Ngu Phương Linh lại thở dài, nếu muốn lấy được 《 Kiếm phổ Vô Song 》, kết quả vẫn phải xuống tay từ trên người Bách Lí Triều Hoa.

Nhớ tới thương thế của Bách Lí Triều Hoa, Ngu Phương Linh nhảy dựng lên, nhảy xuống giường.
Nếu cô nhớ không lầm, mấy kiếm kia của Sở Dao Hề trực tiếp chặt đứt kinh mạch của Bách Lí Triều Hoa.
Người tập võ, một khi kinh mạch tứ chi đứt gãy, chẳng khác nào phế mất một thân tuyệt thế võ công.

Đáy lòng Ngu Phương Linh phát lạnh, Bách Lí Triều Hoa cao ngạo như thế nào, hiện giờ lại đỡ đủ kiểu huyết hải thâm thù, sao có thể tiếp thu sự thật mình đã thành phế nhân.
Cô vội vàng đi tới cửa, muốn đi xem thương thế của Bách Lí Triều Hoa, tay vừa mới nắm lấy cửa, đột nhiên phản ứng lại.
Không, cô tạm thời không thể đi xem Bách Lí Triều Hoa, đặc biệt là lấy thân phận của Sở Dao Hề.
Ngu Phương Linh lại nằm về trên giường, bóp cằm, nhíu mày tự hỏi biện pháp giải quyết.
Tính toán kế sách, cứ cứu Bách Lí Triều Hoa ra khỏi Hoa thần giáo trước đi.
Ngu Phương Linh còn đang trầm tư suy nghĩ, làm sao có thể bất động thanh sắc đưa Bách Lí Triều Hoa ra khỏi Hoa thần giáo, ngoài phòng vang lên tiếng đập cửa “Đốc đốc đốc”.
“Ai?” Ngu Phương Linh tự trên giường ngồi dậy, trên mặt xẹt qua một tia cảnh giác.
“Là ta.” Ngoài cửa truyền đến một giọng nữ ôn nhu.
Chúc Lan Nhược.
Ngu Phương Linh tiếp thu ký ức của Sở Dao Hề, tất nhiên quen biết giọng nói của Chúc Lan Nhược.


