Hắn mời phi tần tới vũ hội mừng năm mới ư?

Không phải là phi tần thì không được tham gia, nhưng những người được phép dự đều có xuất thân quý tộc. Vì lí do này, các Hoàng đế thường sẽ sắp xếp một cuộc hôn nhân giả mạo cho nhân tình của mình để nâng tước vị của cô ta lên nữ bá tước hay nữ hầu tước. Nhưng Sovieshu sẽ không bao giờ dùng biện pháp qua mắt này cho Rashta.

Sự xuất hiện của Rashta khiến ta mất cảnh giác. Ta quay sang Sovieshu, nhưng dường như ta mới là người duy nhất bất ngờ ở đây. Hắn cười với Rashta và gật đầu. Khi ta quay về phía Rashta, cô ta ngượng ngùng cúi xuống, rồi lại nhìn lên Sovieshu và thì thầm: "Khó thật đấy."

Ngay lập tức, điểm nhìn của cô ả rơi vào người ta. Mắt chạm mắt, cô ta mỉm cười và khẽ gọi: "Chị!". Đôi mắt mở to khi cô ta lấy tay che miệng hối lỗi một cách đáng yêu.

"Cô ấy ngây thơ thật."

Biểu cảm trên mặt Sovieshu rõ ràng nói lên rằng hắn thấy cô ả thật dễ thương.

Ta thấy trái tim mình như vặn xoắn lại. Dù là vợ hắn, ta lại cảm thấy mình như một người thứ ba chen giữa hai người họ.

Các quý tộc vừa mới cúi chào ta giờ đây hết nhìn Sovieshu lại quay sang Rashta. Phụ nữ che miệng bằng quạt, còn đàn ông thì thầm thì với nhau đằng sau bàn tay đeo găng. Dù họ cố gắng hạ thấp giọng, âm thanh vẫn ồn ào khi tất cả mọi người đều bàn tán. Rashta nhìn xung quanh, ngạc nhiên, và nhìn lên Sovieshu với vẻ sợ hãi. Hắn thở dài.

"Hoàng hậu, nàng có thể xuống một mình được không?"

Hai chúng ta đã đi cùng nhau, và giờ thì nghĩa vụ của hắn đối với ta đã kết thúc. Chúng ta có thể xuống cầu thang riêng biệt, nhưng ta không muốn tạo ra ấn tượng rằng chúng ta bị bắt phải đi cùng nhau. Ta ép mình lên tiếng.

".. Xuống cùng nhau đi."

Sovieshu ngạc nhiên nhìn sang, nhưng ta vẫn giữ giọng mình ổn định.

"Có rất nhiều quý tộc cao cấp từ các nước đang ở đây. Họ sẽ nghĩ mối quan hệ của chúng ta đang rạn nứt nếu không đi xuống cùng nhau."

"!"

"Mâu thuẫn giữa hoàng đế và hoàng hậu có thể bị coi như là một cơ hội cho những kẻ xâm lăng và các nước láng giềng. Chúng ta không cần đóng vai một cặp đôi hoàn hảo, nhưng tốt nhất đừng thể hiện sự mâu thuẫn ra ngoài.

Biểu cảm của Sovieshu dường như có chút vặn vẹo.

" À, phải rồi, ta cũng nghĩ vậy. "

Thay vì kĩ càng suy xét những gì ta nói, hắn dường như chấp nhận nó như một cái cớ. Hắn nở nụ cười tiếc nuối và lại chìa tay ra.

" Vậy, cùng đi xuống nào. "

Trong khi hộ tống ta xuống sảnh, hắn gật đầu với đám đông rồi dường lại ở một chỗ thích hợp. Hắn cười và hạ tay xuống.

" Vậy được chưa? "

" Rồi. "

Nghĩa vụ hoàn tất, Sovieshu thẳng bước tới chỗ Rashta mà không thèm quay đầu lại. Ta đứng một mình dõi theo hắn. Các quý tộc ngoại quốc đương vây quanh Rashta chào Hoàng đế với một nụ cười rồi lùi bước, nhường chỗ cho hắn. Rashta nhanh chóng nép vào người Sovieshu. Vậy ra đó là cách tình nhân đứng bên nhau..

Ta dời ánh nhìn của mình qua nơi khác. Thay vì biểu lộ nỗi đau đớn ra ngoài, ta gượng cười và chào hỏi Công tước phu nhân Tuania gần đó.

" Là người đã tổ chức bữa tiệc năm mới này sao, nương nương? Thật tuyệt vời quá. "

Công tước phu nhân tới gần ta với vẻ thân thiện, hoàn toàn bỏ qua chủ đề về Sovieshu và Rashta. Nhanh chóng, các nữ quý tộc khác cũng tới gần ta, nói vài câu chuyện xã giao.

" Ồ, nhìn kìa. "

" Là vương tử Heinley đó. "

" Nghe đồn ngài ấy là một kẻ sát gái. Điển trai thật nhỉ. "

" Nghe nói ngài ấy còn giao du với những tên cướp biển nguy hiểm nữa đó. "

Vì các nữ quý tộc đương cố gắng phớt lờ chủ đề về Rashta, cuộc trò chuyện chuyển hướng sang Vương tử Heinley.

