Khi nào thì là thời điểm thích hợp để hỏi Hoàng đế về người phụ nữ mà ngài đã tìm thấy ở bãi săn đây? Sau khi cân nhắc, ta quyết định sẽ hỏi vào bữa tối ngày mai. Dù đã là vợ chồng nhưng phòng của chúng ta vẫn bị ngăn cách về hai phía đông tây. Người ta nói rằng các căn phòng được đặt như vậy để tượng trưng cho việc chế độ quân chủ ủng hộ cả hai phía của đất nước. Ý nghĩa đó giờ đã phai nhạt, và giờ đây đó là một sự sắp đặt hoàn hảo để Hoàng đế và Hoàng hậu có thể sống mà không cần phải chạm mặt nhau.

Mặc dù Sovieshu chưa lập thiếp nhưng bọn ta đã ăn ngủ riêng do lịch trình bận rộn và lối sống khác nhau. Tuy vậy chúng ta vẫn ăn tối chung hai lần một tuần, và đó là ngày mai.

Phải, sẽ quá phiền phức nếu ta đến thăm hôm nay và hỏi về người phụ nữ ở bãi săn. Ta sẽ đợi một ngày vậy. Ta vẫn không quên những gì mẹ đã nói trước khi kết hôn.

"Đừng can thiệp vào công việc của Sovieshu cho dù sau này nó có lấy vợ lẽ đi chăng nữa."

"Điều đó thực sự ổn chứ ạ?"

"Hãy nhìn vào lịch sử, có vị Hoàng đế nào không có thê thiếp không? Ngay cả Ossis II, người được biết đến như một nhà lãnh đạo quân sự vĩ đại, cũng có đến hai mươi người vợ. Đừng lãng phí sự tức giận của con vào việc đó."

"..."

"Navier, tất cả những gì con phải làm cho Sovieshu là trẻ đẹp.. và khỏe mạnh. Con hiểu chứ? Con có thể tìm được một người đàn ông khác và biến anh ta trở thành người tình nhân của mình."

Người bình thường sẽ rất bất ngờ trước điều này, nhưng đây lại chính là điều tự nhiên trong xã hội quý tộc, nơi các cuộc hôn nhân chính trị là một điều hết sức bình thường.

Tất nhiên, quyền thừa kế sẽ thuộc về con cái của cặp vợ chồng đã kết hôn, nhưng vấn đề sẽ nảy sinh khi một người vợ hoặc chồng yêu bạn đời của họ thắm thiết và không thể dành chỗ cho những người tình khác, xung đột chính trị xảy ra theo cách đó. Điều này chắc hẳn là một phần trong mối quan tâm của mẹ nên vì vậy, theo lời khuyên của bà, ta sẽ không tới thăm Sovieshu hôm nay. Thay vào đó, ta sẽ hỏi người vào tối mai.

Ngay cả khi Hoàng đế lập thiếp.. ta nên phớt lờ điều đó.

"..."

Ta không yêu Hoàng đế và ta biết, có những người khác cũng sống như ta.

Tuy nhiên, khi nghĩ đến việc chồng mình lấy một người phụ nữ khác làm lẽ, có một cảm giác cô đơn trong tim ta. Thật lạ.

Đưa tay đặt lên ngực, tim ta đập không chậm cũng không nhanh.

* * *​
Ngày hôm sau, tin đồn về người phụ nữ ở bãi săn càng lan nhanh hơn. Những người duy nhất nói chuyện cởi mở với ta là các nữ thị tùng, nhưng ngay cả khi ngồi ở một nơi yên tĩnh, ta vẫn có thể nghe thấy những câu chuyện phiếm giữa Hoàng cung.

Các thị tùng liên tục phàn nàn về điều ấy trong bữa trưa.

"Tôi nghe nói rằng kẻ lang thang bẩn thỉu đó là một nô lệ bỏ trốn. Cô ả hẳn đã chạy vào bãi săn trong khi chạy trốn."

