Mùa thu, mưa nhiều, tâm tình cũng vì thế mà thay đổi thất thường theo thời tiết.

Tiểu Vân trốn trong sơn động, ai oán nhìn những giọt nước mưa rơi tí tách xuống những phiến lá khô, rửa sạch thềm đá trước cửa động. Nàng thực sự không thích trời mưa chút nào, vì những hạt mưa luôn chạm đến sự phiền muộn trong lòng nàng, gợi lên những ký ức mà nàng muốn quên.

Quay đầu lại nhìn Tiểu Mai đang điều hòa hơi thở chữa vết thương, lòng nàng lại tràn ngập sự áy náy. Ba trăm năm, bọn họ luôn sống cùng nhau, lẽ ra phải là thầy trò nhưng nàng lại không để ý đến mấy thứ lễ nghi phức tạp của người phàm, chỉ coi Tiểu Mai là bằng hữu tốt nhất, là chỗ dựa dẫm duy nhất. 

Nàng cũng biết Tiểu Mai tuy nói năng lạnh nhạt nhưng đó chỉ là một thói quen, trên thực tế, nàng ta thực sự rất yêu thương nàng, nếu không nàng ta sẽ không mạo hiểm tính mạng của mình, đồng ý với Ma Vương đối phó với Hiên, cũng sẽ không một lời oán trách nàng khi bị thương như thế.

Tiếng thở dài làm kinh động đến Tiểu Mai đang vận khí, nàng ta bình ổn lại chân khí, lạnh lùng nói: "Hôm khác hãy nghĩ đến chuyện đi chơi, nếu không có việc gì làm, sao không chịu khó luyện pháp thuật đi!"

Tiểu Vân vừa nghe thấy hai chữ pháp thuật thì cúi thấp đầu. Hình như cuộc đời này của nàng không có duyên phận gì với cái gọi là “pháp lực”, dù có cố gắng luyện thế nào cũng không thành.

Tiểu Mai thấy nàng không lên tiếng thì lại thở dài, nói: "Đừng nghĩ đến nam nhân vô tình vô nghĩa đó nữa, mà hãy tính toán cho mình đi!"

"Tính toán gì nữa, còn không phải là chấp nhận số phận sao? Chính tỷ đã từng nói, ta ta phải luyện được thần công lợi hại hơn Ma Vương, nhưng điều này vốn không thể xảy ra, vậy thì ta cần gì phải lãng phí thời gian nữa."

"Cuối cùng muội cũng tỉnh ngộ một cách triệt để rồi." Tiểu Mai xuống khỏi giường đá, vỗ vỗ vai nàng. "Gió mưa rồi sẽ trôi qua thôi."

Nhắc đến gió mưa, nàng lại nhớ đến ánh mặt trời Hiên tặng nàng, tình cảm chìm dưới đáy lòng lại bắt đầu cuồn cuộn trào lên.

"Tiểu Mai, tỷ đã từng nhìn thấy một loại pháp thuật như thế này chưa: Chỉ cần vẫy tay lên bầu trời thì mưa sẽ tạnh, gió sẽ ngừng, ánh mặt trời ấm áp lại xuất hiện?"

"Chưa." Tiểu Mai không hề để ý đến lời nàng nói, chỉ lắc đầu.

"Muội đã nhìn thấy Hiên làm rồi, chàng thực sự rất lợi hại!"

Tiểu Mai bất đắc dĩ gõ vào đầu nàng. "Chẳng phải ta đã nói với muội rồi sao, rằng bọn muội không thể được, sao muội vẫn nghĩ đến y?”

"Tỷ có thể quên được Minh Hồn không?" Nàng rất muốn biết một Minh Hồn đã cướp đi nụ cười xinh đẹp của Tiểu Mai là người như thế nào, chỉ là trước nay Tiểu Mai không bao giờ nói cho nàng biết, cho nên nàng đành phải kiềm chế sự hiếu kỳ.

Vừa nhắc đến cái tên này, Tiểu Mai đột nhiên phẫn nộ bừng bừng: "Chẳng phải ta đã nói với muội rằng không được nhắc đến cái tên khốn đó rồi sao, muội muốn làm ta tức chết có phải không?”

"Không nhắc đến thì tỷ có thể quên sao?”

Tiểu Mai nhìn ra làn mưa phùn, đôi mắt giống như cảnh vật bên ngoài kia, đều bị che phủ bởi một tầng hơi nước mông lung.

Rất lâu sau, nàng ta mới buồn bã nói: “Muội không hiểu được đâu!”

"Trước đây ta chưa từng yêu ai, không có tư cách để khuyên bảo tỷ điều gì, nhưng bây giờ ta đã hiểu ra rồi, thực sự yêu một người không phải giống như tỷ. Một mối tình dù cho không có kết cục tốt đẹp nhưng cũng không nên căm ghét lẫn nhau… Đã từng yêu thương, đã từng vui vẻ, thì hãy giữ lại những hồi ức đó vào trong tim. Tổn thương và đau đớn thì hãy để nó kết thúc cùng với cuộc tình, có như thế chúng ta mới làm lại từ đầu được."

“Đó là vì muội không bị tổn thương sâu sắc như ta, cho dù Hiên không hứa hẹn với muội điều gì thì chí ít y cũng biết phải bảo vệ muội, trân trọng muội...” Tiểu Mai nói xong, làn sương mù trong mắt nàng ta ngưng kết thành những giọt nước, rồi từng giọt, từng giọt rơi xuống nền đá trong sơn động. "Đợi đến khi muội phát hiện mình chỉ bị chơi đùa, tình cảm thật lòng bị người ta coi chẳng đáng một đồng, thì muội sẽ biết thế nào gọi là hận.”

Ở ma vực, có quá nhiều truyền thuyết liên quan đến Hữu hộ pháp Minh Hồn, nhiều đến mức khiến Tiểu Vân có chút khó mà tin được, sao có thể có nữ nhân biết rõ y bản tính phong lưu mà vẫn còn lún sâu vào vũng bùn, rốt cuộc Minh Hồn có ma lực gì chứ?

Nàng không kìm được hỏi: "Rốt cuộc Minh Hồn là người như thế nào? Vì sao dù là người hay yêu cũng không có cách nào thoát khỏi ma lực của y?”

“Một tên ma quỷ rất đáng sợ, so với Dạ Mị còn đáng sợ hơn nhiều.”

“Còn có đáng sợ hơn Dạ Mị sao?" Nàng không thể tưởng tượng trên thế gian này còn có ma quỷ đáng sợ hơn cả bóng tối của Dạ Mị.

“Dạ Mị giết người còn nhìn thấy xác, Minh Hồn thì ăn người ta đến cái xương cũng chẳng chịu nôn ra!" Giọng nói của Tiểu Mai âm trầm, u ám khiến nàng nghe mà sợ hãi, trong đầu lập tức phác họa hình ảnh yêu quái ăn thịt người, chắc là phải có cái miệng còn to hơn cái miệng như chậu máu của Ma Vương, cánh tay màu đen còn khủng khiếp hơn của Dạ Mị, đôi mắt hung thần độc ác to hơn cả mặt trời, còn cái lưỡi có phải dài hơn cả lưỡi của ma treo cổ không?

Ma vực là nơi đáng sợ đến mức nào? Có bảy nữ nhân hận nàng đến tận xương tủy, hai ma quỷ vô cùng đáng sợ, thêm một Ma Vương có thể quyết định vận mệnh của nàng!

Nghĩ đến quãng đời còn lại u ám, ảm đạm, nàng liền lao vọt ra ngoài trời đang mưa to, không ngừng vẫy tay lên không trung. “Hiên! Hiên!”

Mưa to gió lớn bỗng nhiên dừng lại, ánh mặt trời cuối ngày lộ ra sau đám mây, chiếu những tia sáng cuối cùng lên mặt đất, còn để lại giữa không trung một dải cầu vồng thật dài.

