Vừa nhìn thấy Mộc Tràm, Mạc Lưu Ly đã thôi khóc, nàng ôm lấy nó, xem xét nó từ đầu đến chân, phút chốc quên đi nỗi đau của chính mình.- Em không sao chứ? Bọn họ có làm gì em không, có đánh đập em không?Mộc Tràm liên tục lắc đầu, ôm lấy Mạc Lưu Ly khóc nức nở:- Vương phi, em không sao cả, chỉ là… người phải chịu khổ rồi.Mạc Lưu Ly lắc đầu, khịt khịt mũi, nắm tay Mộc Tràm rồi chật vật đứng dậy.

Mộc Tràm dìu nàng trở về viện tử đơn sơ của hai người, cẩn thận bôi thuốc lên tay nàng.Mạc Lưu Ly vừa về đến phòng mình, thì bên phía Trịnh Hàn cũng vừa hay tin nàng bị Chu Vân Nguyệt ức hiếp.


Người đến bẩm báo với Trịnh Hàn là một nô bộc làm vườn trong phủ, tên là Ứng Lâm.- Tiếp tục theo dõi ả họ Mạc kia, có bất kỳ chuyện gì, đều phải báo cho Bản vương.Trịnh Hàn đứng quay lưng về phía Ứng Lâm, giọng nói không biểu lộ chút cảm xúc nào.

Ứng Lâm vẫn cúi thấp đầu, cung kính nhận mệnh.Mạc Lưu Ly trở về tẩm phòng của mình được một lúc, thì bên bệ cửa sổ, một con chim bồ câu trắng muốt sà vào, đậu ngay trước tầm mắt nàng.- Mộc Tràm, hình như chúng ta có thư.Mộc Tràm gật gật đầu, nhanh tay bắt lấy con chim bồ câu nọ, tìm kiếm lá thư nhỏ xíu dưới chân nó, rồi thả nó về lại bầu trời.Mạc Lưu Ly cẩn thận giở ra bức thư mà chim bồ câu mang đến, tay nàng bất giác run lên, cảm giác có điều gì đó chẳng lành.Nàng gả đến thành Định An đã lâu, đây là lần đầu tiên nhận được thư nhà.


Đáng tiếc, thư nhà không phải thăm hỏi, ủi an, mà chính là cầu cứu.“Lưu Ly,Con gả đi xa, cha mẹ ở nhà vạn phần không nỡ, nhưng cha mẹ biết rõ ở phủ Xung vương con nhất định đang được sủng ái, yêu thương, cha mẹ cũng an lòng.Mấy ngày trước cha vì thương nhớ con, rượu say khó kiềm chế tâm tính, lời qua tiếng lại với đám học sĩ trong cung, bị biếm chức, đày đến trường săn xa xôi làm nô dịch.

Không có tiền có của, cha con bị đám nô bộc ở trường săn đọa đày đến khổ sở.Con từ nhỏ đã được phong Quận chúa, nay gả đến phủ Xung vương thì sống trong nhung lụa, vinh hoa phú quý hưởng cả đời không hết, mà mẹ và em trai con ở trong cung vất vả trăm bề, cha con lại càng thảm thương.

Con nếu còn nhớ đến tình nghĩa thân sinh, thì đừng làm ngơ để cha con mất mạng, mẹ và em trai không chỗ nương thân.Thân mẫu.”Mạc Lưu Ly nhìn tờ giấy chỉ bằng lòng bàn tay nhưng chi chít chữ, phút chốc, nước mắt nàng đã ướt nhoẹt những nét bút nguệch ngoạc, nhỏ xíu kia..