"Khu săn bắn liền sát với dinh thự của Tử tước Roteschu, cô ả hẳn đã chạy trốn từ đó."

"Nếu cô ta là nô lệ bỏ trốn thì nên gửi trở lại ngay lập tức. Tôi không thể tin rằng Hoàng đế đã thương hại cô ta và bắt chúng ta phải chăm sóc cho cô ta."

Trước giờ ăn tối, các nữ hầu đem tới những y phục lộng lẫy hơn thường ngày. Họ mặc cho ta một chiếc váy lấp lánh và tô điểm bằng những nữ trang bạc cùng với hoa tai ngọc trai đơn giản, khiến ta hết lời khen ngợi. Họ luôn quan tâm đến ta, nhưng hôm nay lại đặc biệt cứng rắn.

"Dù ả nô lệ đó có kiều diễm đến đâu, người vẫn là Hoàng hậu duy nhất của chúng thần."

"Hoàng đế sẽ phải rửa lại đôi mắt của mình sau khi nhìn thấy người."

Những nỗ lực của họ trống rỗng lọt qua tai ta. Nếu Sovieshu yêu ta vì ăn mặc đẹp, chẳng phải hắn sẽ yêu ta từ trước hay sao?

Tất cả những gì ta có trong đầu chỉ là những suy nghĩ vẩn vơ vô ích. Mặc dù ta coi nỗ lực của các thị tùng là vô ích, ta vẫn phó thác mình cho họ.

Sau khi đã chuẩn bị xong xuôi, ta đến cung điện phía đông nơi Hoàng đế ở, ngồi vào một bàn ăn quá rộng cho hai người. Lúc đầu, chúng ta chỉ nói về các vấn đề chính trị gần đây, chẳng hạn như việc chuẩn bị cho năm mới. Ta đã đợi Sovieshu kể câu chuyện về cô gái ở bãi săn, nhưng dù ta đợi bao lâu, hắn cũng không nhắc đến cô ấy.

Khi hắn đang cắt miếng bít tết của mình, ta đã cố ý gợi chuyện.

"Ta nghe nói rằng chàng đã tìm thấy một nô lệ đang bỏ trốn tại khu săn bắn. Có đúng như vậy không?"

Tiếng lách cách khi con dao chạm vào đĩa ngừng lại. Hắn ngước lên, nhìn ta chằm chằm trong giây lát.

"Ai nói với nàng?"

Giọng Sovieshu không hề dễ chịu. Trên thực tế, hắn có vẻ khá căng thẳng.

Nhìn thấy nếp nhăn giữa lông mày hắn, ta cố tình che đậy ngọn nguồn câu chuyện.

"Mọi người bàn tán về nó suốt, sao ta có thể không biết được chứ."

"Các thị tùng kể cho nàng?"

"Ai nói với ta không quan trọng. Ta hỏi một lần nữa, sự thật có đúng là như vậy không?"

Sovieshu tỏ vẻ khó chịu một cách rõ ràng khi ta lặp lại câu hỏi của mình.

"Bệ hạ?"

"Đừng có giục ta."

"..."

"Ta không biết nàng đã nghe những gì, nhưng tất cả những gì đã xảy ra đây: Ta đã tìm thấy một người phụ nữ bị thương nặng và giúp cô ấy."

Hắn gọi cô ấy là phụ nữ, không phải nô lệ bỏ trốn..

"Ta hiểu rồi. Vậy bây giờ cô ấy đang ở đâu?"

"Hoàng hậu."

".. Xin hãy cho ta biết."

"Chúng ta chỉ ăn hai bữa một tuần với nhau, có quá nhiều thứ khác để nói, nàng có nghĩ vậy không?"

Ta thấy rõ sự lạnh lùng trong giọng nói của hắn.

Đừng có tham gia vào việc này dưới bất kỳ hình thức nào.