“Điều này chúng tôi sẽ điều tra. Nhưng tình hình của cô Trịnh, dù cho có phải là vụ án kỳ bí không thì cô ấy cũng nên đi điều trị tâm lý.”

“Tôi... tôi biết chứ… Tôi sẽ nói với ba mẹ cô ấy…”

Ngày 21 tháng 12 năm 2013, tiến hành kiểm tra trong trường học, phát hiện tổ chim và tàn tích của bùa hộ thân, không có điều gì bất thường.

Ngày 22 tháng 12 năm 2013, có được video giám sát trong trường, không có gì lạ thường.

Ngày 13 tháng 01 năm 2014, hoàn tất việc theo dõi điều tra hành tung nửa năm nay của người ủy thác trước khi xảy ra chuyện, liên hệ người ủy thác. File ghi âm 07820140113.wav.

“Đã lâu không gặp, cô Trịnh. Dạo này cảm thấy thế nào?”

“Đã không có gì nữa rồi, cảm ơn các anh, có bùa hộ thân tôi thấy tốt hơn nhiều rồi. Còn có bác sĩ tâm lý… bác sĩ có nói chuyện với tôi, có thể là tôi bị phim kinh dị ảnh hưởng. Dù sao đi nữa cũng cảm ơn bùa hộ thân của các anh. Tôi… tôi có thể mua thêm vài cái không? Tôi nghĩ, có thể để dành khi cần… Bác sĩ còn nói, nếu có gì đó tâm lý có thể dựa dẫm vào thì càng tốt.”

“Đương nhiên là được rồi. Nhưng trước khi mua, chúng ta hãy nói chuyện một chút nhé. Lần này chúng tôi mời cô đến đây là có điều thắc mắc muốn hỏi cô.”

“À, anh hỏi đi.”

“Tháng 10 năm 2013, cô và cô Đoàn đã tham gia vào hoạt động ngày lễ du lịch của Minh Khanh Thị tổ chức phải không?”

“Ừm, đúng vậy. Chúng tôi có đi xem xe hoa diễu hành, buổi sáng đi xem triển lãm.”

“Có vấn đề gì hả? Hôm đó chúng tôi không làm gì cả.”

“Có vấn đề không thì để chúng nói tiếp rồi mới xác định được. Lần gặp mặt đầu tiên, chúng tôi đã nói qua rồi, có thể các cô đã làm việc gì đó mà không để ý, vì thế nên mới gặp phải chuyện kỳ lạ vậy.”

“Cái đó... cái đó không phải do tôi xem phim kinh dị mà bị sao?”

“Cô Trịnh, cô đừng lo lắng. Theo chúng tôi điều tra thì hành vi bất thường rõ ràng nhất của cô trong nửa năm nay là tham gia hoạt động ngày lễ du lịch đó.”

“Hoạt động ngày lễ du lịch thì có gì bất thường chứ? Cái đó là do nhà nước tổ chức mà? Những người nước ngoài đến tham gia đều là tổ chức chính phủ cả! Không lẽ bọn họ còn…”

“Em gái à, một thời gian không gặp, cô lại quên lời tôi nói rồi sao?”

“Tôi… tôi cảm thấy bác sĩ tâm lý nói không sai, là do tôi dẫn Tiểu Nhụy đi xem phim kinh dị nên cô ấy mới bị như vậy.”

“Cả hai đã tham gia ngày lễ du lịch, vậy cũng biết rằng, hoạt động triển lãm trong thời gian ngày lễ không chỉ triển lãm phong cảnh các nước, mà còn giới thiệu và trải nghiệm phong tục tập quán dân gian nữa. Trong đó, cũng bao gồm văn hóa tín ngưỡng của các nước. Trước mắt, chúng tôi đang nghi ngờ trong khoảng thời gian đó, hai người có thể đã làm việc gì đó bị ác linh của dị quốc để ý rồi.”

“Hôm đó chúng tôi đều làm những chuyện giống nhau, không lý nào Tiểu Nhụy gặp chuyện mà tôi không bị phải không?”

“Hôm nay mời hai cô đến đây là để loại trừ nghi vấn đó. Hai cô hãy kỹ tường tận những việc đã trải qua vào khoảng thời gian đó.”

“Tôi… Thi Thi…”

“Vậy để tôi kể.”

“Mời.”

“Sáng cuối tuần hôm đó, chúng tôi đến nhà triển lãm. Tôi nhớ là hôm đó chúng tôi đã đi nhà triển lãm của nước A, nước B và nước I. Nếu anh nói đếu tin ngưỡng thì… chúng tôi có xem nhà thờ lớn Milan, là loại phim màn hình 360 độ, sau đó nhân viên tặng quà kỷ niệm cho mỗi người, là một viên đá nam châm dính tủ lạnh và bưu thiếp hình nhà thờ Milan, ai cũng có cả, với lại còn giống nhau nữa. Ngoài ra thì không còn gì nữa, phần lớn thời gian là đợi xếp hàng, hai người chúng tôi cũng không nói chuyện với người khác, cả hai đều cùng xem video trên điện thoại. Buổi tối đi xem xe hoa, có thấy đồ liên quan tín ngưỡng ở trên đó, nhưng lúc đó, người thấy cũng không ít.”

“Hôm sau thì sao?”

“Cái gì?”

“Chúng tôi đã điều tra ghi nhận tiêu phí của hai cô, ngày thứ nhất hai cô đã đi triển lãm, ngày thứ hai cũng đi phải không?”

“…”

“Sao vậy? Có vấn đề gì sao?”