Chúc Lan Nhược cùng Sở Dao Hề đều là hộ pháp của Hoa thần giáo, hai người tuy là đồng môn, nhưng nhiều năm vậy mà quan hệ vẫn không nóng không lạnh, đặc biệt là hai người đều tồn tại tâm tư như vậy đối với giáo chủ Phù Loan.
Các nàng không chỉ là đối thủ một mất một còn, còn là tình địch.
Chúc Lan Nhược này mặt ngoài thoạt nhìn ôn nhu dịu dàng, kỳ thật lòng dạ thâm sâu, võ công của nàng ta không đuổi kịp Sở Dao Hề, nhưng tâm cơ lại thắng bỏ xa Sở Dao Hề ngàn dặm, Sở Dao Hề tự biết luận mưu kế so ra kém Chúc Lan Nhược, hiếm khi cùng Chúc Lan Nhược giao tiếp.
Trước kia Sở Dao Hề bị thương, Chúc Lan Nhược chưa bao giờ tới thăm, lần này phá lệ mà đến xem cô, hơn phân nửa là bởi vì “Sở Dao Hề” chưa chết, nàng ta tới tìm tòi tột cùng.
Trên thực tế, một châm kia của nàng ta không nghiêng không lệch, thời cơ vừa vặn tốt, Sở Dao Hề chân chính đã chết ở dưới kiếm của Bách Lí Triều Hoa, hiện tại dùng thân thể của Sở Dao Hề chính là Ngu Phương Linh, dừng ở trong mắt Chúc Lan Nhược, Sở Dao Hề bị một kiếm xuyên tim hẳn là phải chết không thể nghi ngờ, kết quả nàng vẫn sống nhăn răng, nàng ta tất nhiên là đầy bụng băn khoăn.
Tròng mắt Ngu Phương Linh xoay chuyển, thấp giọng nói: “Vào đi.”
Cửa phòng bị người đẩy ra, ánh trăng lấp lánh chiếu vào, tập trung lên một bóng dáng yểu điệu, nữ tử người mặc váy thường nhạt màu, phía dưới vạt áo thêu hoa lan tươi mát lịch sự tao nhã.
Nàng đứng ở cửa, xa xa nhìn về hướng Ngu Phương Linh, trên giường màn gấm nửa rũ, lấp ló quang ảnh, mơ hồ chiếu ra một hình dáng, hình dáng kia nửa dựa gối mềm.
Chúc Lan Nhược lấy lại bình tĩnh, đi đến gần Ngu Phương Linh, từ đầu đến cuối, ánh mắt nàng ta đều gắt gao nhìn chằm chằm mặt Ngu Phương Linh, đáy mắt lộ ra kinh nghi.
Ngu Phương Linh ngẩng mặt lên, bên môi kiều ra một độ cung châm chọc, “Chậc” một tiếng: “Hóa ra là tả hộ pháp, thật đúng là khách ít đến.”
Chúc Lan Nhược ngừng ở bên giường, từ trong tay áo lấy ra một hộp gỗ đàn hương: “Hồi Nguyên Đan này là giáo chủ cố ý lệnh ta đưa tới đây.”
“Dao Hề đa tạ giáo chủ ban thuốc.” Ngu Phương Linh giơ tay, ngón tay dừng trên hộp gỗ.
Một chỗ khác của hộp gỗ truyền đến lực đạo, ngón tay Chúc Lan Nhược nắm chặt lấy hộp gỗ, bằng mắt thường có thể thấy được mà nổi lên màu sắc trắng bệch, đủ để thấy nàng ta dùng lực bao lớn.
Ngu Phương Linh ngẩn ra, rũ xuống mí mắt, bất động thanh sắc mà vận chuyển nội lực, đoạt lấy hộp gỗ từ trong tay Chúc Lan Nhược.
Sắc mặt Chúc Lan Nhược khẽ biến.
“Sắc trời đã tối, tả hộ pháp vẫn nên sớm về nghỉ ngơi đi.” Trong lòng Ngu Phương Linh nhớ Bách Lí Triều Hoa, lười nói chuyện với Chúc Lan Nhược, liền hạ lệnh đuổi khách.
Chúc Lan Nhược vốn là tới tìm hiểu thương thế của Sở Dao Hề, thấy nàng như thế, trong lòng không cấm mà sinh nghi, một châm kia của nàng ta rốt cuộc có đâm trúng hay không.

Chúc Lan Nhược đi rồi, Ngu Phương Linh mở hộp gỗ ra, lấy Hồi Nguyên Đan ở bên trong nhìn thoáng qua.
Hồi Nguyên Đan chính là bảo bối tốt, toàn bộ trong Hoa thần giáo, chỉ có giáo chủ Phù Loan mới có tư cách dùng, lần này hắn có thể ban cho Sở Dao Hề, thật ra lại ngoài ý muốn của Ngu Phương Linh.
Xem ra Sở Dao Hề trong cảm nhận của Phù Loan cũng có vài phần địa vị, khó trách khi Chúc Lan Nhược đưa Hồi Nguyên Đan cho cô, trong mắt ghen ghét cũng sắp tràn ra ngoài.
Ngu Phương Linh không sợ Chúc Lan Nhược hạ độc vào nguyên đan, Hồi Nguyên Đan là do Phù Loan ra lệnh nàng ta tự mình giao cho Ngu Phương Linh, nếu như Ngu Phương Linh xảy ra chuyện, chẳng phải là chói lọi mà nói cho Phù Loan, là Chúc Lan Nhược hại nàng.
Ngu Phương Linh nhét Hồi Nguyên Đan vào túi gấm, treo ở bên hông.
Lúc này, đại đa số người còn chưa ngủ, cô phải đợi khi nhóm người ngủ rồi, mới có thể đi tìm Bách Lí Triều Hoa.
Ngu Phương Linh nằm ngã vào trên giường, nhắm mắt lại.
Một canh giờ sau.
Ngu Phương Linh mở to mắt, xuống giường, tìm một bộ xiêm y tối màu tròng lên, ra cửa trước, cô nhớ tới gì đó, lại quay về trong phòng, bằng vào ký ức lục tung một lát, tìm ra không ít chai lọ vại bình.
Cô đem những chai lọ vại bình này đều đóng gói xong, xách ở trong tay, rời khỏi nhà ở.
Bách Lí Triều Hoa bị giam giữ trong ám ngục của Hoa thần giáo, ám ngục chia làm hai khu vực lớn, phân biệt giam giữ phản đồ sắp giải quyết trong giáo, cùng với tù binh như Bách Lí Triều Hoa được ngoài giáo bắt về.
Muốn đưa phạm nhân ra cần phải có thủ lệnh do chính giáo chủ Phù Loan phê duyệt, trên tay Sở Dao Hề vừa vặn có thủ lệnh của Phù Loan.

