Ngôn Úc liếc nhìn cô ấy, khuôn mặt không biểu cảm nói: “Mới sáng ra cô la ó gì đó?”
Chu Vận Ninh dựa lưng vào vách tường, động tác khoa trương, cô ấy để hai tay ra sau nắm chặt, vẻ mặt khủng hoảng nói: “Những lời này nên là tôi hỏi anh chứ? Sáng sớm ở trần xuất hiện trước mặt người khác, nơi này cũng không phải nhà anh, ở nhà người ta lại không mặc quần áo, anh có lễ phép không hả?”
Ngôn Úc nói: “Tôi nhớ hình như đây cũng không phải nhà cô thì phải?”
“Anh có tư cách nói tôi sao? Khoan đã…” Chu Vận Ninh quay sang bên cạnh, vô tình đối diện cặp mắt đượm ý cười của Giang Lăng, cô ấy đột nhiên nhận ra, lập tức suy nghĩ kỹ càng.
Cô ấy lập tức nhìn sang Ngôn Úc, hoảng sợ mở to hai mắt: “Ngày hôm qua…là anh?”
“Cô đang nói cái gì?” Giọng điệu Ngôn Úc lạnh nhạt.
“Không, không có gì.” Chu Vận Ninh quyết đoán nói sang chuyện khác, lại nhớ ra gì đó, “Vậy bánh ngọt trong tủ lạnh…”
Giang Lăng nở nụ cười, chủ động giải thích: “Bánh ngọt đó là anh Ngôn mang tới ngày hôm qua.

Xin lỗi Vận Ninh, hôm qua trễ quá, em đã ngủ rồi nên chị không gọi em dậy.”
Chu Vận Ninh sửng sốt, mau chóng lắc đầu: “Không, không có gì.

Đúng rồi, thời, thời gian cũng không còn sớm, em đã ăn sáng rồi, em đi thay đồ đến công ty trước.”
Chu Vận Ninh nói năng lộn xộn, nhanh chóng trở về phòng mình khóa cửa lại.

Mấy phút sau cô ấy thay đồ xong, lại vội vàng ra khỏi phòng.
Giang Lăng gọi cô ấy lại: “Vận Ninh?”
“Hả?” Chu Vận Ninh quay đầu lại, vẻ mặt mê man, “Lăng Lăng, còn gì nữa à?”
“Em chưa lấy di động kìa.” Giang Lăng nhắc nhở cô ấy.
“À à, phải.”
Ánh mắt Chu Vận Ninh dừng trên chiếc bàn, cô ấy đi vòng trở về cầm lấy di động trên bàn rồi nhanh chóng ra cửa.
Trên bàn ăn trong phòng khách còn đặt nửa chiếc bánh ngọt còn thừa lại.
Ngôn Úc lướt mắt nhìn, lập tức đi qua: “Em đừng ăn bánh ngọt, hôm qua tôi thấy trong tủ lạnh còn đồ ăn, tôi làm bữa sáng cho em.”
“Được.” Giang Lăng ngồi xuống trước bàn, lấy tay chống cằm chờ đợi.
Cô ngắm nghía bóng lưng anh đang làm bữa sáng, đột nhiên hỏi: “Anh Ngôn, hình như tôi quên hỏi anh, giữa anh và Vận Ninh…là quan hệ gì?”
Động tác Ngôn Úc khựng lại, giọng điệu bình thường: “Tại sao em bỗng nhiên hỏi điều này?”

