Thâm Vực không phải trò chơi, không thể Screenshots (chụp màn hình), không thể chụp ảnh, cho nên lời Lưu Phong nói không có chứng cứ cũng không có bao nhiêu người tin, đại bộ phận dân mạng chẳng qua tâm sự theo chủ đề mà thôi.

Lưu Phong cũng không có nói cụ thể mình thấy được người thần bí phát ra màu lục ánh sáng, còn nguyên nhân, Dương Đại cũng đoán không được.

Giày vò bốn ngày, Dương Đại mới hoàn toàn yên tâm.

Lần nữa tiến vào Thâm Vực, hắn và nhóm âm chúng trốn ở trong một rừng trúc.

Phương viên hơn mười dặm xung quanh đều là biển trúc, mây mù vờn quanh, rất có khí phái Tiên cảnh, linh khí nơi đây còn nồng đậm hơn những nơi hắn đi qua trước đó, Dương Đại khảo sát mấy vị âm chúng một lần, xác định không có tung tích con người và Tinh quái, vừa hay dừng lại đây nghỉ ngơi.

Trình Ngạ Quỷ cảm khái nói:- Ngài trốn mấy ngày nay, người nào có thể tìm tới ngài chứ, huống hồ, người kia chỉ thấy Điền Bất Trung, Bạch Vĩ, ngài đã thu bọn hắn lại, đối phương không có khả năng tìm tới.

Dương Đại cười nói:- Cẩn thận một chút tóm lại không sai.


Hắn lấy ra Cửu Yêu thần đồ, Thạch Long, Điền Bất Trung, Bạch Vĩ, Trình Ngạ Quỷ lập tức lại gần, các âm chúng khác chỉ có thể chen ở bên ngoài.

- Chớ khinh thường, Thiết Ngưu, ngươi mang theo bọn thủ hạ của ngươi trông coi gần đó.

Dương Đại nhíu mày phân phó, bọn gia hỏa này chen tới, ánh sáng đều bị ngăn cản.

Thiết Ngưu ngượng ngùng cười một tiếng, lập tức dẫn người thối lui.

Giống như lời Thiết Ngưu nói, bức họa vẽ là một yêu quái thân rắn đầu người đang múa kiếm, Dương Đại nhìn hồi lâu, cũng không cách nào nhìn ra mánh khóe.

Bí tịch đâu?Công pháp đâu?Pháp thuật đâu?Không phải là giả!Lão Tử hao tổn hai Đại tướng, đổi lấy hàng giả?Dương Đại có chút nhức cả trứng, bốn người Điền Bất Trung bắt đầu bày mưu tính kế, Dương Đại giao Cửu Yêu thần đồ giao cho bọn hắn nghiên cứu.

Có thủ hạ ở xung quanh, hà tất tự thân đi làm.

Giày vò trọn vẹn một canh giờ, Điền Bất Trung thành công.

Hắn dùng một tấm phù giấy Xích Viêm chú của Thạch Long, lửa đốt Cửu Yêu thần đồ, kết quả bức tranh không có cháy hỏng, nhưng xuất hiện một nhóm chữ thần bí, huyền ảo.

Điền Bất Trung hưng phấn nói:- Là kiếm trận, tên là Thiên Cương Đại La Kiếm Trận, cần thần thức mới có thể đọc được phương pháp tu luyện bên trong, chúng ta kiếm lợi lớn, kiếm trận đó, trong tu tiên giới, phàm là sẽ tu sĩ tu tập kiếm trận đều là đại tu sĩ, nhân số thi triển Thiên Cương Đại La Kiếm Trận càng nhiều, uy lực kiếm trận càng mạnh, nhân số không có hạn chế, âm chúng chúng ta cùng nhau thi triển, nhất định vô cùng cường đại, chủ nhân, kiếm trận này quả xứng với thiên phú của ngươi!Liễu Tuấn Kiệt nghe xong hưng phấn không thôi, muốn phát tài phải có gan, tóm lại không sai.

Tu vi đến Tụ Khí tầng bốn mới có thể luyện được thần thức, thần thức là một loại Tinh Thần lực mạnh mẽ, có thể nội thị ngũ tạng lục phủ, có thể nhìn trộm vật ở bên ngoài, có thể nhìn rõ huyễn tượng do linh lực chế tạo, đối với Tu Tiên giả mà nói, luyện được thần thức, mới tính là chân chính bước vào con đường tu tiên.