Ngu Phương Linh đưa thủ lệnh ra, hai gã thủ vệ nhìn thoáng qua, liền lấy ra chìa khóa, mở cửa sắt, ôm quyền với cô: “Hữu hộ pháp đại nhân, mời vào.”
Ngu Phương Linh khoác hai tay ra sau người, hơi hơi gật đầu, nhấc chân đi vào.
Gian lao ngục này được xây dưới lòng đất, cầu thang uốn lượn mà xuống, nối thẳng với chỗ sâu âm trầm trầm hắc ám bên trong, cũng may hai vách tường đều có đuốc chiếu sáng, miễn cưỡng chiếu ra đường đi.

Không biết từ nơi nào có gió thổi tới, làm lửa trong đuốc bị thổi không ngừng nhảy lên, tiếng gió này vèo vèo, thổi vào người thấy khó chịu vô cùng.

Trong không khí tản ra một mùi mốc ướt lộc cộc, hít một ngụm đầu choáng váng não trướng, mặc dù không chịu khổ hình, ở chỗ này ngốc một đoạn thời gian, chỉ sợ là người bình thường cũng chịu không nổi.
Ngu Phương Linh vừa vào lao ngục liền có người tới đón dẫn, hắn sớm đã quen biết Ngu Phương Linh, trên mặt có ý cười: “Hữu hộ pháp đại nhân đêm khuya tới đây, chính là muốn thẩm vấn Bách Lí Triều Hoa?”
“Hắn sao rồi?”
“Hồi bẩm đại nhân, vẫn còn hôn mê, sau khi hắn đâm đại nhân bị thương, giáo chủ lệnh tiểu nhân thưởng tiếp cho hắn ba mươi roi, tiểu nhân xem xét chắc là không sống đến sáng mai.”
Trong lòng Ngu Phương Linh lộp bộp một chút, nổi giận mắng: “Ngu ngốc, ai bảo ngươi đánh chết hắn!”
Rất nhanh cô đã ý thức được mình thất thố, nhanh chóng bồi thêm một câu: “Chẳng lẽ ngươi không biết kiếm phổ còn ở trong tay hắn, đánh chết hắn, làm sao lấy được kiếm phổ.”
“Việc này…” Người nọ rụt đầu lại, vẻ mặt kinh sợ, giơ tay xoa mồ hôi lạnh trên trán, “Nghe nói sau khi đại nhân bị đâm thương, giáo chủ giận tím mặt, nói người này gàn bướng hồ đồ, thế nhưng dám can đảm ám sát hữu hộ pháp đại nhân, khi thi hành roi cũng không cần phải cố kỵ, sinh tử, tiểu nhân… Tiểu nhân cũng chỉ là muốn thay đại nhân xả một hơi.”
Ngu Phương Linh ngơ ngẩn, hàn ý xông thẳng lòng bàn chân mà đi.
Phù Loan giữ lại Bách Lí Triều Hoa là vì kiếm phổ, lần này cư nhiên nói không quan tâm sống chết, xem ra, Phù Loan tự biết từ nơi Bách Lí Triều Hoa sẽ không lấy được kiếm phổ, mang tâm lý “Bổn tọa không chiếm được người khác cũng đừng mơ lấy được”, tính toán nhổ Bách Lí Triều Hoa tận gốc.
Đao đã treo trên đầu Bách Lí Triều Hoa, cô cần nhanh chóng cứu Bách Lí Triều Hoa ra ngoài.
Nơi giam giữ Bách Lí Triều Hoa ở lối đi nhỏ phía cuối, hai người ngừng ở trước cửa sắt, sau khi cửa sắt mở ra, Ngu Phương Linh ném xuống một câu: “Không được vào.” Liền khom người đi vào.
Trong lao thắp được một cây đèn dầu, dầu thắp sắp hết, ngọn lửa dần dần mỏng manh.