Giang Lăng nói: “Lần trước đồng nghiệp trong công ty nói với tôi, quan hệ giữa anh và Vận Ninh hình như có chút không bình thường.”
“Em đừng hiểu lầm, tôi và cô ta không có quan hệ gì, chỉ là quen biết từ nhỏ.” Anh lại bổ sung, “Giống như quan hệ thân thích thôi.”
“Thân thích?” Giang Lăng nhướng mày, tỏ vẻ khó hiểu.
Ngôn Úc đáp lại một cách nhẹ nhàng bâng quơ: “Cái loại họ hàng bà con xa không thân.”
Giang Lăng dường như hơi đăm chiêu: “Anh và Vận Ninh có quan hệ họ hàng xa, nói vậy anh và Chu tổng cũng là họ hàng xa sao?”
“…Coi là vậy.” Giọng điệu Ngôn Úc hờ hững, âm thanh nghe ra không giống thường ngày.
Giang Lăng dõi theo bờ lưng rõ ràng cứng ngắc của anh, cô có chút vui sướng cong khóe mắt: “Hóa ra là vậy, tôi hiểu rồi.”
Cô quả thật không truy hỏi nữa.
Trong phòng ăn im lặng một lúc.
Ngôn Úc làm hai phần sandwich kẹp trứng và giăm bông đơn giản, còn có hai cốc trà sữa tự pha.
Ăn sáng xong, Giang Lăng phải quay về tập đoàn Giang thị.
Hôm qua Ngôn Úc đến không báo trước, quần áo anh bị mưa làm ướt cần phải chờ người đưa quần áo mới sang.
Tại lối vào, Giang Lăng vừa thay giày vừa dặn dò: “Vậy khi anh đi nhớ đóng cửa giúp tôi.”
“Được.”
Vừa ra cửa, cô sực nhớ ra gì đó bèn quay đầu mỉm cười với Ngôn Úc: “Còn nửa tháng nữa sẽ đến ngày diễn ra đại hội cổ đông của tập đoàn Giang thị, thời gian còn lại của chúng ta không nhiều lắm.” Cô khựng lại, giọng điệu mang theo chút ý sâu xa, “Tôi chờ tin tốt của anh.”
“…Ừm.”
Cánh cửa đóng lại, căn hộ yên tĩnh trở lại.

Ngôn Úc lẳng lặng nhìn chằm chằm cửa chính, một lúc sau anh mới trở về phòng.

Anh cầm lên di động gọi một dãy số, trên màn hình biểu thị rõ ràng tên của trợ lý Lưu.
“Đưa một bộ quần áo sang Tinh Sa Loan.”
Cúp máy, bàn tay cầm di động của Ngôn Úc buông xuống.

Anh đi tới trước tủ đầu giường nhìn con ếch đồ chơi xấu xí nằm trên đó, màu mắt dần u ám.
***
Hôm nay đã định là một ngày không yên ổn.


Sáng sớm Giang Lăng lại bị gọi vào văn phòng tổng giám đốc.
Giang Thiệu Quân đứng sau bàn làm việc, giọng điệu nghiêm túc: “Giang Lăng, ngày hôm qua chị lại ở cùng người đàn ông kia phải không?”
Chỉ qua một đêm, quả nhiên có người báo tin cho ông ta.
Giang Lăng tỏ vẻ khó hiểu: “Ba, ba đang nói cái gì?”
“Sao chị không nghe lời tôi?” Giang Thiệu Quân nổi giận nói, không biết nghĩ tới cái gì, ông ta hơi dịu giọng, “Ba cũng không phải không cho con yêu đương, ba chỉ hy vọng con biết được qua lại với hạng người có thân phận thấp kém thế này chẳng có lợi gì cho con.

Con gái của dì hai con, chị họ của con đó, con còn nhớ không?”
Giang Lăng im lặng không lên tiếng.
Giang Thiệu Quân tự nói tiếp: “Lúc trước nó bất chấp sự phản đối của người nhà, nằng nặc kết hôn với nhân viên bảo vệ trong công ty.

Kết quả cưới nhau chưa được ba tháng, thằng chồng bảo vệ của nó ngoại tình, còn cùng kẻ thứ ba bày âm mưu tạo dựng một vụ tai nạn để khiến nó mất mạng, sau đó thừa kế tài sản của nó.

May mà phát hiện đúng lúc, nhưng nó vẫn bị kẻ thứ ba làm hại bị sinh non, bây giờ tinh thần của nó không được bình thường cho lắm.” Ông ta tạm dừng, lại nói sâu xa, “Gia đình như chúng ta phải coi trọng môn đăng hộ đối.