Tiểu Vân nhìn bàn tay mình với vẻ khó tin. “Sao có thể chứ? Sao mình có thể làm được chứ?” Nàng nhất thời ngây ngốc, rồi nhìn ra bốn phía, hét lên: “Hiên, chàng đang ở gần đây phải không? Chàng nghe thấy lời ta nói có phải không? Tại sao chàng không ra gặp ta?”

Đợi một hồi lâu, bốn phía xung quanh vẫn vô cùng yên tĩnh, nàng hiểu rồi, Hiên sẽ không gặp lại nàng nữa, chàng đã lựa chọn từ bỏ.

“Hiên, cảnh mặt trời lặn trên đỉnh Hoa Sơn rất đẹp, nhưng nó không thuộc về ta, vì ta không thể bay lên đó giống chàng, ta chỉ có thể ở bên dòng suối nhỏ nhìn mây chiều dần dần tản đi…”

“Nếu như pháp lực của chàng cao hơn một chút thì thật tốt biết bao, nếu như chàng có thể đưa ta cao chạy xa bay thì thật tốt biết bao, nhưng trên thế gian này không có chữ “nếu như”...”

“Hiên… ta nhất định phải làm nữ nhân của Ma Vương sao…”

Giọng nói của nàng ngày càng yếu ớt, nụ cười cũng hóa thành nước mắt.

Cửa vào ma vực chậm rãi mở ra, Hiên mang một thân rực ánh kim quang đi vào ma vực… Đó là nơi ma quỷ tụ tập, yêu quái hoành hành.

Ngọn lửa cháy rừng rực lan ra bốn phía theo từng bước chân của y, làm sáng rực cả ma vực vốn bị bao phủ bởi một màn đen u ám, không gian tràn ngập mây đen và ánh lửa. Trong khoảnh khắc này, tiếng rên rỉ, tiếng kêu cứu, tiếng thét gào đau đớn vang vọng khắp cả ma vực.

“Nghiệt chướng, mau ra đây cho ta!” Hiên phẫn nộ gào lên, ngọn lửa càng bùng cháy dữ dội hơn theo sự phẫn nộ của y.

“Mau ra đây…”

“Ngươi cho rằng chỉ cần trốn đi là xong sao? Ta nhất định sẽ tìm ra ngươi, ta sẽ tự tay đánh ngươi đến mức khiến ngươi phải hồn phi phách tán.”

Nhưng dù có gào thét đến thế nào, đáp trả y vẫn chỉ có sự hỗn loạn của ma vực.

Khi ngọn lửa trong lòng bàn tay y càng lúc càng cháy dữ dội thì y đột nhiên nghe thấy có tiếng rên rỉ rất nhỏ vọng tới từ khu rừng, một con hồ ly trắng từ bụi cây chạy ra, kéo theo nửa thân sau bị thương, khó khăn chạy trốn. Bộ lông màu trắng như tuyết ở nửa thân trước và nửa thân sau bị đốt cháy đen tạo nên một sự tương phản chói mắt, khiến trong lòng y như có sóng gợn lăn tăn.

Y đang do dự không biết nên thu thập hồn phách của con hồ ly trắng đó hay là buông tha cho nó thì Tiểu Mai chạy vọt ra từ màn sương mù dày đặc, ôm chặt lấy con hồ ly trắng kia, rơi lệ. “Mẹ, con đến muộn rồi… Mẹ không sao chứ?”

Con hồ ly trắng đau đớn rên rỉ: “Mai, sao con lại đến đây, mau đi đi! Đừng lo cho mẹ.”

“Không, mẹ, con đưa mẹ rời khỏi đây.” Vừa nói, nàng ta vừa ôm lấy hồ ly trắng rồi chạy về hướng cửa ma vực.

Khi ngọn lửa đang cháy rừng rực phía sau sắp nuốt chửng lấy bọn họ thì đột nhiên tắt ngúm.

Bên ngoài ma vực, Tiểu Mai đặt hồ ly trắng xuống, truyền chân khí của mình vào cơ thể hồ ly trắng.

“Đừng lãng phí chân khí mà con chẳng hề dễ gì mới tu luyện được, vô dụng thôi.” Hồ ly trắng đang giãy giụa giữa ranh giới sự sống và cái chết, cố gắng giữ gìn chút nguyên khí cuối cùng.

“Mẹ, con sẽ truyền nguyên thần của con sang cho mẹ, nhất định sẽ cứu được mẹ.”

“Con truyền nguyên thần sang cho mẹ, vậy con thì phải làm sao?” Trong ánh mắt đau thương của hồ ly trắng lấp lánh ánh lệ.

“Vì mẹ, dù con có chết cũng cam lòng.”

“Con ngoan, con là tất cả của mẹ. Từ trước đến giờ mẹ không cầu gì hơn, chỉ hy vọng con có thể sống tốt… Hãy đồng ý với mẹ, phải sống thật tốt!”

Hiên chứng kiến toàn bộ cảnh này, cả người vô lực tựa vào một gốc cây to đã bị cháy khô, một yêu quái hại vô số người nhưng vẫn vô cùng có hiếu, một con hồ ly mà cũng yêu thương con tha thiết.

Vậy mà trái tim y lại lạnh lẽo như băng…

Y đi đến bên cạnh Tiểu Mai đang khóc lóc thương tâm, lấy một viên đan mà Thái Thượng Đạo Quân tặng cho từ trong áo ra rồi đưa cho nàng ta. “Hãy cho mẹ ngươi ăn cái này thì sẽ không sao nữa.”

“Cảm ơn ngài!” Khi Tiểu Mai nhận lấy tiên đan, trên gương mặt nàng ta không còn vẻ xinh đẹp, ma mị mà chỉ có cảm động và hy vọng.

Biểu cảm đó càng khiến y chấn động.

Đã bao lâu rồi, trong lòng y đã chẳng còn chút chân tình.

Đã bao lâu rồi, khi đối diện với cha mẹ đã sinh ra mình, nuôi dưỡng mình, trong lòng y chỉ có tức giận, và một trái tim lạnh như băng.

Cha mẹ nào mà chẳng yêu thương con cái của mình, lặng lẽ dâng hiến tất cả những gì mình có, chỉ hy vọng con cái có thể sống tốt. Nếu không phải vạn bất đắc dĩ thì làm gì có ai muốn nhìn cốt nhục của mình chết ngay trước mặt.

Có lẽ y đã sai rồi, trăm ngàn năm qua, y đem sự hối hận và tự trách của mình đổ xuống đầu chưa từng nghĩ họ đã phải bất đắc dĩ và đau lòng đến thế nào…

Quay đầu lại, gốc cây đào mà y vừa mới tựa vào đó đã thu hút ánh nhìn của y, y đưa tay ra bẻ một cành cây, nắm chặt…

Tia nắng sớm mai chợt hiện ra, Tiểu Vân đứng dưới chân núi, ngẩng đầu nhìn đỉnh Hoa Sơn hùng vĩ.

Trước đây, mỗi lần Hiên đưa nàng đến đây, hai người đều đứng trên đỉnh núi, vực sâu vạn trượng bên dưới đã bị mây mù che khuất. Hôm nay, nàng một mình đứng bên dưới vách đá cheo leo, cao vút tận trời xanh thì mới biết thế nào là sợ hãi.

Nàng biết bay, nhưng chỉ bay cách mặt đất mấy chục mét đã là giới hạn với nàng rồi, giờ đối diện với đỉnh Hoa Sơn hiểm trở, cao vút dị thường,  đến chỗ đặt chân cũng không nhìn thấy, bảo nàng bay lên đó thì đúng là hoang đường.

