Khi trở về ký túc xá từ công trường thì trời đã tối.

Hôm nay là thứ Bảy, Phương Tình và Hồng Hà đã về nhà, trong ký túc xá chỉ có một mình tôi và một con quỷ Tiết Xán.

Tôi vội vàng ăn tối rồi lên giường ngủ, Tiết Xán vẫn chen chung giường với tôi và ôm tôi từ phía sau.

Tôi nằm trên giường một lúc lâu nhưng không cảm thấy buồn ngủ.

Trong đầu vẫn cứ vang vọng lời nói của nữ quỷ, tôi trợn mắt nhìn màn hình đồng hồ báo thức led từ từ chạy đến hai giờ sáng.

Cuối cùng, tôi không nhịn được nữa mà nhỏ giọng hỏi: “Tiết Xán, tôi có thể hỏi anh một câu không?” “Nàng nói đi” Giọng nói của Tiết Xán lập tức vang lên từ phía sau, quả nhiên anh ta không cần ngủ.

“Hôm nay nữ quỷ đó nói anh kết hôn chỉ để bớt cô đơn” Tôi gồng mình nói: “Tôi có thể hỏi anh, tại sao anh lại tìm nhân loại để làm đám cưới ma không?” Tôi biết Tiết Xán chọn tôi để làm đối tượng đám cưới ma là vì bát tự và mệnh cách của tôi, tôi là người duy nhất có thể làm đám cưới ma với anh ta.

Nhưng Tiết Xán chưa hề nói với tôi, vì sao anh ta nhất định phải tìm một con người để làm đám cưới ma? Tiết Xán cưới chắc chắn không phải vì tình yêu, cũng không phải là vì nối dõi tông đường. Tôi thực sự không thể nghĩ ra bất kỳ lý do nào khác khiến anh ta phải cưới một nữ tử nhân loại.

Chẳng lẽ vì nhu cầu sinh lý? Ừm, chắc là vậy.

Chỉ có điều nếu là lý do này, anh ta cũng có thể tìm nữ quỷ mà, có lẽ người nọ sẽ có thể lực và kỹ thuật tốt hơn tôi nhiêu.

Khi tôi đang tự hỏi lý do Tiết Xán làm đám cưới ma, cổ tôi đột nhiên mát lạnh.

Tôi ngây người.

Là Tiết Xán vùi đầu vào vai tôi.

“Nàng muốn biết sao?” Giọng nói trâm trầm của anh ta vang lên bên tai tôi.

“Ừm” “Vậy nàng đừng tức giận” Tôi nghiêng đầu sang và nhìn Tiết Xán một cách khó tin. Chỉ thấy giờ phút này trên gương mặt anh tuấn tự cao tự đại của anh ta có chút dè dặt.

“Tôi sẽ không tức giận” Tôi đáp.

Mối quan hệ giữa tôi và tên hồn ma này cũng không phải bạn trai bạn gái thật, dù lý do làm đám cưới của anh ta có là gì thì tôi cần gì phải tức giận? Tiết Xán im lặng một lúc rồi mới thì thào: “Có lẽ nữ quỷ đó nói không sai. Sở dĩ ta muốn làm đám cưới ma là vì ta quá cô đơn” Tôi ngạc nhiên.

“Nếu anh cô đơn, anh có thể tìm một con quỷ để làm bạn mà” Tôi vẫn không hiểu.

Tiết Xán bỗng ôm tôi chặt hơn.

“Bạn bè sẽ phản bội bạn, tình nhân sẽ rời bỏ bạn. Chỉ có sự ràng buộc của hôn nhân mới có thể khiến một người thuộc về bạn mãi mãi…” Có lẽ vì lúc này tôi đang đưa lưng về phía Tiết Xán và không thấy rõ mặt anh ta, nên tôi mới cảm thấy anh ta hơi cô đơn khi nghe anh ta nói vậy.

Một hồn ma tự cao tự đại giết người không nương tay cũng biết cô đơn ư? “Vậy tại sao anh không tìm một nữ quỷ để kết hôn với anh?” Tôi vẫn thấy khó hiểu: “Cớ sao nhất thiết phải tìm nhân loại?” Tiết Xán không trả lời tôi mà chỉ vùi đầu sâu hơn vào cổ tôi.

Cơn rét lạnh thấu xương ập đến, tôi lạnh đến nỗi run lẩy bẩy.

“Bởi vì ta muốn ấm áp..” Tiết Xán bỗng nhỏ giọng nói.

“Hả?” Tôi sững người và không thể tin vào tai mình.

Một hồn ma mà lại nói với tôi rằng anh ta muốn ấm áp sao? “An Tố, nàng không biết đâu. Trong chín trăm năm nằm trong quan tài, ngày nào ta cũng cảm thấy rất lạnh” Giọng của Tiết Xán ngày càng nhỏ: “Họ đều nói rằng quỷ sẽ không cảm thấy lạnh, nhưng ta thực sự cảm thấy rất lạnh. Chỉ khi ôm nàng, ta mới không cảm thấy lạnh” Anh ta nói rồi ôm tôi chặt hơn, như thể tham lam hơi ấm trên người tôi.

Tôi ngơ ngẩn.

