Tiếng bước chân của anh khiến cô bất ngờ, nghiêng ngả ghé đầu hỏi han.
" Sao hôm nay anh về sớm vậy? "
Chi Sơ không nói, chân rảo bước ôm chầm lấy cô bày tỏ.
" Nhớ em.

"
Đôi má hứng lên chút hồng hào, tay không sức lực chọn đẩy anh ra.
Vừa kịp lúc Diệp Nhân Trì vội vã chạy bạt mạng bước vào, đứng cúi người không ngừng thở d ốc oán trách.
" Ngài…hộc hộc… cứ làm việc theo cảm tính như vậy…hộc…hộc…công ty sẽ lâm nguy mất! "
Phân nửa gương mặt anh đen lại, đôi mắt liếc xéo đuổi thẳng cậu ra ngoài.
Biểu cảm ủ rũ lê bước ra khỏi cửa bị Mặc Linh Linh nhìn thấy, tay che khuôn miệng cười khúc khích thỏa mãn.
" Cô cười cái gì hả!?? "
Thấy bị cậu phát hiện, cô nhanh chân bỏ trốn ra sau vườn.
Nhân Trì kiên nhẫn chạy vọt theo cô bắt trọn cánh tay kéo lại về mình.
" Anh…buông ra! "
" Cô bao nhiêu tuổi rồi? "
Nghe được câu hỏi đột ngột của cậu khiến cô bất ngờ, phải mất một lúc định hình lại tâm trí mới dám trả lời.
" Hai mươi hai.

"

Câu nói vừa thốt ra bàn tay cậu lại càng nắm chặt cô hơn nữa, cảm xúc hỗn loạn tiến gần hỏi xoáy sâu.
" Năm cô mười bảy, có bạn trai chưa? "
" Anh có ý gì? "
Chợt tỉnh lại trong thoáng chốc, bàn tay nắm cánh tay cô đến ửng đỏ dần nới lỏng, cậu ý thức được bản thân đã quá vội vã.
" Không có gì… "
Nhân Trì xoay người toan bỏ đi thì bị tiếng nói ngân lên từ cô thốt ra, cậu khựng lại tức khắc.
" Tôi có! "
" Người đó là ai cô nhớ chứ? Bạn trai cô tên gì!? "
Đầu cô nhức nhối không thể tả, mọi kí ức xáo trộn liên tục nhảy không ngừng trong đầu cô một cách hỗn loạn.
" Tôi…không rõ… "
Diệp Nhân Trì không phục, cậu quyết tìm cho ra ngọn nguồn câu chuyện.

Điều gì khiến Linh Linh quên mất quãng thời gian bên cạnh mình lâu tới vậy.
Một loạt hành động khó hiểu của đối phương khiến cô hoang mang bối rối.

Hoàn toàn không ý thức được người đàn ông trước mắt này là người bạn trai năm đó cô yêu sâu đậm.
Ngước nhìn cậu bỏ đi khuất bóng, lòng có chút gợn gợn quen thuộc.
" Thật là một người kì lạ.

".


Nha????h ????hất tại == T????ÙMT????U????ỆN.???????? ==

Lệ Đào bị Chi Sơ quấn lấy ngột ngạt không thoát ra được, miệng liên tục đưa ra yêu cầu anh dừng lại nhưng toàn bộ đều bị phản tác dụng, anh càng ôm hôn mãnh liệt hơn xô đẩy người cô xuống sopha ngay cạnh.
" Đừng, không phải lúc này! "
Đôi mắt rưng rưng đáng yêu nhìn cô, tia sáng chiếu rọi chói lóa bởi vẻ đẹp góc cạnh khó mà đỡ nổi.
Thấy chiêu làm nũng hiệu nghiệm, anh trực tiếp nhào vào đè chặt trên người cô.
" Mặc Linh Linh còn ở đây đó, anh đừng có mà làm càn! "
" Anh sẽ đuổi việc con nhóc đó nếu dám làm hỏng chuyện đại sự của chồng em.

"
Cô nhăn nhó dùng chân đẩy nhẹ người anh ra.
“Vào phòng đi, em không muốn bị nhìn thấy… "
Khóe miệng anh nhếch lên tỏ vẻ thỏa mãn, tay trực tiếp bế cô lên vội bước vào phòng khóa trái cửa.
" Áh”
Cô ôm bụng đau đớn thét lên, anh lo lắng thám dò tình hình nhìn cô.
" Sao vậy? "
" Hình như…bà dì… tới rồi.

"
Hơi ấm tuồn ra từ bên dưới lan ra cánh tay anh khiến cô ngượng đỏ cả mặt, hốt hoảng bắt anh đặt cô xuống thay đồ.
Hàn Chi Sơ bình thản đưa cô vào nhà tắm đặt nhẹ xuống bồn lớn.
" Ngồi yên, anh giúp em thay.

"
Cử chỉ ấm áp lại khiến cô xao xuyến đôi chút, thế nhưng người chồng này cô tuyệt đối không được nảy sinh ra bất kỳ cảm tình nào, bởi đây đâu phải cuộc hôn nhân xuất phát từ tình yêu, đây vốn dĩ là một cuộc hôn nhân trao đổi lợi ích đôi bên.
Anh giúp cô trả nợ, cô trả bằng cả cuộc đời của một người phụ nữ..