Nhưng dù có gian nan thế nào đi chăng nữa, nàng cũng phải leo lên, nàng phải lên để ngắm cảnh mặt trời lặn, rồi ngắm cảnh sao trời, nàng phải lên đỉnh núi đợi y, chứng minh cho y thấy rằng, khoảng cách giữa bọn họ, núi cao vạn trượng cũng không thể ngăn trở được.

Nàng đã từng tự nói với mình vô số lần: “Buông tay thôi! Chúng ta không thể…”

Nhưng chuyện tình cảm, sao có thể nói buông tay là buông tay ngay được? Cho dù là ánh mặt trời rực rỡ hay là mây mù âm u, cho dù là những khi tỉnh táo hay đang trong giấc mộng, hình ảnh của Hiên vẫn luôn ở trong tâm trí nàng không hề phai nhạt.

Đã trải qua nửa tháng mâu thuẫn giày vò, nàng quyết định rồi. Cho dù mối tình này phải đối mặt với bao nhiêu đau khổ và giới hạn thì nàng cũng sẽ không lùi bước, cho dù bị ngã ở đây đến tan xương nát thịt, nàng cũng sẽ không hối hận, bởi ít nhất thì nàng cũng từng cố gắng.

Hít sâu một hơi, nàng tung người bay lên một khối đá lởm chởm rồi vội vàng nắm chắc lấy một thân cây khô ở bên cạnh, trong lòng vẫn vô cùng vui vẻ, vì chí ít là nàng không phải leo lên từng bước, từng bước một.

Mượn lực ở dưới chân, nàng lại lần nữa bay lên trên, rõ ràng đã nhìn thấy có thể đặt chân lên một mỏm đá, nhưng đến khi đặt chân xuống mới phát hiện trên mỏm đá phủ đầy rêu xanh, chân nàng trượt một cái, chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, đến khi tỉnh lại mới phát hiện mình đã rơi xuống mặt đất rồi.

Nàng xoa xoa cơ thể đau đớn vì bị ngã và cánh tay trầy xước, vận khí để bảo vệ tâm mạch, rồi cắn răng đứng dậy. Sau khi đi vòng quanh Hoa Sơn một vòng, nàng quyết định đổi sang leo một ngọn núi trông có vẻ nhẹ nhàng hơn. Nhưng đến lúc thực sự leo lên mới phát hiện cũng chẳng dễ hơn so với lần trước bao nhiêu. Trên đá mọc đầy rêu, rất khó để đặt chân xuống chứ đừng nói đến việc mượn lực để bay lên. 

Mới bay được có mấy lần thì trên vách đá đã chẳng còn chỗ để đặt chân nữa, nàng miễn cưỡng ôm lấy một thân cây bách, cúi đầu nhìn xuống dưới chân nhưng chỉ thấy một mảng mênh mang mờ mịt, ngẩng đầu lên thì chỉ thấy đỉnh núi vươn thẳng vào mây xanh, còn cách nơi nàng đang đứng một khoảng rất xa.

“Ta không thể bỏ cuộc được, vì chàng, ta nhất định phải leo lên.” Nàng kiên định hét một tiếng với đỉnh núi, tiếng vọng vẫn còn quanh quẩn bên tai, giống như cổ vũ nàng hãy kiên trì leo lên.

Nghỉ ngơi một chút, nàng lấy hết dũng khí tiếp tục bay lên phía trên. Khi đỉnh núi vẫn còn cách rất xa, tay nàng đã bị cành cây, mỏm đá cắt cho đầy thương tích, bên tai thỉnh thoảng lại có từng trận gió gào rít khiến nàng kinh hoàng khiếp sợ. Hơn nữa, càng lên cao thì lại càng cảm thấy có một luồng sức mạnh khủng khiếp đang kéo cả người nàng xuống dưới.

“Ta nhất định có thể leo lên đỉnh núi, chỉ cần leo lên được đỉnh núi, ta sẽ nói với chàng rằng ta yêu chàng! Cho dù có bao nhiêu khó khăn, đau khổ đi chăng nữa, ta cũng muốn được ở bên chàng.” Nàng nói xong thì giống như vừa được tiếp thêm một nguồn sức mạnh vô cùng lớn, không còn sợ hãi, không còn do dự, từng chút, từng chút leo lên vách núi cực kỳ nguy hiểm.

Dưới chân núi, một đôi mắt vẫn luôn nhìn nàng chăm chú, nhìn cành cây cắt rách y phục của nàng, nhìn mỏm đá còn lưu lại vết máu của nàng, nhìn nàng vô số lần bị trượt chân, suýt rơi xuống dưới, sau khi đứng vững được lại kiên quyết leo lên. “Nàng là đồ ngốc, hay là bị mất trí? Ta vốn không đáng để nàng làm như vậy, cũng không thể báo đáp lại thứ mà nàng mong muốn.”

Cuối cùng, khi một dải nắng xuyên qua làn mây mờ mịt làm ánh lên một tia ngũ sắc, Tiểu Vân đã leo lên đến đỉnh Hoa Sơn. Nàng hưng phấn khua khua hai bàn tay bị chảy máu, mỉm cười với ánh chiều tà, nụ cười đó còn xán lạn, đẹp mắt hơn tất cả những thứ ánh sáng rực rỡ nhất.

“Ta làm được rồi, Hiên, ta có thể lên Hoa Sơn ngắm mặt trời mọc, ta biết chàng đang ở đây, chàng mau xuất hiện đi!”

Một thứ âm thanh khàn khàn cắt đứt sự vui sướng đang ngập tràn trong lòng nàng. “Nàng làm được rồi, nhưng đáng tiếc là nó chẳng có ý nghĩa gì.”

Tiểu Vân giật mình quay người lại, sau đó thì kinh hoảng lùi lại mấy bước. “Vương, ta…”

Ma Vương chậm rãi đi về phía nàng, hơi nhếch khóe miệng mang theo sự mỉa mai chua chát. “Ta biết nàng yêu y, nhưng y có yêu nàng không?”

“Vương…” Lần đầu tiên nàng nghe thấy giọng nói của Ma Vương khiến người ta khiếp sợ như thế này, khiến hai chân nàng mềm nhũn, không ngừng run rẩy, theo bản năng muốn bỏ trốn nhưng lại phát hiện mình đã không còn đường lui nữa, chỉ cần lùi thêm một bước nữa thì sẽ rơi xuống vực sâu vạn trượng.

“Nàng cho rằng khoảng cách giữa nàng và y bằng độ cao của Hoa Sơn sao? Nàng cho rằng chỉ cần nàng liều chết leo lên đỉnh Hoa Sơn là y sẽ cảm động, đồng ý đưa nàng rời khỏi ma vực sao? Nàng cho rằng y cũng yêu nàng, chỉ là y không có dũng khí giống như nàng sao? Nàng cho rằng chỉ cần hai người ở bên nhau thì dù bị ta truy sát, thậm chí là phải chết cũng cam tâm tình nguyện sao?”

“Đúng vậy.”

“Vậy ta nói cho nàng biết, nàng sai rồi!”

“Vương!” Tiểu Vân chậm rãi quỳ xuống, biết rõ là không thể nhưng vẫn ôm lấy một tia hy vọng. “Ta cầu xin ngài hãy buông tha cho ta. Ta thực sự rất yêu chàng, đời này kiếp này, trong lòng ta chỉ có một mình chàng mà thôi. Hôm nay, ta thà nhảy từ trên đỉnh Hoa Sơn xuống chứ nhất định sẽ không cùng ngài trở về ma vực.”

Ma Vương đột nhiên xông đến, trong lúc nàng không có bất cứ sự phòng bị nào, liền kéo nàng đến bên bờ vực, những đám mây mênh mông mờ mịt được ánh chiều tà nhuốm thành một màu đỏ tươi.

Ma Vương chỉ vào đỉnh núi ở giữa đám mây mù, cắn răng nói: “Nàng nguyện chết vì y, nhưng nàng có biết rằng… khi nàng suýt chút nữa ngã tan xương nát thịt thì y đang đứng bên dưới kia nhìn nàng không?”

