“Nạp điện?” Thẩm Mặc không nhịn được bật cười.

Có thể kéo con người vào trong trò chơi, hiển nhiên xuất phát từ một lực lượng khoa học kỹ thuật vượt mức quy định, cho dù nói rằng nó từ nền văn minh cao cấp ngoài hành tinh cũng không quá. Nhưng mà nền văn minh khoa học kỹ thuật như vậy, vật khen thưởng còn cần nạp điện?

Đúng là đủ bình dân.

“Đạo cụ của tôi chính là dùng một lần.” Thẩm Mặc một bên lái xe, một bên trao đổi tình báo với cô, “Súng lệnh, lấy người cầm súng nổ súng làm trung tâm, người nằm trong bán kính mười mét sẽ chạy bằng tốc độ cao nhất, hiệu quả bị ảnh hưởng bởi khoảng cách xa gần, nhân tố hoàn cảnh, cùng với ý chí mạnh yếu của cá nhân. Người cầm súng không bị tiếng súng ảnh hưởng.”

Anh nhặt khẩu súng lên thưởng thức, nhẹ nhàng vứt ra sau xe, “Thứ này không có tác dụng gì với tôi, em cầm đi, thời khắc mấu chốt có thể bảo mệnh.”

Bạch Ấu Vi tiếp nhận súng, suy tư, “Có thể bởi vì cấp bậc người chơi quá thấp không đủ đạt đến cấp độ khen thưởng, cho nên hiệu quả bị suy yếu bớt hay không?”

Cô suy đoán: “Có lẽ vì tính cân bằng của trò chơi, nếu không quá râu ria……”

Dưới tình huống bình thường, ai yêu cầu loại đồ vật này? Một phát súng khiến cho đối phương không nói lời nào đã chạy như điên, giống như người ở gần bị phóng một tia điện giật? Hiển nhiên đạo cụ này được chuẩn bị vì trò chơi.


“Em cảm thấy, trò chơi giống như vậy còn có rất nhiều ở những nơi khác?” Thẩm Mặc hỏi.

Bạch Ấu Vi: “Rõ ràng, không phải sao?”

Thẩm Mặc cầm vô lăng không nói chuyện.

Bạch Ấu Vi lại nhớ tới điểm khác thường của anh ở trong trò chơi, nhíu mày hỏi: “Có phải anh biết cái gì đó không?”

Thẩm Mặc nhướn mày, xuyên thấu qua kính chiếu hậu liếc nhìn cô.

Bạch Ấu Vi nói: “Vừa rồi ở trong trò chơi, không cần thiết cứu gã tóc vàng kia, nhưng anh một hai phải mạo hiểm nguy hiểm cứu gã ra từ trong đàn thỏ, sau đó anh luôn quan sát thân thể gã biến hóa, anh rất để ý gã?…… Không đúng, anh không quen biết gã, anh là sĩ quan làm việc ở cục an ninh quốc gia, không có khả năng nhận thức loại lưu manh đầu đường xó chợ đó.”

Nhớ tới nghề nghiệp của Thẩm Mặc, Bạch Ấu Vi bừng tỉnh: “Anh tới điều tra?”

Mặt cô bỗng chốc trầm xuống, bỗng nhiên lạnh nhạt: “Không phải anh đến đón tôi, anh chỉ là thuận đường trong lúc điều tra.”

Thiếu nữ biến sắc mặt cực nhanh làm Thẩm Mặc có phần buồn cười.

Rõ ràng vừa trải qua sinh tử, cô lại tính toán chi li trong chuyện nhỏ nhặt này, không biết nên nói tính cô trẻ con, hay thần kinh, hoặc là có cả hai nữa.

“Là tới đón em.” Anh trả lời, “Tôi đang chấp hành nhiệm vụ ở gần đó, nhận được điện thoại của mẹ em nên cố ý đến đón em.”

Sắc mặt Bạch Ấu Vi không vì thế mà hòa hoãn, giọng điệu lãnh đạm: “Không thân chẳng quen, ai lại cố tình đến đón tôi, chẳng qua vừa vặn ở gần đó, thuận nước đẩy thuyền thôi, tôi có tự mình hiểu lấy, anh chẳng cần nói lời dễ nghe để dỗ tôi, anh đâu phải bảo mẫu nhà tôi.”

Cô rất thông minh, Thẩm Mặc ngược lại không còn lời gì để nói.

Hai người đều im lặng.


Xe việt dã chạy một chặng đường về phía trước, Bạch Ấu Vi dẫn đầu phá vỡ sự im lặng.

“Anh chấp hành nhiệm vụ, thành công không?”

Thẩm Mặc nhìn chăm chú tình hình giao thông phía trước, lạnh nhạt lắc đầu: “Không.”

“Là nhiệm vụ gì?” Bạch Ấu Vi hỏi.

Thẩm Mặc: “Tìm người.”

Bạch Ấu Vi ngẫm nghĩ, thử hỏi: “Nhà khoa học?”

Thẩm Mặc cười: “Không sai biệt lắm, một người thầy giáo già nua.”

Bạch Ấu Vi: “Vậy anh……”

“Không tìm được, phòng thí nghiệm trống không, đã không có người, cũng không có thú bông.” Thẩm Mặc bổ sung, “Chúng tôi tìm tòi ở gần đó, toàn bộ đội viên biến thành thú bông, không sao chỉ có tôi bình yên vô sự, sau đó tôi nhận được điện thoại của mẹ em.”

Thẩm Mặc nhếch lên môi mỏng, hỏi: “Vừa lòng chưa?”


Bạch Ấu Vi bĩu môi, cười lạnh: “Mệnh thiếu chút nữa ném mất, anh còn rảnh rang đi đón con gái của người khác.”

“Thuận đường chứ sao.” Thẩm Mặc cười nhạt.

Bạch Ấu Vi: “Hừ.”

Sau khi hừ, cô lại cảm thấy không đúng. Thẩm Mặc đón cô bởi vì có hứa hẹn với mẹ của cô, cô vốn dĩ không nên trông cậy quá nhiều, càng không có tư cách oán trách anh.

Cô là người bị ghét bỏ, người khác đối xử với cô tốt một chút, cô nên mang ơn đội nghĩa, không phải sao?

Nghĩ như thế, trên mặt cô khôi phục vẻ lạnh nhạt, không có giận dữ, cũng không có biểu cảm.

Tác giả: Thiếu yêu +1

Đọc đến đây thấy tội cho nữ chính ghê, haizz.