt thiếu niên hiện ra trên mặt chuỷ thủ, lãnh đạm băng giá.
Ở vào thời khắc này, Phương Nguyên không khỏi nghĩ đến một bộ bí tịch võ học trên Trái Đất tên là Quỳ Hoa Bảo Điển.
Câu nói đầu tiên trên trang thứ nhất của Quỳ Hoa Bảo Điển là:
- Muốn luyện công này, giơ đao tự cung.
Muốn có sức mạnh cấp tốc thì ắt phải có dứt bỏ và trả giá!
Tự cung thì thế nào?

Không có sự quyết đoán dứt bỏ gần như tàn khốc này thì làm sao có thể đạt thành dã tâm, thực hiện bá nghiệp?
Không muốn trả giá mà lại có được cũng chỉ là đồng thoại lừa dối trẻ con.
Với tình hình hiện nay của Phương Nguyên, để có thể sử dụng địa thính nhục nhĩ thảo này, trả giá một chút thì có là gì!
Nghĩ đến đây, Phương Nguyên chợt cười nhạt một tiếng.
Hắn dùng tay miết, nhẹ nhàng vuốt lên lưỡi đao lạnh lẽo, khẽ ngâm...
- Nguyệt như sương mãn dạ, đao quang vưu lãnh hàn.

Nghiêm đông bất túc sát, hà dĩ kiến dương xuân!
Lời vừa dứt, hắn xuất thủ nhanh như chớp.
— QUẢNG CÁO —
Giơ tay hạ đao, máu tươi chợt hiện.
Một miếng thịt rơi xuống trên bàn.
Cả cái tai phải của Phương Nguyên đều bị cắt đứt, máu phun ra ngoài.
Trong nháy mắt, hắn cảm thấy lỗ tai mát lạnh, sau đó là một cảm giác đau đớn mãnh liệt kéo đến.
Hắn nghiến chặt hàm răng, hít một hơi khí lạnh, cố gắng nhẫn nhịn đau đớn mà gọi địa thính nhục nhĩ thảo từ trong không khiếu ra.
Địa thính nhục nhĩ thảo này đã được hắn nuôi đến sức sống bừng bừng, hoàn toàn không giống vừa lúc vừa mới được lấy ra, màu sắc xám xịt mà lại khô quắt.

Đến nay nó như một miếng thịt ấm áp, vừa mập vừa lớn, căng trướng ra đến chừng cỡ bàn tay người trưởng thành.
Cảm giác khi sờ lên rất đàn hồi, như là thuỳ tai dài của tượng phật trên Trái Đất.
Phương Nguyên áp địa thính nhục nhĩ thảo vào vết thương trên đầu, một dòng chân nguyên xích thiết cũng theo sau đó mà rót vào.
Rễ địa thính nhục nhĩ thảo lập tức có động lực, lấy tốc độ mắt có thể thấy được mà bắt đầu sinh trưởng, cắm rễ vào trong miệng vết thương của Phương nguyên.
Đây lại là một cơn đau buốt!
Phương Nguyên cảm giác như thể hơn mười con giun đang chui vào trong đầu mình theo miệng vết thương.
Cảm giác này không chỉ đau đớn mà còn ghê tởm.
Thông thường thì, khi tiến hành quá trình này, cổ sư sẽ sử dụng một số cổ trùng khác để làm tê liệt thần kinh của mình.

Thế nhưng Phương Nguyên không có được điều kiện này, chỉ có thể dựa vào ý chí vững như sắt thép của bản thân mà gắng gượng chịu đựng.
Nói cho cùng vẫn là mang thân thể thiếu niên, Phương Nguyên chịu đựng đau đớn như vậy, cơ thể cũng không khỏi bắt đầu lung lay.
Càng lúc càng nhiều sợi rễ mọc vào trong vết thương.

Dần dần, địa thính nhục nhĩ thảo dính vào vết thương máu chảy đầm đìa, trở thành cái tai phải mới của Phương Nguyên.

Sau cùng, miệng vết thương ngưng chảy máu, thậm chí cả vết sẹo cũng không có.
Nhưng mà Phương Nguyên trắng bệch nét mặt, cơn đau giảm xuống nhưng vẫn còn hành hạ hắn như trước.
Đầu hắn nổi gân xanh, trái tim thình thịch đập nhanh.
Đến lúc này đã thành công hơn một nửa, nhưng cơ thể Phương Nguyên vẫn còn cần thời gian để thích ứng với địa thính nhục nhĩ thảo này.
Hắn lấy ra cái gương, nương theo ánh trăng mà soi thử một lần.
Chỉ thấy bản thân trong gương, nét mặt tái nhợt, đầu mày hơi nhíu lại.

Tai bên trái nhỏ, tai bên phải lại là to mập không chỉ gấp hai lần, có hơi dị dạng.
Phương Nguyên cũng không bất ngờ, trái lại sau khi soi được một lát, không phát hiện vấn đề gì, hắn lại còn cảm thấy thoả mãn một trận.
Hắn để cái gương xuống, lại lấy khăn vải ra, nhúng vào trong nước ấm, bắt đầu lau vết máu trên người.
Hắn không mặc quần áo, dọn dẹp vết máu cũng cực kì thuận tiện.