Nàng kinh ngạc mở to mắt tìm kiếm, Vương đang nói đến Hiên sao? Vì sao thứ mà nàng nhìn thấy chỉ có một mảng mây mờ mịt?

“Ta nói cho nàng biết, khoảng cách giữa y và nàng đâu chỉ là mấy ngàn trượng, mà là khoảng cách giữa trời và đất. Y ở nơi cao cao tại thượng, lạnh lẽo vô tình, cho dù nhìn thấy nàng vì y mà bất chấp tất cả, y cũng chỉ thờ ơ đứng đó. Vì y là thần, là thần tiên nên không có máu và nước mắt.”

“Thần?” Nàng đột nhiên nhìn về một nơi xa. “Không thể nào…”

Chắc chắn là Vương đã nhầm rồi, Hiên là hỏa yêu, chàng là một yêu tinh nhát gan như con chuột thôi mà.

“Từ đầu tới cuối, y luôn lừa dối nàng, biến nàng thành trò cười, y vốn không có tình cảm.”

Tiểu Vân thẫn thờ nhìn về phía trước, miệng không ngừng lặp đi lặp lại: “Không thể nào, không thể nào, không thể nào…”

“Nàng tỉnh táo lại một chút có được không? Nàng thử nghĩ mà xem, nếu y không phải là thần, ta có thể để mặc y đối xử với nàng như thế sao? Nếu ta là đối thủ của y thì ta đã băm thây y thành vạn mảnh từ lâu rồi.” Ma Vương nắm chặt bàn tay vẫn còn đang chảy máu của nàng, sự đau đớn đó khiến nàng tỉnh táo lại một chút.

Nhưng nàng vẫn không tin, giằng thoát khỏi sự kìm hãm của Ma Vương. “Ta không tin.”

Chàng có tình cảm với nàng, chàng có trái tim, có tình, nàng cảm nhận được mà.

“Được thôi, nàng không tin thì cứ ở lại đây đợi y đi, xem rốt cuộc y là kẻ lạnh lùng vô tình đến thế nào.”

Ma Vương đi rồi, khi rời đi, nhìn bóng lưng hắn thật bi thương, thật tuyệt vọng. Thỉnh thoảng hắn còn quay đầu lại nhìn nàng, dường như còn có chút lo lắng, còn có chút không nỡ, nhưng cuối cùng vẫn thực sự biến mất khỏi tầm mắt nàng.

Sau khi hắn đi không bao lâu, một bóng dáng khác hao hao giống hắn ngày càng tiến tới gần nàng, từng bước từng bước thật chậm, giống như cũng đang mang theo nỗi bi thương và tuyệt vọng.

“Tiểu Vân…”

Nghe thấy giọng gọi tên nàng có chút run rẩy của Hiên, trái tim nàng bỗng nhiên bình tĩnh lại. Nàng muốn cười, nhưng nước mắt đã không kìm được trào ra, nàng không gào thét làm loạn, vì làm thế vốn chẳng có tác dụng gì, sự thực vẫn cứ là sự thực, dù lựa chọn thái độ như thế nào thì cũng chẳng thể thay đổi được.

Cho nên, nàng bình tĩnh hỏi: “Những lời Vương nói là thật sao?”

“Thật.” Vì sao y trả lời không hề do dự như vậy chứ? Cho dù chỉ có một chút do dự, nàng cũng sẽ cảm thấy y không phải kẻ vô tình, nhưng đáng tiếc là y lại không hề do dự.

“Ta muốn hỏi là: Vừa rồi chàng vẫn luôn đứng dưới chân núi nhìn ta leo lên đây phải không?”

“Phải.”

Câu trả lời của y vẫn không có chút ngập ngừng, lưỡng lự. Nàng có thể tha thứ cho sự lừa dối của y, có thể chấp nhận sự thực rằng họ có duyên mà không có phận, nhưng sao y lại có thể vô tình nhìn nàng ngu ngốc, điên cuồng vì y như vậy chứ?

“Chàng có vui không? Thấy ta bị chàng lừa dối đến mức rối tinh rối mù, có phải rất thú vị, khiến chàng cười không khép miệng lại được đúng không?”

Thấy y không trả lời giống như đã ngầm thừa nhận, nàng liền lùi lại, biết rõ phía sau là vực sâu vạn trượng, nàng vẫn không có cách nào khống chế mình không lùi lại. Vậy mà y không hề ngăn cản, thậm chí còn không tiến lên một bước nào.

“Vì sao? Vì sao chàng lại đối xử với ta như vậy?”

“Ta không muốn làm tổn thương nàng, chỉ là ta nghe thấy nàng nói nàng là một tiểu hồ ly đáng thương nhất nên mới hạ phàm để gặp nàng, ta chỉ muốn giúp đỡ nàng thôi.”

“Vậy tại sao chàng không giúp ta thoát khỏi Vương?”

“Đó là số mệnh của nàng. Nàng chắc chắn sẽ là nữ chủ nhân của ma vực, chắc chắn sẽ cùng sinh cùng diệt với ma vực. Vì nàng nói, trước khi bị phiêu tán chỉ muốn được tự do bay lượn một lần, cho nên ta mới cố gắng giúp nàng được vui vẻ.”

“Nói vậy nghĩa là… ta phải cảm ơn chàng?” Nàng cười khổ, hỏi.

“Có lẽ ta đã dùng sai cách rồi, ta không ngờ là nàng lại yêu ta.”

Nàng cảm thấy trái tim đau đớn như bị một ngọn lửa thiêu đốt, linh hồn nàng giống như bị cắn ra nát vụn. Tiểu Mai nói đúng, khi sự tôn nghiêm của nàng bị chà đạp, khi sự chân thành mình bỏ ra bị coi rẻ không đáng một đồng, nàng mới hiểu được thế nào là hận.

“Hãy trở về thiên đình của chàng đi, đừng tự cho mình là đúng nữa, ta không cần sự thương hại và đồng tình của chàng…”

Y quay người lại, kìm thấp giọng, nói: “Xin lỗi, ngoài xin lỗi ra thì ta không thể cho nàng điều gì khác.”

Hiên đi rồi, không phải là kiểu đột nhiên biến mất, mà là từng bước, từng bước rời đi, từ đầu đến cuối không hề quay lại nhìn nàng lấy một lần.

Dường như bị cả thế gian vứt bỏ, nàng chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, cả người rơi vào bóng đen vô tận.

Trong mông lung, nàng cảm thấy mình đang tựa vào một tấm lưng ấm áp, nàng biết đó không phải Hiên, trên người Hiên có một mùi vị tuyệt vời, đó chính là tiên khí, chẳng trách lại thấm vào lòng người như vậy.

Thì ra chàng là thần tiên, chẳng trách lại ngăn cản nàng hại người, còn không cho phép nàng ăn thịt.

Thì ra chàng là thần tiên, chẳng trách lại đẹp trai, tao nhã đến như vậy, kiêu ngạo như vậy.

Thì ra chàng…

Trong lúc mơ hồ mờ mịt, nàng vẫn nhớ đến nụ cười của y…

Rất nhiều lần, Tiểu Vân nghe thấy bên tai có ai đó đang gọi nàng, cũng biết là mình đang ở trong mộng, nhưng nàng không muốn mở mắt ra, không muốn để Hiên hoàn toàn biến mất khỏi cuộc sống của nàng. Nàng thà sống mãi ở thế giới như mộng như ảo và ngắm nhìn Hiên dưới làn mưa phùn chứ không muốn tỉnh táo lại để phải đối mặt với hiện thực tàn nhẫn.

Đáng tiếc là người kêu gào tên nàng lại không hề thông cảm cho ý nguyện của nàng, kiên trì gọi tên nàng, ồn ào đến mức khiến nàng không thể nói với Hiên mấy câu ở trong mộng.