" Ngài ấy đi đến đâu cũng có tin đồn nhỉ, hẳn là đang hẹn hò với ai đó, đúng chứ? "

" Ai lại gan đến mức đùa với lửa vậy nhỉ. "

" Vương tử Heinley còn độc thân mà.. Chắc chả có ai đâu. "

" Ừ thì ngài ấy có thể là Quốc vương tương lai của Tây Quốc mà, nên việc kết hôn với người của Đông Quốc chúng ta sẽ có lợi ấy chứ. "

" Nhưng ngài ấy có vẻ là một người khá kín tiếng so với những tin đồn về mình đấy chứ.. "

Ta lắng nghe họ nói về chàng Vương tử bí ẩn, rồi lấy một ly sâm panh từ người phục vụ đi ngang qua. Chỉ có chút xíu cồn thôi, cũng gần như nước vậy. Ta nhấp môi, khẽ nâng cằm. Qua lớp thuỷ tinh của ly rượu, ta thấy hình dáng méo mó của người đàn ông nọ. Là Vương tử Heinley, người đang nhìn chằm chằm vào ta. Ta cúi đầu, hạ ly xuống.

Có lẽ anh ta chỉ tình cờ nhìn ta thôi, nhưng khi mắt chạm mắt, anh chẳng quay đi. Thay vào đó, anh nâng ly như thể mời ta rồi uống một ngụm. Anh hơi nghiêng đầu, để lộ đường quai hàm sắc sảo. Một quý tộc ngoại quốc nhanh chóng tiếp cận, thu hút sự chú ý, và rồi ta cũng rời mắt khỏi anh ta.

Đúng lúc đó..

" Kể cả Hoàng hậu lạnh lùng nhất cũng không thể ngăn bản thân nhìn gương mặt đó. "

Có tiếng cười đâu đó vọng lại. Tim ta bỗng đập mạnh, bèn quay đầu về phía phát ra tiéng cười. Dãy ghế sát tường đương có rất nhiều quan khách, cả nước ngoài lẫn bản địa. Có quá nhiều người để ta xác định xem ai vừa nói, nhưng rồi ngay lập tức ta biết được. Một nhóm người đang ôm bụng, cố nén đi tràng cười ngặt nghẽo.

Ta không nghe rõ họ nói gì, nhưng giọng nói ấy lại vang lên lần nữa, và tràng cười lại càng ồn ã. Một vài quý tộc đang cười, nhìn xung quanh và bắt gặp ánh mắt ta, liền nhanh chóng chọc vào sườn nhau để ra hiệu im lặng. Phản ứng của họ khiến ta càng chắc chắn ta đương là chủ đề chọc cười chính trong câu chuyện vừa rồi. Họ nghĩ rằng ta điếc đến mức không thể nghe thấy họ cười cợt, nhưng thật ra ta đứng chẳng cách đó bao xa.

" Hoàng hậu.. Người thật sự tặng cho cô ta một món quà sao? "

Một phụ nữ tiến tới gần, như thể đã chờ đợi rất lâu để hỏi ta điều ấy.

" Quà? "

Giọng của ta vang lên sắc lạnh dù không cố ý. Tiểu thư trẻ đó đỏ mặt và xin lỗi, nhưng điều ta muốn chẳng phải là lời xin lỗi.

" Ta không tức giận đâu, chỉ là không hiểu ngươi đang nói gì thôi. Cứ nói đi, ngươi nhắc đến quà, nghĩa là sao? "

Ta cố phát ra giọng bình thường, và vị tiểu thư đó rụt rè nói.

" Các quan khách nước ngoài không biết tin đồn gì về 'người phụ nữ đó' cả. Họ nói rằng cô ta là phi tần đầu tiên mà Hoàng đế thu nạp, và Hoàng hậu nương nương đã gửi đến đủ các thứ quà. "

Ta biết vế thứ nhất. Nhưng tại sao lại là ta tặng quà cơ?

" Rồi có người nước ngoài nọ hỏi thần.. "

" Không sao, cứ nói tiếp đi. "

" Một người nước ngoài hỏi 'người phụ nữ đó' rằng liệu cô ta có thấy ổn khi bị vướng vào mối quan hệ tay ba với Hoàng hậu không, và cô ả nói rằng ổn cả, lại còn thêm vào rằng cả Hoàng đế và Hoàng hậu đều yêu thương cô ta hết mực.'Người phụ nữ đó' còn nói rằng ngay khi cô ả trở thành phi tần của Hoàng đế, Hoàng hậu còn gửi cô ta đủ các thứ quà để chúc mừng.."

Cuộc trò chuyện đó mới đây thôi. Hơn nữa, các tiểu thư khác đều tỏ vẻ rất ngạc nhiên, cứ như thể những tin đồn ấy chẳng phải là điều quen thuộc trong xã hội. Nói cách khác, các quan khách nước ngoài đã nghe được tin đồn ấy trước, sau đó mới lan truyền tới quý tộc ở đây.

Ta bỗng thấy chóng mặt, đầu gối tựa hồ nhũn ra. Người ta cười nhạo ta vì gửi đủ các loại quà cáp tới tình nhân của chồng chỉ để gây sự chú ý. Lòng kiêu hãnh xây dựng trong ngần ấy năm bỗng chốc đổ sụp tựa lâu đài cát chỉ vì một tin đồn thất thiệt. Dẫu có tránh xa Sovieshu và Rashta bao nhiêu đi chăng nữa, ta vẫn bị kéo vào vũng lầy tăm tối.