Con bây giờ chỉ chơi vui thôi, lọt vào lỗ tai người khác thì bọn họ sẽ nghĩ thế nào về con, huống chi trước đó dư luận xôn xao đến vậy, điều này cũng mang ảnh hưởng không tốt tới thanh danh của con.”
Giang Lăng hơi giật khóe môi, trên mặt lộ ra biểu cảm áy náy: “Ba, con…”
Giang Thiệu Quân thở dài: “Tự con nghĩ kỹ đi, ba cũng không phải ép con.

Mọi việc ba làm đều vì tốt cho con.” Ông ta ngồi trở lại ghế làm việc, phất tay với cô, “Được rồi, con về làm việc trước đi.”
Giang Lăng gật đầu xoay người ra ngoài.

Ra khỏi văn phòng, vẻ áy náy trên khuôn mặt cô trở thành hư không.

Cô hơi nghiêng đầu ra sau, khóe mắt liếc nhìn cửa văn phòng.


Còn mười ngày nữa là đại hội cổ đông của tập đoàn Giang thị, Giang Lăng đã viết xong đề án nộp cho hội đồng quản trị.
“Đề xuất về việc bầu cử thành viên hội đồng quản trị độc lập tại đại hội cổ đông lần thứ ba”.
Đề án này lẽ ra đã tới tay Giang Thiệu Quân rồi, nhưng hôm nay ông ta lại chẳng có động tĩnh gì.
Trở lại văn phòng bộ phận đầu tư, Phương Gia Minh lập tức tiến lên: “Hôm nay Giang tổng tìm em là nói tới chuyện đại hội cổ đông à?”
Giang Lăng đáp: “Không có, hôm nay ông ta quan tâm về vấn đề tình cảm của em.”
Động tác khuấy cà phê của Phương Gia Minh khựng lại, nói: “Thật là đáng ngạc nhiên, với tính tình của Giang tổng, nếu ông ta nhìn thấy đề án kia chắc là sẽ không bình tĩnh như vậy.

Lẽ nào ông ta chưa thấy được đề án kia?” Phương Gia Minh suy đoán, “Hay là nói ông ta đã ém đi đề án này?”
Giang Lăng khoanh tay, khuôn mặt lạnh tanh: “Em nộp đề án đúng quy trình, nó đã tới bên hội đồng quản trị, sẽ nằm trong phân đoạn của đại hội cổ đông, cho dù ông ta là chủ tịch cũng không có cách nào can thiệp.”
“Thái độ của ông ta quả thật hơi kỳ quái.” Cô dừng một chút, còn nói, “Có điều đợi đến ngày đại hội cổ đông, chúng ta sẽ biết thôi.”
***
Giữa tháng mười một, đại hội cổ đông của tập đoàn Giang thị tổ chức đúng thời hạn.
Hôm nay không khí lạnh tập kích lần thứ hai.

Thành phố B đột ngột hạ nhiệt độ, nhiệt độ không khí cách lúc tuyết rơi có lẽ chỉ một bước dài.

Người đi đường đều mặc trang phục mùa đông chống giá lạnh.

Nhưng hơi ấm trong tòa lầu mở rất mạnh, cho dù cởi ra áo khoác dày vẫn cảm thấy nóng.
Giang Lăng đứng ở cửa phòng họp, đưa mắt nhìn thời gian trên di động.
Phương Gia Minh đi tới nói với cô: “Đại hội cổ đông sắp bắt đầu rồi, em còn chưa vào sao?”
Giang Lăng thu tầm mắt lại nói: “Anh vào trước đi.”
Trước khi tiến vào phòng họp, cô lại đưa mắt nhìn về phía thang máy.
Là cổ đông có cổ phần, Giang Lăng đương nhiên có tư cách tham dự đại hội cổ đông lần này.

Giang Lăng tiến vào phòng họp, Giang Thiệu Quân nhìn thấy cô chỉ thản nhiên lướt nhìn một cái rồi thu lại tầm mắt cũng chẳng để ý.

Sau khi ngồi xuống, Giang Lăng điềm tĩnh quan sát những người ở đây.

Không ngoài dự đoán, những người tham dự đại hội cổ đông lần này đều nằm trong dự liệu của cô.

