Ba Hưởng tay cầm bình nước, hai bước thành một vội vàng đi tới bên cạnh Trúc.
Đám đông vừa nghe tiếng cậu, hai chân đã run rẩy muốn lùi, lại càng không có ai dũng cảm ngẩng đầu nhìn vẻ mặt hung tàn của cậu.

Mấy tên đầu xỏ đứng ra tạt máu chó thì khỏi phải nói, bọn chúng đều rất tự giác hạ gối quỳ trên đường lầy, chắp tay van lạy.
Ba Hưởng tạm thời không để mắt tới chúng, cậu vừa tới đã nhanh chóng rút khăn tay tạm lau đi vết máu lấm len trên mặt vợ.

Suốt quá trình săn sóc Trúc, cậu đều không nói không cười.

Bộ dáng im lặng này còn đáng sợ hơn cả lúc cậu đánh mắng người ta.

Một vài người nhát gan nhắm thấy tình hình không ổn rục rịch muốn rời đi.

Ngờ đâu vừa mới quay lưng, giọng nói lành lạnh không chút cảm tình lần nữa lại vang lên: "Đứa nào muốn chạy thì bỏ lại đây cái chân.

Trái phải tuỳ ý, tao không kén chọn!"
Cơn gió vô tình thổi qua, đám người đồng loạt run rẩy.
Tuy không thể lau hết vết máu trên người Trúc, nhưng trông cô bây giờ cũng đỡ chật vật hơn trước rất nhiều.
Lúc chỉ có một mình, Trúc có thể tự chống chọi với đám đàn ông trai tráng, chịu đựng những ánh mắt không mấy thiện cảm của quần chúng vây quanh.

Đó không phải do cô can đảm mà chỉ là cô đang gồng mình hứng chịu.


Tình huống này buộc cô phải mạnh mẽ.

Chỉ cần cô lùi một bước, thì nhất định sẽ bị người thừa cơ giẫm đạp không chút thương tiếc.
Nhưng lúc này thì không như vậy.

Cô không phải một mình.

Cô có Ba Hưởng bên cạnh.

Người đàn ông này có thể thay cô chắn gió che mưa, là chỗ dựa vững chắc cho cô sau này.
Bao nhiêu ấm ức kiềm nén trong lòng nháy mắt vỡ oà.

Nước mắt đua nhau rơi xuống.

Trúc khóc.
Cô còn nhớ lần đầu mình khóc lóc thảm thương là khi con Đẹt bị thương vì mình.

Cô khóc vì tự trách.
Còn lần này cô khóc như một đứa trẻ vừa bị tụi hàng xóm bắt nạt.

Cô khóc vì uất ức.
Thuở nhỏ, những đứa trẻ bị bạn bè ăn hiếp thì chạy về mách ba, mách mẹ.

Còn cô mồ côi thì chỉ biết kêu oan với viện trưởng.

Bây giờ lớn rồi, bị người ta hùa nhau bắt nạt thì quay sang mách chồng.
Trúc níu lấy gốc áo của cậu Ba Hưởng.

Hai mắt, đầu mũi, gò má đều nhuộm sắc đỏ hồng.

Nhìn từ gốc độ nào cũng là cô vợ nhỏ bị người khi dễ đáng thương vô cùng.
"Mình đi đâu mà lâu dữ đa." Giọng cô nghèn nghẹn vang lên, rồi khẽ nức nở mấy tiếng, bắt đầu kể lễ: "Mình vừa đi, bọn họ thấy em thân gái một mình mà giở trò ô nhục.

Bộ dạng em bây giờ thế này, sau này làm sao dám ra đường gặp ai được nữa.

Em chỉ muốn chết quắc đi cho xong..."
"Nói năng bậy bạ!" Vừa nghe cô đòi sống đòi chết, Ba Hưởng tức khắc cắt ngang lời cô.

Cậu đưa tay kéo cô vào lòng vỗ về an ủi, ánh mắt sắc như dao đảo sang đám người quỳ rạp dưới đất, hỏi lại lần nữa: "Vừa rồi mày bảo cái thằng thầy ất ơ nào đó nói vợ tao là cái gì? Nói tiếp đi chớ!"

Đám ngươi kia ban đầu thô lỗ là thế, bây giờ chỉ biết gục mặt sát đất, cả người không dám nhúc nhích, hỏi cái gì cũng ngậm miệng không đáp câu nào.