Đúng thật là, còn có mấy nước nữa là đã thắng được ván cờ này rồi, tiếng ồn ào đáng ghét này đã làm rối loạn suy nghĩ của nàng.

Nàng thực sự không kiềm chế nổi nữa, gào lên: “Đừng gọi nữa, ồn chết mất!”

“Ngươi tỉnh rồi?” Một giọng nói rất trẻ trung, rất dịu dàng hỏi.

Nàng rất không tình nguyện từ biệt Hiên ở trong mộng, mở đôi mắt có chút khó chịu của nàng ra. Không ngờ, cảnh tượng đầu tiên mà nàng nhìn thấy là một nam nhân giống như thủy tinh, gương mặt như chạm ngọc, đẹp đẽ không tì vết, mắt mày như họa, như thật như ảo, mái tóc đen mềm như tơ được buộc hờ, rủ xuống y phục trắng như tuyết, càng làm nổi bật vẻ thanh u, tĩnh mịch ẩn giấu trong con người y.

Thật đáng tiếc cho khuôn mặt mỹ nhân tuyệt thế này, sao lại trao nhầm cho một nam nhân cơ chứ!

“Cuối cùng cô nương cũng tỉnh lại rồi.” Người đó thấy nàng mở mắt, trên gương mặt hiện ý cười, làm nàng không kìm được thất thần. Mỗi lần Hiên cười cũng nhếch khóe môi lên như vậy, tạo thành một nụ cười rất thanh nhã. Còn người này khi cười thì ý cười hiện sâu trong mắt, trông càng dịu dàng, ấm áp, càng mê người hơn.

Nàng vốn khá thích kiểu nam nhân sắc sảo, góc cạnh, nàng luôn cho rằng đã là nam nhân thì phải có khí phách hào hùng, khí thế bừng bừng. Đến hôm nay, nàng mới không thể không thừa nhận, ngũ quan tuyệt đẹp này dù là ban cho nam nhân hay ban cho nữ nhân thì cũng đều là ân huệ của ông Trời, bởi vì người ở trước mắt nàng đây đã dung hòa một cách hoàn mỹ ngũ quan xinh đẹp với khí chất của nam nhân.

“Ngươi là…” Đương nhiên nàng phải hỏi cho rõ ràng, nam nhân mà nàng nhìn thấy sau khi tỉnh khỏi giấc mộng có lai lịch như thế nào.

“Ta tên là Minh Hồn.”

“Cái gì?” Vừa nghe đến hai chữ “Minh Hồn”, nàng liền ngồi bật dậy, dụi dụi đôi mắt hơi đau. Không phải vì nàng vừa chịu một sự kích động quá lớn nên tinh thần trở nên không bình thường đấy chứ? Hay là nàng vẫn chưa tỉnh dậy từ giấc mộng của mình, nếu không thì sao lại nghe thấy người này tự nhận là Minh Hồn?

“Ý ngươi là… ngươi tên là Minh Hồn?” Nàng phải xác nhận lại xem có phải thính giác của mình có vấn đề rồi không.

“Đúng vậy.” Người tự nhận mình là Minh Hồn rất kiên định gật đầu.

“Hữu hộ pháp của ma vực?” Chắc chỉ là tên giống nhau mà thôi, sao y có thể là Minh Hồn mà Tiểu Mai từng nói đến chứ.

Đáng tiếc là đáp án hoàn toàn vượt ra ngoài dự liệu của nàng.

“Đúng vậy, xem ra ta không cần phải tự giới thiệu thêm nữa.” Minh Hồn cười với nàng, nụ cười đó tuyệt đối có thể coi là khuynh quốc khuynh thành, ngay cả một Tiểu Vân trước đây luôn miễn dịch với mỹ nam mà giờ cũng có chút lâng lâng.

Chẳng phải Tiểu Mai từng nói y còn đáng sợ hơn cả Dạ Mị sao? Dù có đánh chết nàng thì nàng cũng không tin nam nhân trước mắt trông trắng trẻo không tỳ vết, so với Hiên còn lịch sự tao nhã hơn này lại là ác ma.

Mắt sáng long lanh, trong suốt nhìn thấy đáy, môi hơi đỏ, kiều diễm như mai, hoàn toàn khác với tưởng tượng của nàng. Y ăn người ta đến cái xương cũng không chịu nôn ra sao? Nói gì thì nàng cũng không tin nổi!

Nhưng nếu nói có vô số nữ nhân yêu y đến mức không thể kiềm chế nổi thì lại chẳng có chút nghi ngờ.

“Sao ngươi lại ở đây?” Nàng nhìn quanh bốn phía, mới phát hiện mình đang ở một nơi rất lạ, ngoài cửa sổ là một mảng đen kịt, thậm chí còn không có cả ánh trăng, nhưng trong phòng lại sáng một cách dị thường, vì có một viên dạ minh châu cực lớn treo lơ lửng trên trần nhà. Vách tường, bàn ghế đều có màu đen, mang đến cho người ta cảm giác nặng nề không thở nổi, khiến nàng hoàn toàn không có hứng thú quan sát kĩ lại lần nữa, mà hỏi: “Sao ta lại ở đây?”

“Là Vương bảo ta đưa cô nương đến đây trị bệnh, đây là tẩm cung của Vương.” Minh Hồn kiên nhẫn giải thích, rồi nhẹ nhàng đưa tay đặt lên trán nàng.

Nàng vừa nhìn thấy một bàn tay còn trắng trỏe, mịn màng hơn tay mình thì vội vàng nghiêng mình né tránh, tay nắm chặt lấy vạt áo mình, cảnh giác nói: “Ngươi làm gì vậy? Tránh xa ta ra một chút.”

“Ta chỉ muốn xem sức khỏe của cô nương thế nào thôi, dường như cô nương rất sợ ta, vì sao vậy?” Giọng nói của Minh Hồn chậm rãi, ung dung như vậy, còn dịu dàng hơn so với nữ nhân.

“Tự ngươi không biết được sao? Nghe nói ngươi chuyên đi đoạt hồn của nữ nhân, ta còn chưa sống đủ đâu.”

Y không quan tâm đến những lời nàng nói, lại dưa tay đặt lên trán nàng, khuôn mặt giống như đang dán lên gương mặt đỏ bừng của nàng, dịu dàng nói: “Đừng nghe bọn họ nói linh tinh, từ trước đến giờ ta chưa bao giờ hại người.”

Chỉ bằng đôi mắt biết đoạt hồn người khác, chẳng phải y đã hại người rồi sao?

Nàng căng thẳng rụt người về sau, cố gắng cách xa y ra một chút để tỏ rõ lập trường của mình.

Lúc đó, Dạ Mị hét lên ở ngoài cửa: “Nếu ngươi không muốn sống nữa thì đó là việc của ngươi, đừng kéo ta chôn cùng ngươi.”

Minh Hồn vừa nghe thấy vậy, nụ cười trên gương mặt đột nhiên cứng ngắc, gầm lên: “Liên quan gì đến ngươi?”

“Nàng ta là nữ nhân của Vương, nếu rơi vào cạm bẫy dịu dàng của ngươi, chẳng phải là sự thất trách của ta sao?”

“Ngươi đừng có xen vào chuyện của người khác! Ngươi không thấy là ta đang xem bệnh sao?” Minh Hồn tức giận đứng dậy, trừng mắt nhìn Dạ Mị, trong khoảnh khắc đó, vẻ thanh nhã toát ra từ người y đột nhiên biến mất.

“Dựa vào y thuật của ngươi mà còn dám động tay động chân sao? Lời này nói với mấy cô nương chưa hiểu chuyện còn được, chứ đừng mang ra lừa gạt ta.” Trong tiếng cười lạnh của Dạ Mị còn lộ ra sát ý mơ hồ.

