“Tới nơi thì gửi tin nhắn cho tớ.”

Hạ Đào tiến lên ôm lấy Tử Lộc.

Tử Lộc cười nói: “Được.”

Hạ Đào vẫn có chút lo lắng, chần chừ nói: “Hay là tớ đi chơi cùng với cậu, để cậu đi một mình tớ không yên tâm.”

Tử Lộc nói: “Có gì mà không yên tâm? Tớ cũng không phải chỉ có một mình…”

Cô nâng cằm, chỉ chỉ Giản Du đeo kính đen, mặc đồ đen đang kéo vali ở đằng kia.

Giản Du là vệ sĩ ông ngoại thuê cho Tử Lộc, là một cô gái thông minh và cẩn trọng, thân thủ vừa lợi hại vừa tàn nhẫn, cũng rất nhanh nhẹn.

Hạ Đào từng chứng kiến Giản Du dùng tay không chế ngự ba người đàn ông cao to lực lưỡng, hoàn toàn tâm phục khẩu phục.

Cô ấy nói: “Có việc gì nhớ phải nói cho tới biết đấy.”

Tử Lộc nói: “Được rồi, không thành vấn đề. Nếu không cậu cũng có thể tới tìm tớ. Trước mắt tớ định dạo chơi ở Châu Âu, nếu đột nhiên thay đổi ý định sẽ nói với cậu sau.”

Tử Lộc vẫy tay chào tạm biệt Hạ Đào, lên máy bay cùng vệ sĩ.

Cô không ngồi máy bay tư nhân mà lựa chọn một hãng hàng không trong nước, mua hai vé khoang hạng nhất.

Thời điểm học đại học cô cũng thường xuyên làm chuyện này.

Giản Du đi theo cô tới nước Mỹ tìm Tần Lễ Sơ.

Không ngờ sau ba năm tốt nghiệp, cô trở lại làm người độc thân, không có Tần Lễ Sơ ở bên cạnh nhưng vẫn còn Giản Du.

Giản Du là một núi băng, người đẹp vệ sĩ lạnh lùng.

Ngày thường Tử Lộc rất thích chọc cô ấy, cô nói đùa với Giản Du: “Những năm nay, đàn ông bên cạnh tôi hết đến rồi lại đi. Cuối cùng người ở lại bên cạnh tôi chỉ có cô.”

Giản Du xụ mặt nói: “Tiểu thư đừng trêu tôi.”


Mỗi lần Tử Lộc nhìn thấy dáng vẻ này của cô ấy đều cảm thấy rất thú vị.

Cũng là lúc này, điện thoại của cô nhảy ra hai thông báo.

Thẻ tiêu vặt của cô nhận được hai lần chuyển khoản, vẫn mang theo ngụ ý quen thuộc hết mức. Người có thể chuyển con số này cho cô, dùng đầu ngón chân cũng có thể nghĩ ra được là ai.

Cách thời gian ly hôn đã được một tuần.

Tử Lộc chuyển khoản trả lại.

Sau đó mở Wechat ra, nhấn vào avatar của Tần Lễ Sơ, ngón tay dừng lại trên chữ “Xóa”

Cô mím chặt môi.

Tài khoản Wechat này, cô đã dùng bảy năm, từ năm nhất đại học bắt đầu dùng, cũng là năm đó add Wechat của Tần Lễ Sơ. Đến nay cô vẫn giữ lịch sử trò chuyện với anh.

Thời gian thấm thoát trôi qua, thay đổi khôn lường, lịch sử trò chuyện Wechat minh chứng cho tình yêu thời thanh xuân của cô.

Cô nhắm hai mắt lại, lông mi khẽ chớp.

Qua hồi lâu, cuối cùng mở bừng mắt.

Cô hít sâu một hơi, nhấn xóa đồng thời cho Tần Lễ Sơ vào danh sách đen.

Máy bay sắp cất cánh.

Cô ném điện thoại sang một bên.

Giản Du đột nhiên nói: “Cũ không đi, mới không tới.”

Tử Lộc nói: “Ừm, tôi biết. Chỉ là dứt bỏ một đoạn tình cảm không dễ như trong tưởng tượng, nhưng tôi biết thời gian là liều thuốc chữa lành tốt nhất, không có người nào không quên được. Nếu có thì chỉ là thời gian chưa đủ dài…”

Cô dựa vào ghế ngồi mềm mại, khe khẽ thở dài một tiếng.


Tất cả những người từng thất bại trong chuyện tình cảm đều hiểu rõ đạo lý này, nhưng thật sự có thể dứt khoát không chút lưu luyến lại chẳng có được mấy người.

Tình cảm nhiều năm như vậy.

