Đi hơn khoảng nửa giờ, tại lối ra núi Tuyết Long, xuất hiện một thiếu nữ bạch y phiêu dật, tóc vén cao, bên hông dắt một thanh đao ngắn.

“Mộ Như Tuyết, lúc nãy chào hỏi cũng không thấy cô ấy, sao giờ lại ở đây”.

Lãnh Thiên Minh cưỡi ngựa qua bên đó.

“Mộ cô nương, sao cô lại ở đây?”
“Đợi ngài”, Mộ Như Tuyết bình tĩnh nói.

“Đợi ta, đợi ta làm gì?”
“Ta muốn vào thành cùng với ngài”.

Giọng nói Mộ Như Tuyết vẫn đều đều.


Lãnh Thiên Minh vui vẻ nói: “Thật ư? Cô nương muốn đi cùng ta, Mộ tộc trưởng có biết không?”
“Biết”.

Trong lòng Lãnh Thiên Minh vui mừng hết sức, nhất thời không biết nói gì, không ngờ Mộ Như Tuyết lại thêm một câu.

“Ta đi theo ngài, vì sợ ngài ức hiếp muội muội của ta”.

“Hở?”
Lãnh Thiên Minh quay lại nhìn, Tiểu Lan ở trong xe ngựa đang cười trộm hắn, Mộ Như Tuyết nói xong thì không để ý Lãnh Thiên Minh nữa, chủ động đi lên xe ngựa.

“Hừ…tiểu cô nương ngang ngạnh thật, xem ra vẫn chưa biết xã hội này tàn khốc như thế nào, ha ha…”
Khi vào đến thành Kim An đã là chiều tối, nhưng từ xa có thể nhìn thấy, trong thành ánh lửa bập bùng, Lãnh Thiên Minh mừng rỡ, lúc hắn mới tới đây, một khi trời tối, dân chúng hầu hết đều ở trong nhà, rất hiếm khi ra ngoài, nhưng thời gian gần đây, bởi vì lượng lớn thương nhân, dân di cư nhập vào thành Kim An, đã khiến cho tiểu thành bỗng chốc trở nên nhộn nhịp.


Đến trước cổng thành, còn chưa vào trong đã nghe thấy tiếng hô vang lên.

“Thất hoàng tử tới rồi, thất hoàng tử tới rồi…”
Tiếp đó là vô số tiếng reo chào đón, Lãnh Thiên Minh sững sờ, chuyện gì đây, có lẽ chính hắn cũng không biết, ở thời đại nay, dù chỉ một chút quan tâm từ người cai trị cũng sẽ khiến dân chúng biết ơn vô cùng.

Càng huống hồ Lãnh Thiên Minh cho bọn họ bếp lò, than đốt, giải quyết vấn đề cuộc sống, lại còn miễn phí lương thực, đây là điều mà đánh chết họ cũng không dám tin.

Khi đội xe vào thành, tiếng hoan hô càng lớn hơn, hàng đoàn người tấp nập đứng chắn cả đường đi, khiến Trình Khai Sơn phải cho người phòng ngự
“Thất hoàng tử…”
“Đa tạ thất hoàng tử…”
“Thất hoàng tử…”
Trong đám đông vang lên từng đợt reo hò, Lãnh Thiên Minh vô cùng kích động, nhìn cảnh này, trong lòng tràn đầy cảm xúc, hắn không biết phải nói gì, liền vẫy tay chào mọi người.

“Hỡi những người dân thành Kim An, mọi người không cần cảm ơn ta, hãy cảm ơn những người của bộ tộc Hắc Thạch đã khai thác khoáng sản cho chúng ta, cảm ơn Tân đại nhân và các đội thương nhân đã lao động vất vả vì chúng ta, cảm ơn Trình tướng quân và những binh sĩ đi khắp nơi vận chuyển hàng hóa, lương thực cho chúng ta, nếu không có bọn họ, thì không có thành Kim An như ngày hôm nay”.