Mộng Hòe còn muốn nói cái gì, bị cung nữ vội vàng chạy tới lên tiếng cắt đứt.

"Mộng Hòe tỷ tỷ, Phương chủ sự gọi tỷ.

""Có thể nói chuyện gì?""Không có, nhưng hẳn rất gấp.

" Cung nữ cúi đầu nói.

Mộng Hòe nhìn người tới hai lần, xách áo choàng vẫn treo ở khuỷu tay mở ra, cẩn thận buộc cho Tô Nghênh Xuân, nói: "Tiểu thư ở chỗ này đừng chạy loạn, nô tỳ đi liền tới.

"Ngữ khí này, giống như chiếu cố tiểu hài tử, nàng cười nói: "Yên tâm đi.

"Đợi Mộng Hòe cùng cung nữ kia đi xa, nàng đi về phía ánh mặt trời ấm áp bên hồ.


Nàng khép áo choàng, thời tiết mùa xuân ấm áp nhưng cảm giác ra vài phần lạnh lẽo.

Ngón tay vuốt v e đến áo choàng, đó là vải vân gấm chỉ có trong cung, chuyên cung cấp cho hoàng tử hậu phi, nàng từng mặc qua mấy năm, sao lại không quen thuộc.

"Đây chắc lấy nhầm xiêm y của vị chủ tử nào a! " Nàng do dự có nên cởi ra không, sợ không cẩn thận làm bẩn, quay đầu Mộng Hòe khó có thể giải thích.

"Thật trùng hợp, chúng ta lại gặp mặt, Tô cô nương.

" Giọng nói có chút hèn mọn vang lên phía sau.

Nàng nhíu mày nhìn vị Lưu công tử kia, trong lòng nhất thời cảnh giác.

"Chỉ sợ không phải trùng hợp.

" Nàng lạnh lùng nói.

Mộng Hòe chân trước vừa đi, chân sau hắn xuất hiện, làm cho người ta không thể không hoài nghi.

"Không giống nhị ca ngươi nói vô tri như vậy.

" Lưu Huy có chút thất vọng vuốt cằm, "Nhưng không quan trọng, có chút tính tình nhỏ, tiểu gia ta càng thích hơn""Nhị ca ta còn nói cái gì?" Nàng rất thất vọng.


Kiếp trước Tô Diệc Thần là một người không an phận, thường xuyên gây chuyện để phụ thân vào cung lệnh cho nàng giải quyết, nể tình thân, nàng nhịn hết lần này đến lần khác giúp đỡ, hôm nay hồi tưởng thật sự phí tâm đều cho chó ăn.

Lưu Huy cười đùa nói: "Nói Tô cô nương đẹp đến mức khiến người ta ngứa ngáy, đơn thuần giống như một con thỏ nhỏ, đáng tiếc không được Tô Thượng Thư sủng ái, không sao, ngày mai tiểu gia đi cầu thân Tô thượng thư, chờ nâng qua phủ, gia nhất định sẽ sủng ngươi thương ngươi thật tốt.

"Nói xong, nhịn không được tiến lên một bước, ngón tay muốn nâng cằm nhỏ nhắn của nàng, không ngờ bị nhẹ nhàng tránh điKhông phải do Tô Nghênh Xuân phản ứng nhạy cảm, mà đã sớm đoán được có một màn ra như vậy, quả nhiên thiếu gia phong lưu đều thích đùa giỡn loại động tác tự cho rằng rất thú vị này.

"Lưu công tử, gia phụ sẽ không đồng ý ta chỉ gả cho một vị Thái Thường Tự Khanh nhi tử làm thị thiếp.

" Nàng bình tĩnh lui về phía sau vài bước, kéo dài khoảng cách với nhau, để tránh những người có tâm nhìn hiểu lầm.

Huống chi, theo ý tứ của Tô Tương Lăng rằng Tô Thế Cảnh đã ngầm đồng ý gả cho Giản Ngọc Diễn, cho dù không có, lấy tính cách của Tô Thế Cảnh, nhất định dùng hết giá trị củanàng đưa cho vị quan lớn nào mới đúng, dù sao khuôn mặt nàng đẹp không đết lượt nhi tử của Thái Thường Tự Khanh.

Lưu Huy đầu tiên sửng sốt một chút, lập tức lĩnh ngộ được, khuôn mặt nhất thời tức giận đến nửa đỏ nửa đen.

Vốn tưởng rằng tiểu cô nương không biết thế sự, tùy tiện lừa gạt vài câu có thể đến tay, không nghĩ tới tự mình rơi vào rước lấy nhục nhã.

Không cam lòng đảo mắt, tầm mắt dừng lại trên hồ nước phía sau Tô Nghênh Xuân, tính toán tâm tư.


Hắn bất động thanh sắc bước tới gần vài bước, một bên tiếp tục nói dối lãng đãng, một bên bức Tô Nghênh Xuân qua.

Nàng phòng bị nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của người này, không lo lắng đối phương sẽ bởi vì tán tỉnh không được mà tức giận đẩy mình xuống hồ, cho nên khi nhìn thấy hắn chủ động nghiêng người đứng bên hồ, càng không nghĩ nhiều.

Chỉ nghe được Lưu Huy bỗng nhiên nhe răng cười một tiếng, nói: "Tô cô nương, gả hay không gả ta nói được rồi.

"Không đợi nàng hiểu rõ ý tứ lời này, chỉ thấy đối phương bỗng nhiên bị cái gì đó vấp ngã ngửa ra sau, sau đó nhanh chóng đưa tay kéo ống tay áo của nàng ——Trong lúc điện quang thạch hoả*, nàng hiểu được, vị Lưu công tử tính toán tạo ra cảnh tượng giả dối hai người đồng thời rơi xuống nước, một nam một nữ ướt thân thể quấn lấy nhau, bị mọi người nghe tin chạy tới nhìn thấy, cho dù Tô thượng thư có không muốn thế nào đi chăng nữa, chỉ có thể đành thỏa hiệp.

Nhưng nàng mới không thỏa hiệp, tình nguyện chết, không có khả năng làm thiếp của loại người này.

(*): điện quang thạch hoả : nhanh như một làn chớp.