Nhiều năm như vậy…

Cô hỏi Giản Du: “Cô cảm thấy tôi và Tần Lễ Sơ có hợp nhau không?”

Giản Du nói: “Nếu thích hợp thì đã không ly hôn.”

Lời này quá sâu sắc, Tử Lộc á khẩu không trả lời được. Sau đó một lúc lâu, cô mới cười nói: “Cũng đúng. Nếu thích hợp thì đã không ly hôn, cũng sẽ không có nhiều chuyện không vui từ năm này qua tháng nọ. Kỳ thật nói đến cùng, tôi và anh ấy chính là không hợp. Tính cách không hợp, anh ấy là người quá cứng nhắc, trên phương diện tình cảm cũng khô khan, lại ít nói. Ở bên tôi, anh ấy không thỏa mãn được nhu cầu tình cảm của tôi. Anh ấy thích hợp cưới một người phụ nữ cuồng công việc giống anh ấy, cùng bận rộn vì sự nghiệp, không cần tỉ mỉ chuẩn bị bất ngờ nhỏ, cũng không cần quá nhiều thời gian bầu bạn hàng ngày. Như vậy, anh ấy hạnh phúc, bạn đời của anh ấy cũng hạnh phúc.”

Tử Lộc phân tích một hồi, trong lòng cũng cảm thấy thông suốt không ít.

Giản Du nói: “Đã là chuyện quá khứ rồi.”

Tử Lộc: “Ừ, đã qua rồi, không cần nghĩ nữa. Đợi tôi du lịch về, xem có thể làm gì. Làm Tần phu nhân ba năm, cũng không biết chính mình có thể làm gì, tôi nhớ rõ lúc mới vừa tốt nghiệp còn muốn làm thư ký của Tần Lễ Sơ.”

……

Quý Hiểu Lam báo cáo với Tần Lễ Sơ.

“Tiểu thư Tử Lộc đã chuyển tiền lại rồi.”

Tần Lễ Sơ nói: “Ừ, tôi biết rồi.” anh lại nói: “Đã lên máy bay chưa?”

“Rồi ạ, vừa cất cánh một tiếng trước. Theo giờ Bắc Kinh thì khoảng 8 giờ tối sẽ đáp máy bay xuống sân bay Charles-de-Gaulle ở Paris…”

Tần Lễ Sơ ừm một tiếng: “Không có việc gì nữa thì cậu có thể ra ngoài.”

Tần Lễ Sơ hơi đau đầu. Anh không biết Tử Lộc vì sao không vui. Trước kia chuyển khoản, qua vài ngày cô sẽ hết giận, hiện giờ vậy mà lại không chịu nhận.

Tần Lễ Sơ hồi tưởng lại những chuyện xảy ra trước khi ly hôn.


Là vì ngày hôm đó cô bảo anh đi đón nhưng anh không đến sao? Hay là mấy ngày nay bởi vì bận rộn chuyện công việc nên về nhà muộn?

Trong mắt anh, đây đều là chuyện nhỏ, căn bản không đáng để ly hôn. Hơn nữa, dù anh không tới đón cô nhưng vẫn để Vương Lam tới, cũng giải thích, xác thật có nguyên nhân nên mới không thể tới. Vì chuyện công việc mà về nhà muộn, cũng báo trước cho cô biết.

Hay là có ngày lễ trọng đại nào mà anh quên mất?

…Cũng không thể nào, tất cả ngày lễ bao gồm cả ngày kỷ niệm, đều có Quý Hiểu Lam nhắc nhở.

…Anh vẫn luôn rất tín nhiệm Quý Hiểu Lam, cũng tin tưởng năng lực làm việc và sự cẩn trọng tỉ mỉ của cậu ta.

…Có lẽ qua một khoảng thời gian nữa, cô ấy sẽ hết giận.

Lại thêm mười ngày nữa.

Tần Lễ Sơ bảo Quý Hiểu Lam chuyển khoản cho Tử Lộc, nhưng mấy tiếng sau, tiền vẫn được trả về nguyên vẹn.

Tần Lễ Sơ gửi tin nhắn cho Tử Lộc.

[Tần: Khi nào về nước?]

[Đối phương bật chế độ cần xác minh bạn bè.]

…Đã bị chặn.

Tần Lễ Sơ bất giác nhíu mày, lại gọi điện thoại cho Tử Lộc, nhưng số điện thoại cũng bị cho vào danh sách đen.

Ngón tay của anh nhấn giữ lông mày. Nửa ngày sau mới thả tay xuống.

Anh phân phó Quý Hiểu Lam: “Đi nhìn chằm chằm Hạ Đào. Ngày vợ tôi về nước, đẩy lùi hết tất cả lịch trình, tôi đi đón cô ấy.”

“Vâng, thưa tổng giám đốc Tần.”