Trước đây tôi vẫn luôn không hiểu, tại sao Tiết Xán không cần ngủ mà ngày nào cũng phải chen trên chiếc giường nhỏ với tôi.

Thì ra là anh ta sợ lạnh.

“Thế nên An Tố, nàng nhớ lấy” Tôi còn chưa kịp ngẫm nghĩ, Tiết Xán đã đột nhiên lên tiếng, giọng điệu trở nên vênh váo ngang ngược: “Nàng là của ta, mãi mãi chỉ là của ta” Tôi nhắm mắt lại để giấu đi sự thất vọng.

Trước đây tôi còn nghĩ ăn may rằng, có lẽ một ngày nào đó Tiết Xán sẽ chán tôi, buông tha tôi.

Nhưng bây giờ tôi mới biết rằng sẽ không bao giờ.

Khi thấy tôi im lặng, Tiết Xán cũng không nói thêm gì mà chỉ xoay người tôi lại mà cúi đầu hôn môi tôi.

Nụ hôn của anh ta vẫn bá đạo như trước, bất chấp mà cướp đoạt mỹ sắc trong môi răng của tôi.

Sau đó anh ta ôm tôi một cách thâm tình, cơ thể lạnh lẽo kề sát tôi.

Lúc này tôi đã không còn sức lực và tâm trạng để chống cự, chỉ mặc anh ta làm gì thì làm.

Đôi môi lạnh lẽo của Tiết Xán ngậm lấy vành tai tôi và khẽ thì thào: “An Tố, nàng thật ấm áp” Tôi không đáp lời, nhưng một giọt nước mắt vẫn không kìm được mà trượt xuống từ khóe mắt.

Khi thấy nước mắt của tôi, Tiết Xán không tức giận mà chỉ thở dài nhẹ một tiếng và dùng bờ môi lạnh băng hôn lên giọt nước Khi thấy tôi im lặng, Tiết Xán cũng không nói thêm gì mà chỉ xoay người tôi lại mà cúi đầu hôn môi tôi.

Nụ hôn của anh ta vẫn bá đạo như trước, bất chấp mà cướp đoạt mỹ sắc trong môi răng của tôi.

Sau đó anh ta ôm tôi một cách thâm tình, cơ thể lạnh lẽo kề sát tôi.

Lúc này tôi đã không còn sức lực và tâm trạng để chống cự, chỉ mặc anh ta làm gì thì làm.

Đôi môi lạnh lẽo của Tiết Xán ngậm lấy vành tai tôi và khẽ thì thào: “An Tố, nàng thật ấm áp” Tôi không đáp lời, nhưng một giọt nước mắt vẫn không kìm được mà trượt xuống từ khóe mắt.

Khi thấy nước mắt của tôi, Tiết Xán không tức giận mà chỉ thở dài nhẹ một tiếng và dùng bờ môi lạnh băng hôn lên giọt nước ngờ Tiết Xán cúp máy rồi ngăn tôi lại: “Địa điểm xảy ra vụ án lần này hơi xa, sẽ mất khoảng hai hoặc ba ngày. Ta đi một mình là được, nàng ở lại đây đi” Tôi ngây ra.

Chẳng lẽ chuyện quỷ đánh tường ngày hôm qua làm Tiết Xán lo lắng khi đưa tôi theo ư? Thực ra tôi cũng không muốn tới nơi có người chết, Tiết Xán nói không đưa tôi theo, tôi cũng vui vẻ vì được rảnh rỗi nên đồng ý ngay.

Tôi nhìn Tiết Xán bay ra ngoài cửa sổ rồi ngã người xuống giường, trong lòng có chút phấn khích…

Tôi đã sắp không còn nhớ bản thân mình phóng khoáng cỡ nào khi không có tên hồn ma này ở bên cạnh.

Khi tôi đang đắm chìm trong niêm vui tự do, điện thoại bỗng reo lên.

Tôi ngạc nhiên khi thấy tên người gọi.

Là mẹ nuôi.

Vì sao bà ấy lại đột nhiên gọi cho tôi? “Alo, con nghe?” Tôi nhấc máy và vừa lên tiếng, trong điện thoại đã phát ra giọng nói giận dữ của mẹ nuôi.

“An Tốt Bây giờ cô đang ở đâu!” “Đang ở ký túc xá, sao..” “Cô về nhà ngay cho tôi!” Mẹ nuôi ở đầu dây bên kia gào lên một câu rồi cúp máy ngay.

Tôi ngây người, thầm nghĩ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà lại khiến mẹ nuôi lo lắng và giận dữ đến vậy.

Sau khi lên đại học, tôi ở lại ký túc xá là chủ yếu, mẹ nuôi rất ít khi tìm tôi, lần này vội vã gọi tôi vê như thế để làm gì? Tôi đi xe buýt vê nhà, vừa vào phòng khách thì thấy không chỉ có mẹ nuôi, cả cha nuôi và An Nhân cũng có mặt.

Cha mẹ nuôi tái mặt ngồi trên ghế sofa, còn An Nhân trông có chút hả hê.

“Cha, mẹ, hai người sao vậy…” Ngay khi tôi bước tới ghế sofa và nói, mẹ nuôi đột nhiên đứng dậy.

Bốp.

Bà ta lập tức cho tôi một cái tát khiến tôi choáng váng.