Nói ngắn gọn, ba người này là chuột bạch tự mình đưa cửa, Bạch Ấu Vi vừa vặn dùng để làm thực nghiệm.

Chẳng sợ cô không cẩn thận đánh chết, cũng là bọn họ xứng đáng.

Thẩm Mặc nghiêng người, dựa vào ngoài cửa, ấn đường nhíu chặt, đáy mắt dày đặc sự bực bội.

Bạch Ấu Vi muốn bắt người xúc phạm cô làm thực nghiệm, anh không phản đối, anh không có tư cách xen vào, nhưng mà……

Nhưng mà, cô khóc suốt.

Đương nhiên anh biết khóc là giả, trên thực tế từ lúc tới điểm dừng chân, cô vẫn luôn “Biểu diễn”.

Nguyên nhân anh bực bội là…… Cô cứ khóc suốt mà không ai giúp cô.

Siêu thị chỉ cách bên nhà ăn nửa mặt tường, ở tường bên kia, có gần ba mươi người, không có một ai giơ tay trợ giúp.

Cô khóc càng nức nở, càng thể hiện ra lòng người bạc bẽo! Loại cảm giác này…… thật sự làm cho anh không thoải mái!


“Bọn mày buông cô bé ra!”

Đột nhiên một tiếng quát khẽ, mang theo âm rung của sự già nua, phá vỡ sự yên tĩnh của đêm khuya.

Thẩm Mặc ngoài ý muốn nhướng mày, quay đầu nhìn lại.

Bạch Ấu Vi cũng lấy làm hoảng sợ, túm chặt con thỏ, chèn ép dòng điện lưu đang reo hò quay về.

Ông lão gầy gò không biết nhặt ở nơi nào một cây gậy gỗ, vẻ mặt nghiêm túc đứng ở lối đi nhỏ giữa nhà ăn và siêu thị, dõng dạc lên án:

“Nhật nguyệt sáng tỏ, càn khôn lanh lảnh, sao bọn mày có thể làm ra loại chuyện này?! Chẳng lẽ bọn mày không có mẹ à? Không có chị em à? Không có con gái à? Bọn mày, bọn mày…… Quả thực không có pháp luật! Táng tận thiên lương!…… Bọn mày muốn làm cái gì?! Buông tôi ra ô ô ô……”

Ông cụ bị xách lên, trong miệng bị mạnh mẽ nhét vào một cái móng heo!

Đúng là cái móng heo ướp tương mà Bạch Ấu Vi vừa được phân phối.

Bọn chúng không thèm xé túi đóng gói, khi nhét vào dùng quá sức, khiến cho miệng ông cụ đầy máu.

Một gã lưu manh cao gầy nhẹ nhàng vỗ vỗ trên mặt ông cụ, vui cười nói: “Thầy Thừa, chỗ này cũng không phải nơi ông dạy học, này, đưa cho ông một cái móng heo lớn, nếu ngứa mồm thì gặm gặm đi!”

Sau đó hắn duỗi tay đẩy, thầy Thừa lảo đảo về phía sau, té ngã, chân cẳng run run không bò dậy nổi.

“Còn có ai không phục?” Gã cao gầy không nhanh không chậm đi về phía trước vài bước, lười nhác quét mắt nhà ăn, “Muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân thì mau chóng bước ra, cơ hội hiếm có đây.”

Đồng lõa của gã cười lạnh: “Bắt chó đi cày xen vào việc người khác, nếu là không có anh Huy, đêm nay các người còn đang chịu đói đấy! Một đám không biết điều……”

“Mày nói ai không biết điều?”

Lại có một người chậm rì rì đi từ bên ngoài siêu thị vào.


“Đàm Tiếu?” Gã cao gầy nhíu mày.

Đàm Tiếu vừa từ WC trở về, một tay anh cắm trong túi quần, một tay vuốt mái tóc ngắm màu xám tro của chính mình, cười với vẻ lưu manh: “Anh Huy, anh và hai vị huynh đệ này thật có bản lĩnh …… bắt nạt phụ nữ và người già, hôm qua tại sao tôi không nhìn ra các người đi con đường này nhỉ?”

Sắc mặt anh Huy trầm trầm: “Người anh em, đừng mất hứng.”

“Đừng, ngàn vạn đừng gọi tôi là anh em.” Đàm Tiếu không ngừng xua tay, “Anh Tiếu tôi lang bạt giang hồ, dựa vào là một thân chính trực, bằng phẳng, không dám kết giao làm anh em với người như mày!”. 𝑁ha𝔫h 𝗆à khô𝔫g có q𝓊ả𝔫g cáo, chờ gì tì𝗆 𝔫ga𝗒 ﹙ 𝑇𝐑𝓊𝙈𝑇 𝐑𝖴𝙔𝙚𝑁﹒V𝑁 ﹚

Đám lưu manh không tức mà cười.

“Kêu mày một tiếng anh Tiếu, là cho mày thể diện, thế nào, hôm nay muốn cho mày thể diện mà mày không cần thế?”

Đàm Tiếu chỉ vào mặt chính mình, để sát vào bọn họ, “Này, mặt cho bọn mày, cầm đi đi, cầm đi……”

Bộp!

Đàm Tiếu đột nhiên hành động, ôm lấy đầu anh Huy, dùng đầu hung hăng va chạm! Đập cho đối phương đầu óc choáng váng nhìn thấy trăng sao!

“F***!” Hai tên kia tức khắc nổi giận, lập tức ra tay, “Đánh chết nó!”


Ba người đánh nhau túi bụi!

Lưu manh đánh nhau, không hề xem xét tính khả thi, đá mặt đá háng chọc đôi mắt, mỗi chiêu đều rất thô bạo, hết sức thô tục!

Mà chiêu thức âm hiểm của Đàm Tiếu cực kì nhiều, anh ta lấy một chọi hai, vậy mà đánh nhau không phân cao thấp với hai tên kia!

Nhưng đợi gã anh Huy bị anh đâm đầu khôi phục lại, lấy một chọi ba, tình thế chuyển biến bất ngờ! Anh bị trực tiếp đè quỳ rạp trên mặt đất!

Đôi tay bị vặn ngược, mặt bị đế giày của anh Huy dẫm lên!

“Chán sống có phải không, hử?”

Rãnh chống trượt của đế giày làm da mặt hằn lên vệt đỏ.

Đàm Tiếu đau đến mức hít hơi, lên tiếng kêu to: “Người anh em bên ngoài! Mau tới hỗ trợ a! Còn chờ gì nữa?!”

Thẩm Mặc: “……”