*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

  Không thề hốt hoảng hay sợ hãi mà vẫn bình tĩnh giơ cách tay trần trụi xòe đều năm ngón chả cần đến đồ bảo hộ hoặc trang bị phòng thủ nào tiếp lấy trọn vẹn đòn tấn công bất ngờ di chuyển với tốt độ siêu âm thanh 1.400.000 m/s khiến cho nó phải tản ra tám hướng ba phía thành những tia lửa điện bé xíu bắn tung tóe ngoài môi trường không khí rồi hoàn toàn biến mất chỉ để lại đám khói trắng mờ ảo trong lòng bàn tay của Tsukasai do nhiệt lượng chiêu đó.

—Không thể nào. Cậu sỡ hữu cái năng lực quái quỷ nào vậy, chặn đứng đòn tấn công của tôi bằng tay không sao?

Người lên tiếng là một cô gái có bộ ngực khá khủng tóc vàng thả dài tới lưng mang chiếc kẹp hình con thỏ rất dễ thương bước ra từ chân cây cầu ở đầu bên kia với vẻ mặt kinh ngạc không thốt lên lời.


Sự quyến rũ nổi bật tràn trề sức hấp dẫn này thì không thể nào nhầm lẫn được cô gái ấy chính là Motoru Kurumi Breaker xếp hạng S cao nhất cũng là người đã nhận nhiệm vụ khống chế lũ khủng bố giải cứu con tin nhưng lại bị cậu xen ngang cướp công, nói đúng hơn thì nếu không làm thế chắc cô đã chết dưới mưa đạn rồi.

Bỏ hai tay vào túi quần Tsukasai bật Mode sát thủ lên nhìn Kurumi bằng ánh mắt hình viên đạn lạnh giá như khẩu súng của mình.

—Làm sao cô biết được tôi sẽ đi qua đây mà đợi sẵn phục kích trước

Khóe miệng cô công lại thành nụ cười kỳ dị và móc trong túi váy ra một mảng giấy bị xé làm đôi ra đọc lớn rõ ràng những chữ được trên đấy.

—Hai hộp trứng gà, bốn hộp sữa tươi,rau,bắp cải,cà rốt,cà chua, cuối cùng là phải mua bánh Baumkuchen cho đứa em gái hậu đậu. Ai mà điên tới nổi để lại danh sách mua sắm ở lại chiến trường trong khi thừa biết rõ trung tâm thương mại ở quận Shichi sẽ đóng cửa do thiệt hại. Buộc cậu phải sang quận gần nhất.


Bánh Baumkuchen là loại bánh được làm nhiều lớp bột mỏng quấn vòng tròn trong khi nướng xoay đều nên nó có một lỗ lớn ở giữa trung tâm và nhìn nó giống như là vân gỗ trên khúc cây bị xẻ ngang.

Tsukasai nở nụ cười yếu ớt.

—Suy luận gì mà phi logic quá vậy. Lỡ tôi là người sống ở quận khác sau hoặc danh sách đó được mua từ đời nào rồi thì sao.

Kurumi cười tự tin vào những suy nghĩ của là đúng

—Điều thứ nhất là đồng phục có huy hiệu của trường Hagume cùng trường với tôi tại thành phố này. Điều thứ hai nếu đã mua rồi thì cậu mắc gì phải tới đây hả.

—Coi như tôi bị cô đoán trúng tim đen đi. Vào thẳng vấn đề đi, cô muốn gì ở tôi nếu muốn đánh nhau thì tên hạng F như tôi không rảnh.

Những lời lẽ khẳng định chắc nịch như một thám tử lừng danh chuyên nghiệp của Kurumi khiến cho Tsukasai khó lòng mà chối cãi được không còn cách nào khác buộc phải phủ nhận mấy điều thoát ra từ miệng cô là đúng. Nhưng tại sao tự dưng lại nói "Nếu muốn đánh nhau thì tên hạng F như tôi không rảnh" câu này cực kỳ vô lý đối với trong hoàn cảnh này chứ bộ cậu nghĩ rằng cô ấy chặn đường mình chỉ để khiêu chiến thôi sao. Không lẽ đây là chiêu bài chọc kẻ địch nổi điên hóa ngu, kết thúc cuộc gặp gỡ này càng sớm.


Từ vị trí của Kurumi đang đứng tức giận phóng hàng loạt dòng điện một chiều dữ tợn đánh vào các thanh kim loại trên cây cầu tạo nên nhiều vết cháy xém rồi tích tụ lại trong lòng bàn tay cô giống như sắp xài tuyệt kỹ chidori trong truyện tranh Naruto.

—Đồ nói dối trắng trợn không chớp mắt, trình độ và thực lực như vậy không thể nào xếp hạng F được. Đã vậy thì tôi sẽ ép buộc cậu tung hết sức.

Tsukasai thở dài đảo mắt xung quanh cảm thấy phiền phức.

