Ánh trăng đêm nay phá lệ sáng ngời.

Kể ra cũng thật mỉa mai, trong khi thế giới con người ngày một mục nát, phong cảnh thiên nhiên ngày càng tươi đẹp hơn. Không có sương mù, cũng chẳng có nước bẩn hay khí thải, ngày nào cũng như vậy, trời xanh, mây trắng cùng với trăng sao sáng rực.

Bạch Ấu Vi nhắm mắt rồi lại mở, mở mắt rồi lại nhắm, mỗi chuyện xảy ra ngày hôm nay cứ lần lượt hiện lên trong đầu cô, không thể nào yên ổn đi vào giấc ngủ được.

“Anh chưa ngủ à? ” Cô nhỏ giọng hỏi Thẩm Mặc nằm ở bên cạnh.

“ Tôi đợi em ngủ rồi mới ngủ.” Thẩm Mặc nhàn nhạt nói.

Bây giờ anh không buồn ngủ, hơn nữa cả hai người đang nằm cạnh nhau, thực sự rất ngượng ngùng. Dù gì hôm nay mới là lần đầu tiên bọn họ gặp mặt.

Bạch Ấu Vi nói: “Chờ tôi ngủ được thì quá muộn rồi.”

Thẩm Mặc không để ý, “Hồi còn huấn luyện, mỗi ngày tôi chỉ cần ngủ 4 tiếng là đủ.”


Bạch Ấu Vi nghĩ lại, không thể không thừa nhận rằng thể lực của người đàn ông này quả thật rất cường hãn (cường tráng + dũng mãnh), trong trò chơi hồi sáng phải cõng cô chạy ba vòng, vậy mà anh chỉ ra chút mồ hôi, không hề thở gấp một tí nào.

Cô lại lần nữa nhắm mắt mà vẫn không ngủ được, nằm được chốc lát rồi chống cánh tay lên ngồi dậy, nói: “Tôi và anh cùng xem bản đồ đi.”

Thẩm Mặc mở một nửa bản đồ ra.

Cánh tay phải bỗng nhiên chạm vào một vùng mềm mại ấm áp, anh khựng lại một chút.

“Làm thế nào để xem bản đồ vậy?” Bạch Ấu Vi thò đầu sang hỏi.

Chi dưới của cô không có sức, lúc ngồi cần phải có điểm tựa, nếu không dựa vào mà muốn cô ngồi thẳng tắp thì quả thật là khó vô cùng.

Cánh tay hơi căng cứng của Thẩm Mặc rất nhanh thả lỏng, anh dùng ngón tay dạy cô xem bản đồ.

Từ khi bản đồ vệ tinh trong di động được phổ cập, rất ít khi có người xem bản đồ bằng giấy, thông thường chỉ khi nào đi du lịch mới mua một cái, coi như là đồ lưu niệm.

“Đây là cao tốc Hỗ Thiểm, chúng ta hiện tại ước chừng đang ở chỗ này…… Bắt đầu từ nửa đoạn sau của cao tốc này có thú bông, cho nên ngày mai khi thay đổi tuyến đường thành cao tốc Hỗ Dung sẽ do những người đi ra ngoài dò đường hôm nay dẫn đầu, đi đường vòng từ Trấn Giang tới Dương Châu.”

Bạch Ấu Vi nhìn những ngã rẽ chằng chịt trên bản đồ cùng với các địa danh to hơn con muỗi một tí, bắt đầu hơi buồn ngủ.

Cô cố gắng chống cự với cơn buồn ngủ để nghe hết, trong chốc lát, lực chú ý lại càng thêm mơ hồ.

Tầm mắt cô bất tri bất giác chuyển qua những ngón tay của người đàn ông bên cạnh.

Thẩm Mặc có một đôi tay vô cùng đẹp.

Ngón tay thon dài, khớp xương rõ rệt, từ cổ tay rắn chắc cho đến đầu ngón tay, đường cong mượt mà đầy sức lực, mỗi đường gân tay nổi lên đều ẩn chứa sức mạnh, là kiểu bàn tay mà cô hâm mộ nhất.


Tầm mắt theo tay hướng lên trên, cô thấy được xương quai xanh, hầu kết……. Phần tóc mái lờ mờ tạo ra bóng mờ mông lung ở đầu cặp lông mày, chỉ còn lại hình dáng chiếc mũi cao thẳng mà rõ ràng, anh thản nhiên nói ra tên của các địa danh, âm thanh trầm thấp gợi cảm khiến cho Bạch Ấu Vi không khỏi nhớ tới cây đàn cello mà bố cô đã sưu tầm.

Lúc này “Đàn cello” nhìn qua, thấp giọng hỏi cô: “Em sao vậy?”

“Buồn ngủ.” Cô nằm xuống, túm con thỏ nhung làm gối ôm, ngủ.

Thẩm Mặc: “……….”

Lặng im trong chốc lát, anh gấp bản đồ lại, hỏi: “Có lạnh không?”

Bạch Ấu Vi hình như đã ngủ say, không hề đáp lại.

Thẩm Mặc yên tĩnh nhìn cô, một lúc lâu sau, anh đứng dậy đi ra ngoài.

Chờ anh đi rồi, Bạch Ấu Vi mở mắt.

Ánh mắt cô tĩnh lặng như nước.


Đêm hôm khuya khoắt, trai đơn gái chiếc, thực ra chẳng có gì ghê gớm, nhưng cũng khó khiến cho người ta không suy nghĩ bậy bạ. Một khi đã nghĩ nhiều, tâm ắt sẽ loạn, tâm mà loạn, thì nhất định không thể quay đầu.

Bạch Ấu Vi cũng từng có giấc mơ thiếu nữ “anh hùng giải cứu công chúa”, nhưng đó là trước khi hai chân cô tê liệt.

Sau khi bị liệt, việc làm thế nào để sống một cách có tôn nghiêm mới là chuyện quan trọng nhất cuộc đời cô. So với tình yêu, nó còn quan trọng hơn gấp trăm lần.

Càng huống chi, chuyện này vốn không được tính là tình yêu, cùng lắm chỉ là trùng hợp gặp chuyện hiểm nguy, trùng hợp có một người đàn ông bên cạnh, trùng hợp đối phương đối xử với cô không tệ lắm.

Nghe nói những đôi nam nữ cùng nhau “đồng sinh cộng tử” rất dễ dàng sinh ra sức hủt, không biết là thật hay giả, nhưng mà chẳng có gì to tát, dù sao…… Chờ cho đến khi tới Dương Châu, mọi chuyện cũng sẽ kết thúc. Cô nhắm mắt lại, bắt ép chính mình mau chóng đi vào giấc ngủ.

Gần cửa siêu thị truyền đến tiếng bước chân, vừa thong thả lại dồn dập, không chỉ có một người.

Bạch Ấu Vi quay đầu nhìn lại, thấy ba tên thanh niên cà lơ phất phơ đi về phía cô.

Chính là mấy người đi ra ngoài dò đường.