“Đó là vì ta thích thế, có được không?”

Minh Hồn còn chưa dứt lời thì cánh tay đen sì của Dạ Mị đã xông tới cổ họng của y. Tiểu Vân đang lo lắng có lẽ một Minh Hồn yếu đuối sẽ đi đời thì không ngờ, y khẽ vung ống tay áo lên, cánh tay màu đen liền rơi xuống đất, trên mặt cái bàn đá thì xuất hiện một vết lõm.

Chỉ trong nháy mắt, cánh tay màu đen lại tiếp tục ra đòn, bóng tối liền bao phủ bóng dáng như tuyết trắng kia, nhưng cũng bị Minh Hồn đánh rơi.

Hai người càng đánh càng dữ dội, đen trắng thay đổi, sáng tối đan xen, nhanh như gió, mạnh mẽ như sấm vang chớp giật. Giao đấu cả trăm chiêu, cuối cùng không phân cao thấp thắng bại. Tiểu Vân nhìn hai người ở trước mặt, thực sự là sau khi nhìn bọn họ đánh nhau ác liệt, nàng chỉ biết giương mắt đờ đẫn. Ai đó có thể nói cho nàng biết là vừa xảy ra chuyện gì không? Có liên quan gì tới nàng không? Nghe có vẻ là có, nhưng nàng thề, nàng có nói gì đâu, cũng chẳng làm gì cả!

Đột nhiên có một luồng ánh sáng màu đen trắng lóe lên, hai người đều phải lùi lại một bước, vẻ mặt lạnh như băng trừng mắt nhìn nhau. Đợi sau khi vận khí điều tức, họ lại định xông vào đánh nhau, lúc này Ma Vương đang đứng giữa hai người mới lạnh lùng nói: “Đấu mấy trăm năm rồi, các ngươi không thể nghỉ ngơi một chút sao?”

Hai người bọn họ đều không nói gì, nhanh chóng thu lại sát khí, điều chỉnh lại hơi thở.

Ma Vương lạnh lùng nói tiếp: “Dạ Mị, ta tin Minh Hồn dù có phong lưu thế nào cũng sẽ không động vào nữ nhân của ta, ngươi suy nghĩ nhiều quá rồi.”

“Vâng!” Dạ Mị cung kính gật đầu.

“Hai người các ngươi phải biết rằng, bây giờ đang là thời điểm liên quan đến sự tồn vong của ma vực, các ngươi không thể buông bỏ ân oán cá nhân được sao?”

“Ma Vương dạy rất phải, thuộc hạ xin ghi nhớ trong lòng, thuộc hạ cáo lui!” Minh Hồn cũng lập tức gật đầu.

Ma Vương nhìn hai người song song lùi xuống, lập tức thu lại vẻ uy phong, nghiêm túc, vừa cười vừa ngồi xuống trước giường của Tiểu Vân. “Nàng tỉnh rồi à?”

“Chẳng phải ngài nhìn thấy rồi sao?” Nói thật lòng, trong khoảnh khắc vừa rồi, dường như nàng nhìn thấy một Ma Vương khác, nhưng đáng tiếc là khi đối diện với nàng thì lại biến trở lại.

“Nàng đã hôn mê ba ngày rồi.” Ma Vương rất lo lắng, nhìn nàng từ trên xuống dưới một lượt, ánh mắt đó không giống như đang nhìn một người đã hôn mê ba ngày, mà giống như nhìn một người chết vừa mới trở về từ quỷ môn quan.

Ba ngày? Nàng đã ngủ lâu như vậy sao? Nàng nhớ mang máng là mình đã tỉnh lại mấy lần, uống mấy viên thuốc có vị rất kỳ lạ. Nàng không mở mắt vì không muốn Hiên biến mất trước mắt nàng.

“Nàng không khó chịu ở đâu chứ?” Ma Vương thấy ánh mắt nàng có vẻ hoảng hốt vô định, liền lo lắng hỏi.

“Ta không sao, chỉ hơi chóng mặt thôi.”

“Không sao là tốt rồi, ta còn thực sự lo lắng nàng sẽ không thể tỉnh lại.”

Trong lòng nàng khẽ ngáp một cái, không biết đến lúc nào Vương mới nói mấy câu có ý nghĩa một chút nhỉ? Nàng vừa mới tỉnh dậy, bây giờ đã lại buồn ngủ rồi.

Xem ra nàng vẫn nên chủ động nói thẳng vào vấn đề chính thì tốt hơn. “Vương, ta đã khỏe hơn nhiều rồi, ta nghĩ ta nên trở về thôi.”

“Nàng đừng đi, hãy ở lại thánh điện này, để ta được chăm sóc nàng.”

“Vương…”

Ánh mắt giống như ánh mặt trời rực rỡ giữa hè của Ma Vương đột nhiên trở nên u ám, ảm đạm, hắn thấp giọng, nói: “Những thứ mà y không thể cho nàng, ta đều có thể cho, chỉ cần nàng vui vẻ thì ta có thể biến thành hình dáng giống hệt y, chỉ cần nàng bằng lòng ở lại bên cạnh ta thì ta có thể làm bất cứ điều gì vì nàng…”

Nàng ngây ngốc nhìn gương mặt giống Hiên như đúc đó, trái tim dần dần bị một cảm giác kỳ quái lấp đầy. Nếu thời gian có thể quay trở lại trước khi gặp Hiên, có lẽ nàng đã vì cảm động mà chấp nhận tấm chân tình của hắn, bằng lòng làm Bát phu  nhân của hắn, sau đó, vô cảm chờ đợi hắn cưới cửu phu nhân, thập phu nhân…

Nhưng trên thế giới này không có “nếu như”, chỉ có “nhưng”…

“Vương, ta không thích ma vực, ta rất sợ bóng tối.” Nàng né tránh ánh mắt thâm tình của hắn, cúi đầu, nhỏ giọng cầu xin.

Nàng vốn cho rằng Ma Vương sẽ không buông tha cho nàng, sẽ vĩnh viễn giam cầm nàng ở ma vực, nhưng không ngờ hắn lại lập tức đồng ý. “Được, đợi sức khỏe của nàng tốt hơn một chút, ta sẽ cho  nàng về.”

Nàng không nghe nhầm đấy chứ, hắn đồng ý dễ dàng như vậy, hại nàng không biết phải nói tiếp thế nào nữa.

Thiên đình, điện Ngọc Thanh.

Khi Thái Bạch Kim Tinh lặng lẽ đi vào điện Ngọc Thanh, Hiên trông như đang có điều suy nghĩ, liên tục ngắm nhìn cành cây trong tay mình, hỏi bằng giọng nhàn nhạt: “Sao trông ngài cứ như một tên trộm vậy?”

“Sợ ngài tìm ta để trút phiền muộn mà.”

“Vậy sao ngài vẫn đến?” Hiên vẫn cười, khẽ nhếch khóe môi tạo thành một đường cong tuyệt đẹp.

Thái Bạch Kim Tinh vuốt chòm râu, không ngừng lắc đầu. Tất nhiên ông ta không muốn đến, nhưng đáng tiếc là có người đã trầm tư suy nghĩ ba ngày rồi. Đã là bằng hữu hai nghìn năm nay, ông ta quá hiểu Hiên, mỗi khi y ngồi tĩnh lặng một chỗ tức là biểu hiện của việc y có khúc mắc gì đó không thể giải quyết, vậy nên ông ta làm sao có thể khoanh tay đứng nhìn được chứ!

“Đừng lắc đầu nữa, ngài mà còn lắc nữa là đầu rơi ra khỏi cổ đấy!” Hiên nói bằng giọng trêu đùa.

