Bị đèn pha sáng chói chiếu vào mắt vốn là một chuyện bực bội, lại không có một ai tức giận.

Mọi người vui mừng khôn xiết, sôi nổi chạy lên trước nói: “Các anh đã về rồi?!”

“Người đi dò đường đã trở lại!”

“Thật tốt quá! Bọn họ đã trở lại rồi!”

Không khí tức khắc sống lại, lệ khí vừa rồi không cánh mà bay, phảng phất như chưa từng xảy ra bất cứ điều gì.

Một thanh niên trẻ tuổi huýt sáo cười nói: “Sao vậy? Chẳng lẽ các anh cho rằng chúng tôi chết hết rồi à?!”

“Mọi người đã rất lo lắng cho các anh đó! Ể? Mà sao xe của các anh lại thay đổi vậy?”


“Xe đi được nửa đường thì hỏng, chiếc này tìm thấy ở trên đường, bằng không đã sớm về tới nơi! Còn các anh thì sao? Vì sao tất cả đều ở bên ngoài?”

“Khu phục vụ cắt điện rồi!”

“Vậy thử đốt nến lên xem sao, hơn nữa siêu thị còn có không ít đèn pin.”

Tất cả mọi người đều bận rộn hẳn lên, trên mỗi khuôn mặt đều tràn đầy không khí vui mừng, dường như chỉ cần có hi vọng, thì sẽ nhiệt tình mười phần, dù cho mất điện cắt nước cũng chỉ là chuyện nhỏ, không có gì đáng sợ.

Chỉ trong chốc lát, nhà ăn của khu phục vụ lại lần nữa sáng lên những ngọn đèn dầu.

Mọi người tập trung thành một vòng tròn, vây quanh những thanh niên được đưa về, tha thiết chờ đợi bọn họ chia sẻ tin tức bên ngoài.

Trong đó, nổi bật nhất chính là người vừa xuống xe đã huýt sáo, mọi người gọi anh ta là “anh Tiếu”.

Vị “anh Tiếu” này mặc một chiếc áo thun vẽ xấu, quần bò rách, trên cánh tay có một hình xăm tiếng Anh mờ nhạt, mái tóc ngắn lôi thôi, hỗn loạn được nhuộm thành màu xám tro như tóc của bà ngoại, trên thùy tai còn có một chiếc khuyên tai lấp lánh tỏa sáng.

Nói anh ta nổi bật nhất, không phải bởi vì cách ăn mặc của hắn quá mức “lố lăng”, trên thực tế, mấy thanh niên còn lại “nhố nhăng” không kém. Hình xăm thì cái nào cái nấy khoa trương y như nhau, còn lỗ thủng trên quần thì cái trước còn rách te tua hơn cái sau.

Bạch Ấu Vi khắc sâu ấn tượng với những người này, thật sự bởi vì nụ cười của anh ta, quá, là, chói, mắt!

Lúc cô nói chuyện với Thẩm Mặc thường sẽ cười, những người khác trong khu phục vụ nói chuyện cũng sẽ cười, nhưng mọi người đều cười một cách rất hàm súc, khiêm tốn, lễ tiết. Dù gì bối cảnh hiện tại là tận thế đó! Làm gì có ai mà cười đến mức lộ hết cả hai hàm răng như cái đồ 250 (đồ ngốc) đâu chứ?!


Cho dù có gặp được chuyện gì vui đi chăng nữa, ngẫm lại tương lai của bản thân mờ mịt, cũng nên có chút phiền muộn chứ?

Vị “anh Tiếu” này ước chừng là người đại diện của nhãn hiệu kem đánh răng, anh ta tươi cười đầy mặt, bằng một tình cảm dâng trào mãnh liệt mà diễn giải hành động vĩ đại của bản thân khi đi dò đường.

“……. Tôi vừa nhìn thấy thú bông trên đường, đã nhủ thầm không ổn! Đây là con đường cuối cùng rồi! Nếu con đường này không đi được, chẳng lẽ phải bất lực trở về hay sao?! Nhưng mà trời không tuyệt đường người! Bây giờ nói thì chậm, lúc đó làm thì nhanh, trong đầu tôi đột nhiên linh quang chợt lóe! Phát hiện ra những con thú bông kia hình như có gì không đúng!”

“ Vì sao lại không đúng?” Bên cạnh có người tiếp lời, tựa như những vai diễn quần chúng đang cố ý phụ họa.

Anh Tiếu vươn hai ngón tay, vô duyên vô cớ chỉ chỉ hai mắt của mình: “Chính là nhờ có đôi “ Hỏa nhãn kim tinh” này, phát hiện ra có chỗ không bình thường!”

Mấy thanh niên lúc nãy cùng đi với anh ta đều đang cười, một bên cắn hạt dưa, một bên nhìn anh ta như con khỉ con đang nhảy nhót làm trò, “Đàm Tiếu, chém gió một chút là được rồi, mày còn khoe khoang cái gì nữa?”

Anh Tiếu không để ý tới bọn họ, hỏi mọi người: “Có ai biết, vì cớ gì mà chúng ta phải tránh khỏi những nơi có thú bông hay không?”

“ Cái này còn phải hỏi làm gì? Bởi vì sẽ biến thành thú bông chứ sao!” Lập tức có người trả lời.


Anh Tiếu cao thâm khó đoán mà lắc lắc đầu, dáng vẻ “nếu như đáp án không đúng thì sẽ không tiếp tục nói”.

Mọi người ồn ào, phát ra các kiểu âm thanh, hư hư ảo ảo, nhỏ nhỏ to to.

Người đàn ông đeo mắt kính cũng cười, thong thả ung dung nói: “Nếu như ngẫu nhiên xuất hiện một con thú bông đơn lẻ, thông thường sẽ không có tính uy hiếp, nhưng nếu là khu vực có diện tích lớn nào đó xuất hiện thú bông trên diện rộng, phải cảnh giác đề phòng. Trước mắt, các chuyên gia của Viện Nghiên cứu Khoa học Quốc gia đưa ra giải thích đó là: Một khi sóng từ trường của một khu vực có dao động dị thường, sẽ sản sinh ra những ảnh hưởng không rõ đối với cơ thể con người trong khu vực đó, đây chính là nguyên nhân khiến cho chúng ta phải tránh đi thú bông. Được rồi, Đàm Tiếu, mau mau nói đi, đừng có thừa nước đục thả câu nữa.”

Lời nói của thủ lĩnh rốt cuộc cũng có chút phân lượng, Đàm Tiếu giơ tay vỗ đùi, giống như tiên sinh đọc sách/dạy học giơ tay gõ chiếc thước gỗ một cái ——

“Được thôi! Nói thì nói!”

Tất cả mọi người đều nhìn với ánh mắt tha thiết, chỉ có Bạch Ấu Vi là không thể nhịn được nữa mà trợn trắng mắt.