—Tôi chỉ phân chia các hạt phân tử Electron ra thành nhiều nhóm nhỏ. Chứ đâu có gì lại hại

'Rắc rối quá, cô gái này biết quá nhiều về mình rồi buộc phải gϊếŧ hoặc làm cho cô ta câm mồm quên đi mọi thứ. Tránh khỏi việc hậu quả nghiêm trọng cho mình và Trinity Code'

Chuẩn bị tinh thần sẵn sàng đáp trả lại mọi chiêu thức lao tới.
Kurumi dứt khoát bắn ra một tia điện có hiệu suất cường độ cao hơn lúc đầu gấp mấy chục lần từ nguồn năng lượng tập hợp vào tay nãy giờ đến nổi cậu thanh niên đối diện mình cách năm mét còn cảm nhận được sức mạnh của nó ngang ngửa với sấm sét.  Học Viện Năng Lực Gia - Chương 3.5:Người Bạn Thời Thơ Ấu

  Cũng giống như lần trước Tsukasai chỉ dùng một tay nhẹ nhàng chụp trúng đòn tấn công nhanh như chớp nguy hiểm chết người đó như mũi tên chặn đứng hoàn toàn và phản công lại bằng tay trái tạo ra một lốc xoáy vòi rồng cố gắng thổi bay cô đang sử dụng năng lực giữ vẫn nhờ từ tính vừa gây ra sát thương vật lý như hệt là những lưỡi kiếm sắc bén vô hình chém xuống làm cho mặt đường xi măng xuất hiện nhiều vết cắt ngọt lịm với thân thể Kurumi còn thê thảm hơn nữa, trang phục của cô muốn rách tơi tả nhưng may là còn che giấu được những chỗ nhạy cảm trên cơ thể phụ nữ.
Không dừng lại như thế. Tsukasai đã quyết định tiêu diệt đối thủ vì lợi ích tồn tại của tổ chức, bàn tay phải kia mới đỡ đòn của cậu bốc cháy rừng rực lên một ngọn lửa đỏ.

Kurumi trừng mắt ngạc nhiên khi vẫn còn đang cố chống chọi lại cơn gió mạnh mẽ như bão táp không thể nào tập trung trả đòn vì lơ là một tí thì cô bị thổi bay ra khỏi cây cầu cuộc chiến sẽ dừng lại mất và bảo đảm gãy vài cái xương sườn phải nhập viện mấy tháng trời.

—Năng lực quái vật gì vậy. Có thể cản được sức mạnh của mình đã vậy còn điều khiển được gió với lửa.

Tsukasai lui một chân về sau vào tư thế tấn công.

—Sai rồi. Không phải là gió mà là không khí lẫn ôxy đang bị cưỡng bức chuyển động cực nhanh tạo ra những ngọn gió sắt bét. Nói cho cô biết một điều nữa là ôxy chính nguyên liệu cho lửa tiêu thụ mà khi bị nén lại và giải phóng ra với lượng áp suất cao nó sẽ vừa trở thành vật dẫn lửa đốt cháy vừa giúp nhiệt độ của lửa tăng lên nhanh chóng dư sức thiêu cô thành tro.
Tuyệt chiêu Tsukasai đang sử dụng giống hệt với kỹ thuật hàn gió đá của thợ điện lạnh thường dùng để vá lỗi hổng hay kết nối các ống đồng lại với nhau. Trong quá trình hàn người ta gồm phải có một bình gas, bình ôxy với một cái bật lửa cuối cùng là thiết bị hàn bước đầu tiên thợ sẽ mở van gas ở mức độ vừa phải để cho lửa cháy trên mỏ hàn, bước hai thả ôxy ra tăng cường nhiệt lượng và nó sẽ chuyển sang màu xanh dương nhìn hệt như động cơ máy bay phản lực. Nhưng của cậu là một quy mô khổng lồ.

—Anh hai!!!

Đột ngột bất ngờ cụm từ "Anh hai" vang lên giữa trận đấu áp đảo đấy cùng giọng nói cực kỳ quen thuộc mà cậu được thường xuyên nghe mỗi ngày khiến cho Tsukasai mất đi sự tập trung buộc phải dừng kỹ năng tấn công này lại cơn vòi rồng và ngọn lửa đỏ rực trên cả hai bên tay đang khống chế từ từ biến mất rồi quay người ra phía sau lưng đúng hướng tiếng gọi đó cất lên vì chắc chắn là em gái gọi cậu với cũng chẳng có ai khác ngoài Tsukasai với kẻ bị đánh tơi bời Kurumi hay sao, thì thấy Sarami cùng một cô gái tóc xoăn dài đã gặp nhau hồi sáng Tomoki Aikihara chạy đến mình.
Ngay lập tức cậu liền quát lớn nhất có thể.

—Đừng có qua đây, nguy hiểm lắm!!!!!!!!!!.

Sarami giật mình dừng chân lại, đây là lần đầu tiên cô bị anh trai mình quát và nhìn thấy ánh mắt hung tợn như thú săn mồi của Tsukasai.

Hình như giọng Sarami quá nhỏ nên chỉ có mỗi cậu nghe thấy còn Kurumi thì không tại do tiếng gió lúc nãy đã làm cho tai cô bị ù trong khoảng thời gian ngắn. Chưa hiểu rõ sao đối phương ngưng lại giữa chừng quay về đằng sau như thế, mặc kệ đã có chuyện gì đang xảy ra thương tích đầy mình ôm lấy vai trái nắm chặt cơ hội để phản kích phóng ra hàng chục tia điện thẳng tới Tsukasai đang mất cảnh giác.

—Có sơ hở. Xem coi cậu có thể chống đỡ nổi chừng này không.

Trực giác sát thủ của cậu cảm nhận được sự nguy hiểm đang tiến đến gần với tốc độ nhanh chóng tích tắc các dây thần kinh phụ trách hệ thống phản xả truyền tín hiệu lên cảnh báo cho bộ não giúp cho toàn bộ cơ thể vô thức lách qua sang một bên để tránh trúng phải tia điện thứ nhất.