Giang Thiệu Quân, Vương Hải Thao, Trần Dĩnh, còn có quản lý cấp cao và đại diện nhân viên có được quyền biểu quyết.
Cô muốn tiến vào hội đồng quản trị thì phải cần sự tán thành của hơn một nửa cổ đông có quyền biểu quyết tham dự buổi họp lần này, nói cách khác lần này cô phải vượt qua 42.25% phiếu bầu.
Sau khi người đến đông đủ, đại hội cổ đông chính thức họp.

Rất nhanh chóng tiến đến khâu đại hội cổ đông xem xét đề án.
“Đề nghị bầu cử Giang Lăng trở thành thành viên hội đồng quản trị mới của tập đoàn Giang thị?” Giang Thiệu Quân làm như lần đầu tiên nhìn thấy đề án này, mặt mày nhăn nhó, ông ta lập tức nhìn sang Giang Lăng, “Giang Lăng, đây là chuyện vì?” Ông ta nhìn thẳng cô, đột nhiên cười lạnh, “Chị muốn tiến vào hội đồng quản trị? Chỉ dựa vào chị à?”
Giang Lăng bình tĩnh nói: “Giang tổng, tôi có thể tiến vào thành viên hội đồng quản trị hay không cũng không phải do một câu của ngài là quyết định được.

Việc này vẫn nên giao cho các cổ đông tiến hành biểu quyết đi.”
“Chị nói rất đúng, vậy biểu quyết đi.” Giang Thiệu Quân ném đi bản đề án, giọng điệu khinh thường.

Ông ta tạm dừng rồi nói, “Nhưng tôi nhớ chị chỉ có 5% quyền biểu quyết thì phải? Tôi khuyên chị đừng lấy trứng chọi đá.”
“Phải không?” Giang Lăng nhìn sang luật sư đại diện ở bên cạnh, cô nở nụ cười lễ phép, “Luật sư Chiêm, tiếp theo phiền ông giải thích rõ với Giang tổng.”
“Giang tổng.” Luật sư Chiêm tiến lên một bước nói, “Tôi là luật sư đại diện của cô Giang.

Cổ phần của cô Giang Tầm và gia đình cậu Giang Nhuy đã thông qua hình thức văn bản trao cho cô Giang Lăng toàn quyền sử dụng, cho nên dựa theo thỏa thuận, hiện nay cô Giang có được 22% quyền biểu quyết.”
“22%.” Khóe môi Giang Thiệu Quân nhếch lên nụ cười lạnh, nhưng biểu cảm trên khuôn mặt không hề lộ ra vẻ bất ngờ, “Chị cho rằng 22% quyền biểu quyết có thể tranh thủ được cái gì hả?”
Giang Lăng không tiếp lời.
Giang Thiệu Quân nói: “Chị đã tự tin như vậy thì bắt đầu biểu quyết đi.” Ông ta nói xong thì nhìn sang người chủ trì.
Người chủ trì hiểu ý: “Bây giờ xin mời các vị cổ đông tiến hành bỏ phiếu biểu quyết về đề nghị ‘bầu cử Giang Lăng trở thành thành viên hội đồng quản trị mới’, những vị nào đồng ý xin giơ tay lên.”
Giang Thiệu Quân liếc mắt nhìn qua những người giơ tay, ông ta lập tức châm biếm nói: “Thấy được chưa? Giang Lăng, đây là ——”
“Xin chờ chút.” Đúng lúc này, cửa văn phòng bị đẩy ra, một giọng nam truyền đến.
Thấy người tới, tâm trạng Giang Lăng hơi thả lỏng.
Giang Thiệu Quân nhìn khách không mời mà đến xuất hiện trong phòng họp, ông ta nhíu mày hỏi: “Cậu là ai? Cậu không biết hiện tại đang mở đại hội cổ đông sao? Ai cho cậu vào?”
Trợ lý Lưu khách khí nói: “Chào Giang tổng, tôi họ Lưu là trợ lý của CEO tập đoàn Chu thị.

Tôi nghe theo căn dặn của Chu tổng, đại diện tập đoàn Chu thị tới tham dự đại hội cổ đông lần này.

Xin hỏi, là tôi đến muộn rồi sao?”.