Một vài vết máu chảy đến bên chân cũng bị vải bông trải trên sàn nhà trước đó hút hết.

— QUẢNG CÁO —
Phương Nguyên tẩy rửa sạch vết máu, sau đó cầm lấy tai phải trước kia của mình đang ở trên bàn.
Hắn hừ lạnh một tiếng, nguyệt mang cổ trong lòng bàn tay phát động, cắt tai phải này thành vụn thịt nát, hủy thi diệt tích.
Còn lại một chậu máu loãng thì bị Phương Nguyên bưng xuống sàn, lại bỏ vào một cục than đá.
Làm xong tất cả, Phương Nguyên mới ngã xuống giường.
Đau đớn đã bớt đi hơn một nửa nhưng vẫn còn dằn vặt hắn.
Hắn cảm thấy đầu mình đau nhức từng cơn, theo nhịp tim đập mà thình thịch thình thịch.
Cũng không biết qua bao lâu, hắn rốt cuộc nặng nề mà thiếp đi.
Đứng lặng ở một góc phòng quan sát toàn bộ quá trính, Phương Chính lúc này mới từ từ hiện ra thân hình.
Hắn đi đến bên giường, nhìn Phương Nguyên đã mệt mỏi thiếp đi, trong lòng tràn đầy cảm xúc.
Phương Nguyên không bao giờ ngờ đến, việc hắn mua nhân sâm với chuẩn bị vẫn luôn trong sự quan tâm của Phương Chính.

Mà càng không ngờ nhất, Phương Chính vậy mà lại trốn trong phòng hắn từ trước.
Phương Chính tuy không biết cổ phương ẩn lân cổ, nhưng Phương Nguyên biết.

Hắn chờ Phương Nguyên luyện xong, liền chạy đi mua cổ phương hợp luyện vừa được hệ thống cập nhật.
Điện lang là do hắn săn nhiều nhất, hắn dùng chiến công để đổi tài liệu luyện chế cũng không làm cho tiểu tổ có phản ứng.

Hơn nữa Phương Chính cũng có tiền cảnh nghiên cứu cổ phương, cho dù hắn có đổi tài liệu gì cũng không làm tiểu tổ nghi ngờ.

Họ chỉ cảm thấy chắc hắn lại đang tìm toài cổ phương nào đó mà thôi.
Chính vì vậy, hiện tại trong tay Phương Chính cũng có ẩn lân cổ.


Hắn mấy ngày nay trời chập tối đều sẽ chui vào phòng Phương Nguyên.

Nếu Phương Nguyên không có dùng địa thính nhục nhĩ thảo, hắn liền đợi Phương Nguyên ngủ rồi lặng lẽ ra về.
Phương Nguyên trước đó không có cổ trùng trinh sát, Phương Chính lại là người có thể kiên nhẫn đứng yên hàng giờ đồng hồ.

Phương Nguyên mẫn cảm nhưng không đến mức cái gì cũng cảm nhận được, Phương Chính lại không bao giờ nhìn chằm chằm vào Phương Nguyên, càng không thở mạnh dù chỉ nửa hơi.

Phương Nguyên không ngờ được Phương Chính lại đến phòng theo dõi mình, Phương Chính thì tranh thủ vào phòng khi không có Phương Nguyên.
Người vô tâm, kẻ hữu ý.

Phương Nguyên không thể phát hiện được Phương Chính là việc tất nhiên.
- Phương Nguyên, ta là thích ngươi ở điểm này.

Tâm ngoan thủ lạt, sát phạt quyết đón, ác với người càng ác với mình.

Trong mắt ta, trên đời này không tồn tại thiện ác, là ma đầu hay là thánh mẫu đều không có cái gì khác biệt.

Sự đặc sắc của một người, là nằm ở tính cách của người đó.

Tính cách của ngươi, ngay từ lúc bắt đầu đã trùng khớp với hình mẫu lý tưởng trong lòng ta.
- Ta từng nghĩ, khi xuyên không đến đây, ta sẽ theo đuổi ngươi.

Mặc cho kết cục phía trước là cái chết, vẫn như cũ lựa chọn yêu thích ngươi.

Nhưng thời điểm đặt chân đến thế giới này, ta lại cảm thấy cái ta thích ở ngươi là tính cách, là cách ngươi vùng vẫy trong nghịch cảnh.

Cảm giác đó chỉ là ngưỡng mộ, không phải yêu.
- Mà hiện tại, với ta, việc ngươi tồn tại chỉ là lá bùa bảo mệnh của mình mà thôi.

Nếu không, ngay bây giờ ta giết chết ngươi, ngươi còn có thể phản kháng sao?
Phương Chính trong lòng cảm thán, sau đó xoay đầu đi ra khỏi phòng.
- Con người, dù mạnh mẽ đến đâu, chung quy lại cũng có lúc yếu đuối.

Thể xác yếu đuối hay tinh thần yếu đuối, căn bản cũng không có gì khác nhau.
Phương Chính nhìn ánh trăng trên trời cảm thán, chậm rãi quay lại lầu trúc của mình.
Đêm hôm đó, hắn không ngủ, giành nửa đêm còn lại để vẽ lại những gì hắn đã chứng kiến ở trong phòng của Phương Nguyên..