Trong đám âm chúng của Dương Đại chỉ có Điền Bất Trung luyện được thần thức.

Thiên Cương Đại La Kiếm Trận!Nghe qua rất mạnh!Dương Đại hỏi:- Bây giờ ta có thể học không?Điền Bất Trung gật đầu, cười nói:- Dĩ nhiên có thể, bất quá ta kiến nghị ngài vẫn nên tu luyện, đối với Tụ Khí cảnh mà nói, linh lực quan trọng nhất, pháp thuật thật ra không có quá quan trọng, bởi vì phần lớn tu sĩ Tụ Khí chỉ có thể sử dụng một hai chiêu pháp thuật sẽ hao tổn hết linh lực, cho nên tu sĩ Tụ Khí thường thường dùng công phu võ lâm giết địch, đi đến Tâm Toàn cảnh, mới thật sự là so đấu pháp thuật.


Dương Đại cảm thấy có đạo lý, nếu như âm chúng nhiều, hắn cũng có thể để âm chúng tu luyện, mình tu luyện pháp thuật.

- Như vậy đi, Điền Bất Trung, Trình Ngạ Quỷ, Bạch Vĩ, ba người các ngươi trước tu luyện Thiên Cương Đại La Kiếm Trận, trước nắm giữ lại nói.

Dương Đại phân phó, ba vị âm chúng lập tức đáp ứng, sau đó đi đến một bên bắt đầu nghiên cứu Thiên Cương Đại La Kiếm Trận.

Các âm chúng khác thì bắt đầu tu luyện Thần Lôi Chân Tâm Quyết.

Liễu Tuấn Kiệt cũng muốn luyện kiếm trận, bởi vì thiên phú của hắn đúng lúc là thiên phú Kiếm đạo, đáng tiếc bị Dương Đại từ chối, bảo cho hắn trước nạp khí, tích lũy linh lực lại nói!.

Màn đêm buông xuống.

Linh lực Dương Đại tăng trưởng thêm một tia, để cho tinh thần hắn vô cùng phấn chấn, hắn lựa chọn rời khỏi Thâm Vực.

Mỗi ngày ba bữa cơm đều sẽ có nhân viên công tác cục tình báo đưa tới, mặc dù Dương Đại có thể sẽ bỏ bữa, bọn họ cũng gió mặc gió, mưa mặc mưa, mỗi ngày đều đưa đủ, Dương Đại vừa về tới trong phòng của mình đã thấy trên bàn bày đầy đồ ăn.


Hắn đi đến trước bàn, bắt đầu ăn cơm.

Hắn mặc dù đã là Tụ Khí tầng một, nhưng còn không có đi đến trình độ tích cốc.

Vừa ăn không bao lâu, Hồ Lợi lại tới.

Trao đổi nhiệm vụ cùng Dương Đại, Hồ Lợi ưa thích tự mình đến, có thể tỏ vẻ ra là cơ quan tình báo coi trọng, cũng có thể lôi kéo quan hệ.

Hồ Lợi xe nhẹ đường quen ngồi đối diện Dương Đại, cười nói:- Tiểu Dương, đại học cả nước đã bắt đầu chiêu sinh, mấy tháng này tạm thời không có xảy ra yêu ma bạo động lớn, cho nên quá trình chiêu sinh không có chậm trễ, ngươi muốn đi trường đại học nào?Dương Đại bới một miếng cơm, sau khi nuốt xuống, hỏi:- Ngươi không phải nói phải chờ ta Tụ Khí tầng bốn, mới có thể rời khỏi sao?- Ha ha, ta có thể giúp ngươi sớm chiếm danh ngạch, có tình báo cục duy trì, nhiều nhất một năm, ngươi sẽ đi đến Tụ Khí tầng bốn, ta xin tổng cục đan dược dùng cho tu luyện, mấy ngày nữa sẽ đưa tới, đây chính là đan dược do Lý Thiên Sư tự mình luyện chế.

Hồ Lợi cười nói, một mặt đắc ý.

.