"Nàng ấy thật sự nói như vậy?" Ánh mắt Hoàng Phủ Nguyệt rời khỏi bản vẽ trong tay, rơi xuống trên người ám vệ.

Ánh nến mờ ảo trong mật thất phản chiếu khuôn mặt tuấn tú không chút thay đổi của hắn, có vẻ mờ mịt không rõ.

"Đúng là như thế.

" Ám Thập Nhất nuốt nước bọt xuống.

"Có thể là bằng hữu?""Vâng.

""Những thứ khác tuyệt đối không có khả năng?""Đúng! " Một giọt mồ hôi lạnh lặng lẽ trượt xuống.

"Sủng ái Đế vương đều là ngắn ngủi?""Tô tiểu thư đáp lại như vậy.

" Ám Thập Nhất kiên trì nói.


Có chút hối hận lúc trước vì sao phải tranh giành biểu hiện trí nhớ tuyệt vời của mình, hiện giờ mỗi ngày đối mặt với sắc mặt tâm tình không cố định của chủ tử, thà rằng đi trực tiếp giết vài người sẽ thoải mái hơn.

Hoàng Phủ Nguyệt cười khẽ một tiếng lẩm bẩm một câu gì đó.

Ám Thập Nhất không thể nghe rõ cũng không dám nghe.

"Lưu Huy bây giờ thế nào?"Ám Thập Nhất nhìn trộm thần sắc chủ tử coi như bình tĩnh, nói:"Ám Cửu đánh nát một cái xương bàn tay và một chân của hắn, trước mắt đang nằm ở nhà, À Khóc cha mắng mẹ.

"Thấy chủ tử không nói, Ám Thập Nhất nói: " Chủ tử có muốn diệt trừ hay không?"Tuy rằng Lưu công tử kia không phạm sai lầm lớn nhưng theo tính nết gần đây của chủ tử chỉ sợ sống không lâu, chết ngược lại coi như một loại giải thoát, chỉ sợ! "Để cho Ám Bát đi điều tra của nhà Lưu Huy.

" Hoàng Phủ Nguyệt cười lạnh.

Muốn chết không? Nào có chuyện tốt đơn giản như vậy.

Ám Thập Nhất ở đáy lòng yên lặng thắp nén hương cho Thái Thường tự khanh đại nhân, lĩnh mệnh rời đi.

Hoàng Phủ Nguyệt tiếp tục duyệt bản vẽ trên bàn dùng bút chu sa khoanh tròn mấy chỗ đánh dấu, sau đó gấp lại nhét vào phong thư.

Trong mật thất có lỗ nhỏ để thông gió, ánh nến theo gió rò rỉ lay động đốt rất mạnh, phát ra tiếng lạch cạch nhỏ làm nổi bật bốn phía phá lệ yên tĩnh.

Hắn ngồi một mình trong phòng vắng vẻ hồi lâu, sâu kín thở dài nói:" Bảo bối, nàng thật sự sẽ không yêu ta sao! "Hoàng Phủ Nguyệt lần đầu tiên gặp Tô Nghênh Xuân, thật ra không phải ở đường Trường Phong nhộn nhịp trong lễ hội đèn lồ ng Thượng Nguyên.

Đó là tại một ngã tư không xác định.

Năm đó, hắn còn chưa nhược quán*, thường xuyên xuất cung cùng bằng hữu tụ tập vui vẻ.

Bởi vì bài học ưu tú, phụ hoàng cùng lão sư mở một mắt nhắm một con mắt mà Thái hậu lại muốn vì hắn tìm một vị Thái tử phi, có thể sớm ổn định tâm tính.


Nhưng từ nhỏ đã quen với sự lục đục giữa nữ nhân trong cung, hắn đối với những danh môn quý nữ kia hoàn toàn không có hứng thú, thậm chí ngay cả d*c vọng nói mấy câu đều không có.

Sự dè dặt rụt rè, giả tạo lạnh lùng kiêu ngạo, ở chỗ hắn đều có tâm cơ có ý đồ khác.

Cho đến khi hắn gặp Tô Nghênh Xuân.

Lần đầu tiên, đúng là hắn bị mỹ mạo hơn người của đối phương hấp dẫn.

Vẻ đẹp kia kiều diễm chói mắt phối hợp với vẻ mặt ngây thơ trong sáng khiến lòng người nhộn nhạo.

Nhưng một mỹ nhân như vậy có bộ dáng sợ hãi rụt rè đi theo phía sau vài nữ tử.

Nếu không phải ăn mặc coi như tinh xảo, hắn thiếu chút nữa cho rằng nàng làm nha hoàn nhà nào.

- Tam tỷ tỷ muốn cùng nhau đi vào sao?Hắn nhìn thấy một trong những người nữ nhân nhỏ tuổi nhất đứng ở cửa hàng vải quay đầu lại gọi nàng.

"Không được, ta muốn mua một cái bánh vừng để ăn.

" Tiểu mỹ nhân lắc đầu.


"Vậy được rồi, Tam tỷ tỷ tự mình cẩn thận.

" Nữ tử kia cười cười, dẫn tùy tùng vào cửa hàng vải.

Tiểu mỹ nhân đứng tại chỗ ngây người một lát, nhìn quán nhỏ đối diện nuốt nước miếng, giống như rốt cục hạ quyết tâm chậm rãi đi tới.

"Muốn một! Bánh vừng, đa tạ"Giọng nói nàng nhẹ nhàng ôn nhu, đôi mắt ngược lại trông mong nhìn chằm chằm vào bánh trong tay người bán hàng rong không chớp một cái.

Đợi đến khi bánh nóng thơm phức đặt trong tay nàng, hắn nhìn thấy nàng vụng trộm thở dài một hơi xoay người rời khỏi dòng người, đi về phía đầu ngõ nhỏ.

Chậc, thật đáng yêu.

Hắn lặng lẽ đuổi theo muốn xem rốt cuộc nàng có thể thú vị như thế nào.

*nhược quán: 20 tuổi.