Trái tim Bạch Ấu Vi suýt nữa ngừng đập!

Điểm mấu chốt nằm ở, nếu Thẩm Mặc đã chết! Cô cũng không sống được!

Sự thật là cô gái đeo kính thở hồng hộc chạy đến điểm đích.

Người đàn ông trung niên cũng nghiêng ngả lảo đảo chạy tới, cả người ông ta đều là vết thương, nhưng cuối cùng đã bảo vệ tánh mạng.

Mà Thẩm Mặc và gã tóc vàng trước sau bị kìm hãm trong đám lông trắng. Đàn thỏ bị ngăn cách bên ngoài điểm đích, vây quanh hai người nó hết lớp này tới lớp khác, cắn xé rít gào, tấn công giống như chó điên.

Bạch Ấu Vi liều mạng mở to hai mắt, muốn thấy rõ ràng tình hình trong đàn thỏ, con ngươi cô co rúm lại, e sợ ngay sau đó thấy, là con quái vật biến thành thỏ!

Một cơ thể đỏ rực bị ném lại đây.

Là gã tóc vàng mình mẩy đầy thương tích.

Gã bị cắt rách yết hầu, máu tươi vẩy đầy đất!


Ngay sau đó Thẩm Mặc phá tan vòng vây, dáng người mạnh mẽ phóng qua đường phân cách điểm đích!

Khi anh vào điểm đích, đàn thỏ bên ngoài lập tức ngừng động tác, giống như loài tang thi khát máu đột nhiên mất đi mục tiêu công kích, trở nên trì độn.

Đám thỏ con giải tán.

Tốp năm tốp ba chạy ra mặt cỏ bên ngoài đường chạy.

Người đàn ông trung niên quỳ xuống, cả người mềm oặt, không còn chút sức lực, môi run run liên tục lẩm bẩm: “Sống…… Sống sót……”

Sống sót……

Rốt cuộc……. Truyện Đông Phương

Sống sót.

Bốn người cuối cùng.

Thẩm Mặc không quan tâm cái này, anh đi đến bên người gã tóc vàng để xem xét, phát hiện xác của gã đã đình chỉ biến dị, mặc dù có một số nơi mọc ra lông thỏ màu trắng, nhưng chưa biến thành con thỏ, vẫn duy trì bộ dạng con người.

Thẩm Mặc lại thử hô hấp của đối phương.

Đã không còn thở.

Sở dĩ dị biến đình chỉ do tử vong hay bởi vì tới chính xác điểm đích?

Thẩm Mặc nhíu mày suy tư.

Bạch Ấu Vi cảm thấy Thẩm Mặc không bình thường, đã tìm được đường sống trong chỗ chết làm sao còn rảnh rang quan tâm đến người khác? Cô nghi ngờ hỏi: “Anh muốn làm gì?”


Thẩm Mặc liếc cô một cái, đang muốn nói chuyện, bên người bỗng nhiên truyền đến tiếng kêu thảm thiết!

Bạch Ấu Vi và Thẩm Mặc gần như đồng thời quay đầu!

Chỉ thấy cô gái đeo kính vừa rồi còn đỡ đầu gối th,ở dốc, không biết từ khi nào đã đứng phía sau người đàn ông trung niên, cô dùng hết sức lực toàn thân đẩy đối phương ra khỏi đường phân cách điểm đích!

Tiếng kêu thảm thiết kia chính là từ người đàn ông trung niên vọng lại!

Đàn thỏ đã giải tán một lần nữa xao động, chúng một lần nữa lao tới như cơn lốc! Tốc độ cực nhanh!

Người đàn ông trung niên hoảng sợ muốn bò lại điểm đích, song tay chân mềm nhũn, động tác đã muộn, ông ta bị thỏ đàn xé rách, cắn nuốt, bao phủ!…… Rồi sau đó, biến mất.

Đường chạy lại nhiều một thêm con thỏ điên cuồng.

Bạch Ấu Vi cứng họng.

Cô không nghĩ tới sẽ là loại cục diện này.

Cô gái mắt kính ngồi quỳ trên mặt đất, phát điên che mặt khóc rống: “Là ông ta đáng chết! Ông ta đáng chết!…… Ông ta hại chết nhiều người như vậy, hại chết A Tiêu, ông ta còn cố ý nói cho mọi người đáp án giả! Ông ta đáng chết a a a a!……”

Đàn thỏ đã chạy xa. Không còn con thỏ ở lại, toàn bộ biến mất trong rừng rậm có diện tích rộng lớn bao quanh bốn phía, mọi thứ quay về yên tĩnh.


Thủ lĩnh thỏ chậm rãi đi tới từ nơi xa, dùng giọng điệu dịu dàng gần như quỷ dị nói: “Công kích tuyển thủ dự thi, thuộc về hành vi vi phạm quy định.”

Trong lòng Bạch Ấu Vi sinh ra dự cảm không lành.

Quả nhiên, giây tiếp theo, ánh lửa màu lam lại xuất hiện lần nữa!

Đó là một tia chớp thật lớn! Từ lòng bàn tay thủ lĩnh thỏ vụt ra, rồi sau đó thẳng tắp bổ vào người cô gái đeo kính! Khó có thể đánh giá lượng điện lưu, nó cực nóng đến mức không thể tưởng tượng, cơ thể cô gái đeo mắt kính biến thành một khối than đen nhánh trong nháy mắt!

Lạch cạch ——

Ngã trên mặt đất, nát.

Không khí đọng lại.

Cả người Bạch Ấu Vi phát lạnh. Cô gái một giây trước còn khóc lóc thảm thiết, lúc này sống sờ sờ bị nướng thành than trước mặt cô.

Cô nhìn mảnh vụn đầy đất, ngay cả xương cốt cũng tỏa ra khí lạnh. Mọi chuyện xảy ra thật đáng sợ……