Nhắc đến mang thai, đáy lòng Mạc Tâm Nhan luôn có một nỗi bi thương không thể nào nguôi ngoai.

Cô sẽ vĩnh viễn không thể mang thai con của Dịch Dương, bởi vì Dịch Dương căn bản không muốn chạm vào cô. Nhưng Dịch Dương, anh lại để những người phụ nữ khác mang thai con của anh. Chuyện này đối với cô, lại là một loại sỉ nhục và đau đớn biết bao.

Dịch Dương im lặng một lúc lâu, bỗng nhiên nhìn về phía Tiêu Vân, cười nói: "Mẹ, mẹ thật sự muốn ôm cháu trai như vậy sao?"

“Con không phải là đang nói lời thừa à?” Tiêu Vân liếc anh một cái, không vui nói, “Từ ngày đầu tiên các con kết hôn, mẹ liền ngóng trông các con sinh cho mẹ một đứa cháu trai, đã lâu như vậy mà một chút tăm hơi đều không có."

Dịch Dương nhàn nhạt liếc qua Mạc Tâm Nhan đang giữ im lặng, khóe môi vô thanh vô thức kéo lên, nhìn Tiêu Vân cười nói: “Mẹ, chỉ cần là cháu trai của mẹ, mẹ đều sẽ nhận nó, kể cả mẹ của nó có phải không?"

Khi anh ta hỏi những lời này, Mạc Tâm Nhan toàn thân chấn động, sắc mặt trở nên tái nhợt. Lời anh hỏi là có ý gì, là dùng đứa trẻ để cho Hứa Gia Lị nhận được sự đồng ý của cha mẹ anh sao? Anh thật sự yêu Hứa Gia Lị như vậy sao, lại vì Hứa Gia Lị mà làm đến mức này.

Tiêu Vân nghi hoặc nhìn anh, hỏi: “Con trai, con nói vậy là có ý gì?” Một lúc sau, bà đột nhiên vui mừng nhìn Mạc Tâm Nhan, kích động hỏi: “Con nói là...… Nói là Nhan Nhan con bé có thai rồi?"

Mạc Tâm Nhan nhất thời có chút khó xử, mẹ chồng mong cô có thể mang thai cốt nhục của Dịch gia như thế, nhưng sau khi kết hôn, Dịch Dương căn bản chưa hề chạm đến cô, nỗi sỉ nhục này cô biết nói với bố mẹ chồng thế nào đây.

Dịch Dương nhìn thấy sắc mặt khó chịu của Mạc Tâm Nhan, bỗng nhiên cong khóe môi cười lạnh, nhìn anh cười nói với Tiêu Vân: "Mẹ, không phải, cô ấy không mang thai con của con."

"Con trai, lời con vừa nói là có ý gì..."

"Con sẽ mang thai..." Ngay khi Tiểu Vân bị lời nói của Dịch Dương làm khó hiểu, Mộ Cẩn Sơ đột nhiên trầm giọng nói ra: "Mẹ, mẹ yên tâm, gần đây con và Dịch Dương đều rất cố gắng, tin rằng sớm sẽ có thể sinh cho mẹ một đứa cháu trai."

Cô không thể để mục đích của Dịch Dương thành hiện thực, tuyệt đối không thể. Cô tuyệt đối không tin người phụ nữ Hứa Gia Lị kia thật tâm thật lòng thích Dịch Dương, ý đồ của người phụ nữ đó chỉ là tiền của Dịch gia mà thôi.

Nhưng Dịch Dương căn bản không tin lời cô, tim của anh như bị mỡ heo che mắt, chỉ tin người phụ nữ đó.

Tiêu Vân cũng không còn vướng bận ý tứ trong lời nói của Dịch Dương, ngược lại kích động nhìn Mạc Tâm Nhan, vừa cười vừa nói: "Đây là con nói đó, con mau sinh cho mẹ một đứa cháu trai mập mạp."

"Dạ.” Mạc Tâm Nhan gật đầu, không nói thêm gì nữa.

Dịch Dương nhàt nhạt nhìn cô một cái, độ cong khóe môi vừa châm chọc vừa phức tạp.

Sau khi tiễn Tiêu Vân xong, Dịch Dương nóng lòng cầm lấy chiếc áo khoác trên ghế sô pha bước ra ngoài, từ đầu đến cuối không nhìn một cái cô.

Mạc Tâm Nhan nhìn bóng lưng lạnh lùng của anh, giọng điệu bình tĩnh hỏi: "Tối nay anh sẽ về mừng sinh nhật em chứ?"

“Không phải vừa mới ăn cơm cùng cô rồi sao?” Dịch Dương có chút sốt ruột nói, mà người đã bước nhanh ra cửa.

Mạc Tâm Nhan cười thê lương, ngụ ý của anh là tối nay sẽ không trở về mừng sinh nhật với cô. Anh muốn ở cùng với Lị Lị của anh.

"Mang thai tại sao không nói cho tôi biết?"

Trên hành lang toilet của nhà hàng, một người đàn ông anh tuấn cúi đầu ưu nhã chỉnh lại ống tay áo của mình, giọng điệu nói chuyện rất điềm đạm lại thoáng mang theo vẻ uy nghiêm và lãnh ý không thể bỏ qua ai.