Trong phòng một nửa đen nhánh, một nửa sáng ngời, mơ hồ trong chỗ sâu, một bóng người nằm trên đống cỏ khô.
Dưới cỏ khô là mặt đất ẩm ướt, ngẫu nhiên có thể thấy được chuột gián chạy qua, thậm chí có con còn lớn mật, trực tiếp nhảy lên thân thể Bách Lí Triều Hoa mà bỏ trốn.
Ngu Phương Linh ngây ngốc, đến gần Bách Lí Triều Hoa, theo tiếng bước chân cô vang lên, chuột gián bị kinh sợ, chạy lung tung khắp nơi.
Ngu Phương Linh ngừng ở trước người Bách Lí Triều Hoa, chậm rãi ngồi xổm xuống, giơ tay vén đi tóc rối trên gò má của hắn.
Bách Lí Triều Hoa đã rơi vào hôn mê sâu, hai mắt gắt gao nhắm, khóe môi không tự giác mà mím chặt.


Nhìn đến khuôn mặt quen thuộc này, trong lòng Ngu Phương Linh cứng lại, hô hấp khó chịu.
Bốn năm.
Cũng chỉ qua mấy ngày ngắn ngủn, thời gian đã trôi qua trên người Bách Lí Triều Hoa bốn năm.

Nơi này đối với cô mà nói cũng chỉ là một thế giới trò chơi, nhưng đối với Bách Lí Triều Hoa mà nói, lại là tồn tại chân thật, những thương tổn hắn phải nhận, cũng đều là thật.
Đã từng là khuôn mặt thiếu niên chưa thoát tính trẻ con, giờ đã rút đi sự ngây ngô ngày xưa, có hình dáng nam nhân thành niên, khuôn mặt này cùng bức vẽ thời kỳ thanh niên mà Ngu Phương Linh đã từng nhìn thấy kia có bảy tám phần tương tự.
Đại khái khác nhau chính là, gương mặt này bởi vì mấy ngày phải chịu khổ hình, sắc mặt trắng bệch giống như phủ lên một tầng sương tuyết, nếu như không phải ngực thanh niên hô hấp mỏng manh, cơ hồ làm Ngu Phương Linh cho rằng, nằm ở trước mặt cô có lẽ chỉ là một thi thể tái nhợt lạnh băng.
“Triều Hoa, Triều Hoa…” Ngu Phương Linh thử gọi tên của hắn.
Như cô nghĩ, không có bất luận đáp lại gì.
Ngu Phương Linh nâng cánh tay hắn lên, vén ống tay áo, trên cổ tay có một vết sẹo đỏ thẫm nhìn thấy ghê người, chiếu vào đáy mắt cô.
Máu ở miệng vết thương đã ngừng, nhưng lại nói kiếm thương ra tay không lưu tình chút nào, đã chặt đứt kinh mạch của hắn.

Trừ bỏ cánh tay này, cổ tay bên tay khác của hắn, cùng với hai cổ chân, đều là dạng vết thương như này.
Sở Dao Hề hận thấu Bách Lí Triều Hoa, làm sao sẽ hạ thủ lưu tình.
Bách Lí Triều Hoa mặc chính là một kiện bạch y, hiện giờ bên ngoài xiêm y che kín vết máu, cơ hồ không nhìn ra màu sắc lúc đầu, trên quần áo đều là dấu vết roi lưu lại, đã tổn hại đến không thể che đậy thân thể, không cần lột xiêm y ra, cũng có thể xuyên qua phía dưới quần áo nhìn rành mạch những vết thương trên cơ thể.
Trên người Bách Lí Triều Hoa không thiếu vết kiếm, vết roi, còn bị bỏng rát, ứ thương, lỗ kim…
Hắn mới hai mươi tuổi, cũng chỉ vừa mới trưởng thành, lưng đã phải đeo thù hận trầm trọng như vậy.