“Sao vậy Trình tướng quân?”
Trình Phương Thạc hớp một hơi thật lớn rồi nói: “Tình hình quân sự, tình hình quân sự cấp bách, bộ tộc Hồ Lang đã tấn công tới phía đông rồi”.

Lãnh Thiên Minh đứng bật dậy: “Cái gì? Việc này sao có thể, chiến trường chính cách nơi này chúng ta ít cũng phải 20 ngày đi đường, bọn chúng sao lại tới đây được?”
“Nguyên nhân cụ thể thần cũng không rõ lắm, đây là thư cầu viện vừa được gửi đến từ thành Sùng An, bảo chúng ta cần phải nhanh chóng xuất quân, xem nội dung trong thư đoán chừng bọn họ đã không chống cự được nữa rồi”, Trình Phương Thạc tiếp tục nói.

Lãnh Thiên Minh nhận lấy thư tín rồi mở ra đọc.

“Tình hình quân sự khẩn cấp:
Hôm nay thành Sùng An đột nhiên bị tộc Hồ Lang tập kích, quan thủ thành Mân Thanh Lương tự mình dẫn toàn bộ một vạn hai ngàn quân thủ thành liều chết bảo vệ, nhưng kẻ địch quá đông, ước chừng đã vượt hơn năm vạn quân, hơn nữa còn được huấn luyện bài bản, chiến lực cường hãn, vỏn vẹn hai ngày toàn bộ quân thủ thành đã chết một nửa, quan thủ thành Mân đại nhân cũng đã chết trận sáng sớm nay, mong nhanh chóng xuất quân cứu viện.

Tri phủ thành Sùng An: Thời Hậu Sinh”.


Xem xong thư, Lãnh Thiên Minh tỏ ra không thể tin nổi, Sùng An là tòa thành trì duy nhất bên phía đông của hắn, cách chỗ hắn cũng phải đến năm ngày đường, nhưng vì Kim An và Sùng An đều nằm ở biên giới hoang vắng, cũng không phải là điểm trọng yếu chiến lược, cách đô thành cũng rất xa xôi, tấn công nơi này là vô lý.

Lãnh Thiên Minh rơi vào trầm tư, Hồ Lang không thể nào vô duyên vô cớ tấn công nơi này, lẽ nào là vì than đá và quặng sắt của thành Kim An ta?
Không phải chứ, bọn chúng du mục khắp nơi, cần lấy khu mỏ làm gì? Nếu như nói là vì cướp đoạt vậy thì cũng nên tìm nơi có nhiều người chứ.

Mặc dù Bắc Lương có hơn mười toà thành trì lớn nhỏ khác nhau, nhưng tuyệt đại đa số đều tập trung ở phía nam Đại Lương, phía bắc lạnh lẽo căn bản không có bao nhiêu thành trì.

“Thất hoàng tử, phải làm thế nào? Có cần lập tức xuất binh cứu viện không?”, Trình Phương Thạc hỏi.

Lãnh Thiên Minh nhắm mắt hít sâu một hơi, gọi người đưa thư tới.

Không lâu sau, một người vẻ mặt tiều tụy được đưa vào trong.


“Ngươi xuất phát khỏi thành Sùng An từ khi nào?”, Lãnh Thiên Minh hỏi.

“Thất… Thất hoàng tử, hai ngày trước ạ, Thời đại nhân đích thân viết thư, tiểu nhân ngày đêm gấp rút lên đường, đêm đến cũng không dám ngủ, hôm nay mới đưa được thư tới đây”.

“Lúc ngươi đi, tình trạng của thành Sùng An thế nào?”, Lãnh Thiên Minh tiếp tục hỏi.

“Tàn, quá tàn khốc, tử thương vô số, do thành Sùng An từ trước đến nay chưa từng đánh nhau, kẻ địch lại đột nhiên phát động tấn công, chúng tiểu nhân không có chút chuẩn bị nào, lúc tiểu nhân rời đi, tướng sĩ thủ thành đã bị tử thương hơn một nửa rồi”.

Lãnh Thiên Minh im lặng, nhìn bản đồ mãi không nói gì.

Trình Phương Thạc và Trình Khai Sơn bên cạnh đã sốt ruột lắm rồi.

“Thất hoàng tử, mau chóng đưa ra chủ ý đi ạ…”
“Đúng vậy Thất hoàng tử, chúng ta có đến chi viện cho Sùng An không?”
Lãnh Thiên Minh ngẩng đầu lên nói: “Chỉ hai ngày mà tướng sĩ thủ thành đã tử thương hơn nửa, cho dù bây giờ chúng ta xuất phát thì đại đội người ngựa nhanh nhất cũng phải mất bốn ngày mới đến kịp Sùng An, cả đi và về cũng là sáu ngày, các huynh cảm thấy thành Sùng An có thể phòng thủ nổi không?”
Tất cả mọi người đều không nói nữa…