“Thật không hiểu nổi ngài, nếu đã muốn chấm dứt thì đừng có đợi người ta phải vượt qua trăm nghìn cay đắng leo lên đỉnh núi, khiến người ta bị tổn thương chứ.” Cảnh tượng ở Hoa Sơn khi đó, ông ta đều đã trông thấy hết, nói thật lòng thì ông ta rất thông cảm với tiểu hồ ly đó, yêu phải một vị thần không nên yêu, lựa chọn một mối tình chắc chắn không có kết quả, đã bị thương tích đầy mình, vậy mà người nàng yêu nhất còn cứa vào tim nàng một dao.

“Nếu đã không thể cho nàng thứ nàng muốn, vậy thì pahri để nàng thực sự bị tổn thương, nếu không thì làm sao nàng có thể mất hy vọng được?”

Thái Bạch Kim Tinh trầm ngâm nhìn Hiên vẫn đang nở nụ cười nhàn nhạt. “Không phải ngài đã động lòng rồi đấy chứ?”

Hiên vẫn giống như không có chuyện gì xảy ra, nghịch nghịch cành cây trong tay, đáp bằng giọng dửng dưng: “Ngài coi ta tu thân dưỡng tính mấy nghìn năm là để làm như vậy sao? Đối với nàng, ta chỉ có thương hại và áy náy mà thôi… Hy vọng nàng có thể trở lại với cuộc sống và vận mệnh vốn có của mình.”

“Ngài định lừa ta sao? Hay là muốn tự lừa mình? Nếu không động tâm thì tại sao ngài lại bỏ lỡ mất cơ hội tốt đó, tha cho Ma Vương của ma vực?” Thái Bạch Kim Tinh nhìn chằm chằm vào mắt Hiên, nói tiếp. “Dựa vào những hiểu biết của ta về ngài, ngài làm việc tuyệt đối không do dự, không có lòng dạ nữ nhân. Hôm nay ngài tha cho hắn một mạng, chẳng phải là có nguyên nhân sao?”

Hiên khẽ nhướng mày. “Vậy ngài thấy thế nào?”

“Có phải là không đành lòng nhìn tiểu hồ ly đó mất đi chỗ dựa cuối cùng không?” Thấy Hiên không nói gì, ông ta liền thở dài. “Nhưng cuối cùng ngài vẫn phải tiêu diệt ma vực, sớm muộn gì nàng ta cũng không thoát khỏi số kiếp của mình…”

Hiên thu lại nụ cười, trầm giọng nói: “Đối với nàng, ta thực sự rất không nỡ. Nhưng hôm nay, ta tha cho Ma Vương của ma vực không hoàn toàn vì nàng.” Y đứng dậy, nhìn ra góc cửa của điện Ngọc Thanh, hít một hơi thật sâu. “Hôm nay, ta nhìn thấy nguyên hình của hắn, thì ra hắn là một con kỳ lân…”

Thái Bạch Kim Tinh sững sờ. “Hỏa kỳ lân?”

“Đúng vậy. Hôm đó, ta và hắn giao chiến, ta liền cảm thấy nghi ngờ, không ngờ hắn thực sự là hỏa kỳ lân.”

“Hy Hiên, lẽ nào ngài cũng không buông được, còn canh cánh trong lòng chuyện hỏa kỳ lân? Ngài có biết hôm nay ngài bỏ qua chuyện này thì sau này ngài ắt sẽ gặp phải kiếp nạn?”

“Thái Bạch, giết hắn rất dễ, nhưng có tác dụng gì không? Kính nguyệt trản không thu về được, lại không thể diệt trừ tận gốc ma vực, sau này sẽ lại có một yêu quái khác lên làm Ma Vương, thống lĩnh yêu giới. Sự giao tranh giữa thần và ma không vì cái chết của một Ma Vương mà kết thúc…”

Thái Bạch Kim Tinh ngồi đối diện với Hiên, trầm mặc hồi lâu mới gật đầu. Không phải ông ta không hiểu, bắt đầu từ khi thế gian có thần và ma, giữa thần và ma luôn tồn tại một sự tranh chấp đầy mùi máu tanh. Nghìn năm trước, kính nguyệt trản rơi vào ma giới, bao phủ toàn bộ ma vực. Còn thần tiên cũng không thể dò biết được thực lực của ma giới, ngày càng bất lực trong việc khống chế sự tồn vong của tam giới.

Nếu cứ tiếp tục như vậy thì sẽ có một ngày thực lực của ma giới có thể áp đảo trời xanh, khống chế tam giới, cho nên Ngọc Đế mới nhiều lần phẫn nộ, la mắng chúng thần tiên. Nhưng Thái Bạch Kim Tinh chưa bao giờ để ý, ông ta tin rằng dựa vào năng lực của Hy Hiên, thu hồi kính nguyệt trản, tiêu diệt ma vực chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.

Ông ta đột nhiên để ý tới cành cây trong tay Hiên, một cành cây xanh biếc và non nớt, lá nhỏ và mỏng, trông như đã bị bẻ gãy từ rất lâu rồi nhưng không hề có dấu hiệu bị khô héo.

“Đây là bàn đào nghìn năm mới ra hoa, nghìn năm mới kết trái sao?”

“Đúng vậy, mấy ngày trước ta nhìn thấy ở ma vực.”

“Ồ! Ta nhớ Vương Mẫu nương nương thích ăn nhất là loại bàn đào này.”

Nghìn năm trước, Vương Mẫu nương nương đã vô tình nói rằng bà rất nhớ hương vị của bàn đào, không biết có thể tìm thấy nó ở đâu.

Đáng tiếc là một câu nói đã dẫn đến một kiếp nạn lớn…

“Ta muốn trồng ở thiên cung, nhưng không biết có nên làm như vậy không.” Hiên cúi xuống nhìn cành đào, sau đó lại rơi vào trầm mặc.

“Ngài sợ cái gì? Lẽ nào còn sợ chúng thần tiên nói ngài cố gắng lấy lòng, nịnh bợ mà không thành?”

“Lấy lòng, nịnh bợ?” Hiên cười khổ một tiếng: “Ngài vẫn còn châm chọc ta!”

Thái Bạch Kim Tinh cười lớn rồi đứng dậy, thở dài một hơi. “Haiz, ta đi về đánh cờ thôi, ngài cứ ở đây mà trầm mặc tiếp đi!”

Đi đến cửa, ông ta đột nhiên quay người lại, nói với giọng sâu xa: “Nhân tiện, ngài thử nghĩ xem, bây giờ tiểu hồ ly đó bị nhốt ở ma vực, Ma Vương sẽ đối xử với nàng ta thế nào, có lẽ… nàng ta đã thực sự trở thành Bát phu nhân rồi cũng nên…”

Lúc đó, thấy Hiên hít sâu một hơi, cành bàn đào tỏng tay bị nắm chặt đến mức kêu “rắc” một tiếng rồi gãy làm đôi, trong lòng ông ta đã có đáp án.

Mấy nghìn năm tu thân dưỡng tính là để làm như vậy sao?

E rằng là đúng!

Ma vực.

Tiểu Vân hoang mang nhận viên thuốc Minh Hồn đưa đến bên môi nàng, không tự chủ được lùi nửa người đang nằm trên giường về phía sau.

“Cô nương sợ ta đến vậy sao?” Tiếng cười của Minh Hồn còn quyến rũ, dễ thương và động lòng người hơn cả nàng, nghe mà cảm thấy toàn thân tê dại.

Thực không hiểu nổi Vương đang nghĩ gì mà lại bảo một cao thủ tình trường như thế này đi xem bệnh cho nàng, cũng không biết là muốn cứu nàng hay hại nàng nữa, nếu không phải nàng có định lực tốt thì có lẽ hồn đã bị câu đi mất rồi.

“Trong ma vực, y thuật của ta là cao minh nhất, vì Vương lo lắng cho sức khỏe của cô nương nên mới bảo ta đến khám bệnh, đương nhiên cũng bao gồm cả kiểm tra tâm bệnh của cô nương.”