Tử Lộc chơi bên ngoài nửa tháng, tham gia tour du lịch chuyên sâu về Paris và Italy.

Paris lãng mạn, Italy nhiệt tình, đàn ông nước ngoài tóc vàng mắt xanh vừa đẹp trai vừa dịu dàng.

Cô mang theo Giản Du có thể lấy một địch mười và tài sản phong phú, ở nước ngoài chơi đến vô cùng vui vẻ. Mỗi ngày đều đăng ảnh 9 tấm lên vòng bạn bè, nhận được vô số lượt like. Nhóm nhạc nam mà ngày đó Đào Tử dẫn tới cũng rất ủng hộ, chỉ cần là bài cô đăng lên vòng bạn bè thì đều thả rắm cầu vồng.

Trước khi về nước, Tử Lộc thay đổi ý định, lại cùng Giản Du bay tới Mỹ.


Cô không để Giản Du đi theo, một mình dạo bước thật chậm trong khuôn viên trường đại học Harvard.

Cây cối và hoa cỏ ven đường vẫn quen thuộc như thế, còn có căng tin trường học, đèn đường nhỏ dọc theo lối đi, những nơi đó đều từng có bóng dáng cô chờ đợi Tần Lễ Sơ.

Có một khoảng thời gian cô thường xuyên tới đây, cùng ăn cơm với Tần Lễ Sơ, cùng anh đi học, cùng anh trò chuyện.

Anh luôn là dáng vẻ lạnh đạm, dường như ngoại trừ việc học thì không để chuyện gì trong mắt. Nhưng Tử Lộc biết nội tâm của anh cũng có một mặt dịu dàng, chỉ là không biết cách biểu đạt thôi.

Cô cảm thấy anh chắc cũng có hảo cảm với cô.

Anh vẫn luôn là vẻ mặt quan tài đó, không hiểu ôn nhu hay lãng mạn, nhưng những cô gái theo đuổi anh thật sự rất nhiều. Người có thể tới gần anh chỉ có một mình cô.

Có lẽ Tần Lễ Sơ biểu hiện ra bên ngoài đặc biệt như vậy nên mới có thể khiến cô kiên trì theo đuổi suốt 4 năm, sau đó là ba năm hôn nhân.

Nhưng mà bảy năm trôi qua, anh hình như không có gì khác với lúc trước.

Cô cho rằng anh thích cô, nhưng kết quả chẳng qua cũng chỉ là sự tồn tại có cũng được không có cũng chẳng sao. Ngay cả lúc trước anh cầu hôn, có khi cũng chỉ là một trò đùa mà cô tự cho mình là đúng.

Nhắc đến chuyện này, tim Tử Lộc vẫn có chút đau, khiến cho hai bàn tay trước đó tát Cao Viện cũng thấy đau đớn, bỏng rát.

Tử Lộc muốn hút một điếu thuốc, sờ túi xách, mới phát hiện bên trong không có thuốc lá.

Cô đi tới cửa hàng tiện lợi gần đó mua một bao, muốn tìm chỗ cho phép hút thuốc.

Cô nhớ trước kia ra khỏi cửa hàng tiện lợi chỉ cần đi thẳng, sau đó rẽ vào một bồn hoa sẽ có chỗ hút thuốc. Cô đi theo trí nhớ của mình, phát hiện khu vực cho phép hút thuốc đã bị phá bỏ, thay thế bằng một số cây cối mà cô không nhận ra.

Tử Lộc cười nhạt.

Chuyện đời vô thường, ai cũng không đoán được ngày mai sẽ có gì thay đổi.

Đúng lúc này, cô nhìn thấy mấy sinh viên đang kẹp thuốc lá trong tay, cô đuổi theo sau mấy mét mới theo kịp.

Nghĩ ở trong khuôn viên trường, lòng cảnh giác của Tử Lộc cũng không quá nặng, lại có tâm sự nặng nề, đi theo mấy sinh viên ra khỏi vườn trường từ lúc nào cũng không phát hiện, cho đến khi một chiếc ô tô chạy như bay lao tới, còi xe vang lên đinh tai nhức óc, cô mới lấy lại tinh thần.

Nhưng mà lúc này đã muộn rồi.

Cô chỉ cảm thấy đau nhức truyền tới từ khắp người, ký ức trong đầu tựa như đèn kéo quân, vô số hình ảnh của Tần Lễ Sơ lần lượt hiện lên.

Anh ngây ngô, anh trưởng thành, anh bận rộn, lúc anh bất chợt cong môi cười, còn có đủ loại dáng vẻ của Tần Lễ Sơ…Cuối cùng tất cả đều hóa thành mảnh vụn, cả thể giới chìm vào trong bóng tối yên tĩnh.