“Ngày thứ hai… ngày thứ hai chúng tôi…”

“Tôi không nhớ ra. Các anh tra thấy có ghi nhận tiêu phí thật hả?”

“Đúng, trong ghi nhận tiêu phí cho thấy hai cô đã mua vé vào cổng miếu của nước J vào buổi tối ngày hôm sau.”

“Á!”

“Tôi, tôi không nhớ. Các anh đã tra thấy có ghi nhận tiêu phí sao? Xác nhận là của chúng tôi ư? Các anh sao tra ra vậy?”

Loạt soạt loạt soạt...

“Đây là ghi nhận đặt trước trên mạng, tên và số điện thoại đặt vé là của hai cô, với lại vé đặt trước đã được lấy đi.”

“Điều đó sao có thể được… tôi… tôi không nhớ gì cả…”

“…”

“…”

“Cô Trịnh rất thích văn hóa của nước J đúng không? Ba lô, chìa khóa, đồ trang trí phòng ngủ của cô đều để đồ của ngôi sao nước J. Ngôi sao mà cô thích chính là khách mời đặc biệt của hội miếu hôm đó, với tài chính và thời gian của cô thì cô có thể đã đi là khả năng rất lớn.”

“Tôi… nhưng tôi… không nhớ gì cả…”

“Xem ra, sự việc xảy ra trên người cô có liên quan đến hội miếu hôm đó rồi.”

“… Vậy, vậy giờ sao?”

“Để chúng tôi làm rõ sự việc đã, hôm đó các cô đã làm những gì?”

“Em gái, sắc mặc cô không được tốt lắm, cô nhớ ra điều gì sao?”

“A…”

“Đừng che giấu sẽ tốt hơn, nếu không chúng tôi sẽ bị lệch hướng và sai sót, điều này đối với bạn thân của cô cũng không tốt.”

“Thi Thi… Thi Thi, bạn có nhớ hôm đó xảy ra chuyện gì không?”

“Mình thấy cái này… thì nhớ ra một ít…”

“Nhớ ra gì, mau nói ra xem.”

“Tối hôm đó, chúng tôi đi hội miếu. Ở đó, giống như trên tấm poster này vậy, có con đường rất dài, treo đầy lồng đèn, rất là đẹp, cuối cùng đến thần xá. Tôi nhớ… tôi nhớ là chúng tôi đã chụp hình ở nhà chim, mua kẹo táo, vớt cá vàng… còn mua gỗ Ema cầu nguyện, là một cặp, là loại cầu nguyện tình bạn dài lâu…”

“Là, là vấn đề đó sao?”

“Cô chỉ nhớ được vậy thôi sao?”

“Ừm… đúng rồi, kimomo! Chúng tôi đã thay trang phục kimono! Trước cửa thần xá có shop thuê với bán kimono, hai người chúng tôi… tôi quên là mua hay thuê nữa, miễn là đã thay đồ kimono, mang đôi guốc Nhật. Tiểu Nhụy đi không quen, xém tí là bị té, tôi nắm tay cô ấy, rồi cười… cười rồi nói gì đó… Sau đó… cuối cùng có biểu diễn, là điệu múa giống với kỹ nghệ của nước J vậy… Nghệ sĩ mà Tiểu Nhụy thích có ra biểu diễn nữa, có rất nhiều người hâm mộ hò reo…”

“Trong nhà hai cô có đồ lưu niệm tương tự vậy không?”

“Không có. Các anh không nói, tôi cũng không nhớ có chuyện này nữa.”

“Tôi cũng không… Hội miếu đó cũng đã qua lâu rồi, thần xá cũng bị tháo bỏ rồi, có phải… có phải là tôi hết cứu rồi không?”

“Bởi vì là hoạt động của tổ chức chính phủ hai nước, những đơn vị cá nhân tham gia hội miếu sẽ phải đăng ký, muốn tìm những người nước J đó không khó. Cô hãy yên tâm, cô Trịnh, nếu có việc gì cần đến, chúng tôi sẽ đến nước J để giải quyết vụ này.”

“Nhưng theo thông tin điều tra của chúng tôi hiện giờ, những vật liệu của thần xá và cửa tiệm đều không có vấn đề gì cả, nhất là thần xá, nó được phục chế dựa trên một thần xá nổi tiếng của nước J, với lại còn mời hai vị thần quan và phù thủy bên đó đến. Cho nên chúng tôi cho là vấn đề có thể nằm ở những món đồ hai cô đã mua hoặc việc đã làm qua, thậm chí còn có thể không liên quan đến hội miếu, có thể là chuyện xảy ra trên đường hai cô đến thần xá hoặc trên đường từ thần xá trở về.”

“Vậy, vậy phải làm sao?”

“Trước tiên hai cô về tìm trong nhà xem tự nhiên xuất hiện một món đồ hoặc thiếu đi món đồ gì đó không?”

“Ừm, được thôi. Tiểu Nhụy…”

“Cô Trịnh, cô không cần lo sợ, bùa hộ thân vẫn có tác dụng đúng không?”

“Vâng…”

“Vậy nó vẫn sẽ tiếp tục bảo vệ cô. Trong khoảng thời gian này, chúng tôi sẽ tìm và ra căn nguyên của vấn đề này, cô sẽ không sao cả.”

“Đúng rồi, Tiểu Nhụy, bạn chắc chắn không sao mà!”

“Ừm. Tôi… Nếu tôi không đi hội miếu thì tốt rồi…”

“Tiểu Nhụy...”

“Cô Trịnh, cho dù cô không đi hội miếu thì chưa chắc cô đã an toàn.”