Tiểu Vân nghe xong mà ngẩn người, sao nam nhân này biết trong lòng nàng đang nghĩ gì? Chẳng trách lại có thể lừa được bao nhiêu mỹ nhân chạy quanh y như thế, mà họ còn cam tâm tình nguyện để y làm tổn thương, xem ra đúng là có chút thủ đoạn rồi.

Y nhìn ra sự đề phòng trong mắt nàng, liền tỏ rõ lập trường: “Cô nương yên tâm, cô nương là nữ nhân của Vương, sao ta dám có ý gì khác chứ?”

Nàng cảm nhận sâu sắc rằng lời này có lý nên mới yên tâm uống thuốc. Viên thuốc vừa cho vào miệng đã tan ra, sự ấm áp lan ra khắp cơ thể, rồi đến tứ chi, khiến lòng nàng cũng yên ổn hơn một chút.

Có thể luyện ra loại linh đan kỳ diệu như thế này đủ chứng minh y thuật phi phàm của Minh Hồn. 

Lại lần nữa nhìn kĩ dung nhan của Minh Hồn, nàng bất giác nhớ đến Tiểu Mai.

“Ngài còn nhớ Tiểu Mai không?”

“Tiểu Mai?” Minh Hồn nhíu mày suy nghĩ chốc lát rồi mới gật đầu, nói: “Có chút ấn tượng, hình như đó là một con hồ ly trắng.”

“Có chút ấn tượng?” Nàng bỗng cảm thấy phẫn nộ, trong đầu lửa cháy phừng phừng. “Tỷ ấy vì ngài mà trở thành một người lạnh lùng vô tình, giết người không ghê tay, vậy mà ngài cũng chỉ “có chút ấn tượng”!”

“Vậy sao? Ta nhớ mang máng là nàng ta rất thích cười.” Dường như Minh Hồn hoàn toàn không cảm nhận được sự phẫn nộ của Tiểu Vân, tiếp tục cười nhạt.

Bốp! Sau cái tát mạnh đó, trên gương mặt trắng nõn của Minh Hồn hiện rõ dấu vết của năm ngón tay mảnh dài, đỏ ửng.

Y tỏ ra như chưa từng xảy ra chuyện gì, vẫn cười thờ ơ: “Cái tát này là của cô nương, hay là của nàng ta vậy?”

“Có gì khác nhau chứ?”

“Nếu là của nàng ta thì ta không thiếu nợ nàng ta điều gì nữa, còn nếu là của cô nương thì cô nương còn nợ ta một lý do.”

Sự phẫn nộ của nàng bị sự kinh ngạc dập tắt, xem ra thần kinh của người này có chút vấn đề, vậy mà còn có thể xem bệnh cho người khác sao? Sự ngưỡng mộ y thuật của y trong lòng nàng đã giảm đi nhiều.

Nàng cố ý ngẩng cao đầu, thể hiện rằng mình không sợ hãi, nhưng thực ra trong lòng nàng đang run rẩy. “Cứ coi như là của ta đi. Ta ghét nhất là loại người vô tình vô nghĩa như ngươi, lúc nào cũng tự cho mình là đúng, được không hả?”

Trên gương mặt Minh Hồn vẫn là vẻ bình thản như lúc đầu, y bình tĩnh nói: “Được chứ! Nhưng hình như là lý do của cô nương và cái tát này trao cho nhầm người rồi!”

“Ngươi…” Nàng không biết phải chống đỡ như thế nào, vì Minh Hồn đã nói trúng tâm sự của nàng. Khi nàng rơi vào tình cảnh bị người mình yêu thương lừa dối, bắt nạt đến mức chẳng còn mặt mũi, nàng đã hiểu được cảm nhận của Tiểu Mai, đâu phải chỉ là một chữ “hận” là có thể hình dung, đâu phải chỉ là một cái tát là có thể hóa giả!

“Hãy quên y đi, y không phải một nam nhân đáng để cô nương yêu, giống như ta là một nam nhân không đáng để Tiểu Mai yêu vậy. Cô nương đã tận mắt nhìn thấy sự bi thương của Tiểu Mai thì đừng có ngốc nghếch giống nàng ta.”

Nàng nhìn thật kĩ gương mặt như pha lê của Minh Hồn, liền hiểu ra vì sao Tiểu Mai không thể quên được nam nhân này. Bởi vì y thực sự là một nam nhân có thể khiến nữ nhân động lòng.

“Có phải ngươi chưa từng yêu một nữ nhân nào thật lòng?” Là nữ nhân thì ai cũng có sự tò mò, huống chi nàng còn thật lòng quan tâm đến Tiểu Mai.

Minh Hồn không đáp, nhưng nàng nhận ra nụ cười của y có chút cứng ngắc, trong đôi mắt trong như nước nổi lên một tia mờ mịt, nàng liền có đáp án.

“Ngươi chưa từng yêu ai thật lòng, vậy tại sao còn làm tổn thương bao nhiêu nữ nhân như vậy?”

Y thản nhiên nhún vai, tùy tiện đáp: “Không vì sao cả, chỉ cần vui là được, hà tất…”

Bốp! Lại là thứ âm thanh giòn giã đó, bên má còn lại của Minh Hồn lại nổi lên dấu ấn đỏ ửng. Nhưng y vẫn cười thản nhiên, hỏi bằng giọng nhàn nhạt: “Lần này thì là của ai?”

Nghe thấy câu hỏi của y, Tiểu Vân á khẩu không trả lời.

Thực ra nàng biết rõ thân thủ của mình, Minh Hồn thân là Hữu hộ pháp của ma giới, có thể giao đấu với Dạ Mị, chắc chắn nàng không phải đối thủ của y. Huống chi nàng từng tận mắt nhìn thấy hai người bọn họ giao đấu bất phân thắng bại. Nếu không phải Minh Hồn cố ý để nàng đánh thì đến y phục của y, nàng cũng đừng mơ chạm vào được.

Đối với sự dung túng của Minh Hồn, nàng lại có chút áy náy, đáp: “Của ta.”

“Lý do?”

“Ngươi cho rằng chỉ chơi đùa trong chốc lát, nhưng người khác lại phải trả giá bằng bao nhiêu nước mắt, chuyện đó công bằng sao?”

Minh Hồn dịu dàng xoa tóc nàng, cho nàng mượn một bờ vai vững chãi, giống như cưng chiều dỗ dành một đứa trẻ đang tủi thân, dịu dàng nói: “Công bằng! Có đau khổ mới chứng minh được là có vui vẻ. Không có sự vui vẻ vĩnh hằng, cũng không có sự đau khổ tận cùng, đó chính là vận mệnh…”

Nàng không thể không thừa nhận, mặc dù Minh Hồn là kẻ bạc tình bạc nghĩa nhưng những lời y nói đều đúng. Nàng khẽ lau nước mắt trên mặt, lúc ngẩng đầu lên thì nhìn thấy Dạ Mị đứng ở ngoài cửa, đang nhìn chằm chằm hai người họ với vẻ hung dữ, không nhìn ra biểu cảm và ánh mắt của hắn, chỉ cảm nhận được sát khí bức người.

Trong đầu nàng, mị ảnh của Dạ Mị bất động một lúc rất lâu…

Không biết họ oán hận gì mà không hề che giấu, còn kéo dài mấy trăm năm? Dựa vào sự u oán cay độc, đê hèn vô sỉ của Dạ Mị, sao có thể để Minh Hồn sống đến tận bây giờ chứ?

Điều khiến nàng thấy khó hiểu hơn là, những kẻ thù bình thường chẳng phải hễ gặp nhau là liều mạng ngươi sống ta chết sao? Vì sao giữa bọn họ luôn là sau khi làm điều gì đó không vừa mắt nhau rồi mới động tay động chân, đánh nhau không kiêng nể như vậy chứ?