Bởi lẽ nếu nói sai, chọc cậu Ba Hưởng không vui, cậu Ba thu hồi đất không cho thuê nữa, già trẻ lớn bé nhà họ biết sống sao đây?
Thừa xưa nói “biết vậy thì đừng làm”.

Nhưng bọn họ cũng vì bí quá hoá liều, mới dễ dàng bị người khác kích động, xíu giục làm điều xằng bậy mà thôi.
Chờ mãi không nhận được câu trả lời, lửa giận chưa nguôi được dịp bùng phát trở lại.

Ba Hưởng vừa trông thấy thằng Đực từ xa lái xe chạy tới thì tức khắc quát to: “Thằng Đực, mày tới đây nhanh cho tao!”
Thằng Đực không nghĩ tới nó vừa chạy đi lấy xe thì đã xảy ra chuyện lớn như vậy.

Vừa rồi có đứa hớt hãi tới báo cậu Ba gặp chuyện, nó bèn co giò dẫn theo người tức tốc tới đây.
“Dạ cậu, cậu có gì dặn dò ạ?”
Ba Hưởng không đáp lời nói, chỉ nhìn sang đám người đang quỳ trên đất, nói: “Tụi mày không nói cũng được, tao tự có cách đi tìm kẻ xúi giục phía sau.”
Bọn chúng nghe thế mừng rơn trong lòng.

Cậu Ba vậy là chịu bỏ qua cho bọn họ rồi ư?
Đáng tiếc, lời tiếp theo của Ba Hưởng lại đánh tan giấc mộng của họ: “Còn trước mắt, tao xử tụi bây trước!” Dứt lời, cậu ngoắc tay gọi thằng Đực, chỉ về phía cây bàng to lớn cạnh bên, gắt gỏng ra lệnh: “Mày đem bọn chúng treo lên cây cho tao! Dùng roi mây quất thật mạnh vào.

Chừng nào máu nhuộm đỏ, thấm đẫm quần áo thì mới được dừng.

Để chúng đón gió phơi sương một đêm thì đi gọi người nhà tới hốt người về! Nghe rõ chưa?”1
Thằng Đực lập tức vâng dạ.

Đám người này cả gan động vào mợ nhà nó, hỏi sao cậu Ba lại nóng nảy, ra tay tàn độc như vậy.
Người hầu nhanh nhẹn đi tới bắt trói đám người kia.


Ba Hưởng bỏ ngoài tai những tiếng khóc lóc, van xin, cậu lại lớn tiếng dặn dò thằng Đực: “Đêm nay, mày phải tự mình ở đây trông chừng bọn nó.

Tránh cho trời vừa sáng người ta lại kéo tới nhà tao ăn vạ đòi đền mạng.

Nhớ kĩ chưa?”
Thằng Đực khom lưng, đáp: “Cậu cứ yên tâm, con sẽ trông coi thật kĩ.

Hể có kẻ lân la đến gần đây, con sẽ cho người bắt trói đem tới trước mặt cậu ngay.”
Ba Hưởng hài lòng gật đầu, trước mặt mọi người bế bổng Trúc lên.

Trúc bị hành động của cậu làm giật mình, theo bản năng giơ tay ôm lấy cổ cậu.

Vốn định nói cô chỉ bị khủng hoảng tinh thần, chứ đôi chân vẫn còn lành lặn, có thể tự mình đi lại được.

Nhưng lời chưa kịp thốt ra đã bị cậu trừng mắt nuốt ngược vào trong.
Nhìn cô ngoan ngoãn mím môi nép vào lòng mình, ba Hưởng lần đầu cảm nhận được uy phong của người làm chồng.

Cậu bế cô vợ nhỏ của mình bước đi, được một đoạn như chợt nhớ đến chuyện gì đó, bèn quay người tiếp tục căn dặn thằng Đực:
“Mày cho người đi bắt cái gã tên thầy Tư thầy Tứ gì đó về đây cho tao! Xàm ngôn loạn ngữ, dùng mấy cái mê tín mê hoặc lòng người, xúi giục người làm chuyện quấy.

Tao mà bắt được, tao cạo đầu, cắt “gốc”, nhốt gã trong hang tu hành tới nơi tới chốn mới được đi ra!”.