Chiều tối ngày hôm sau, Vũ Phàm và Khương lão nhân cũng đã đến nơi.

Thôn chài này nằm cô độc bên cạnh một cái hồ rộng lớn, phương viên ước chừng một dặm, lác đác vài căn nhà nhỏ hiu quạnh lạc lõng.

Từng cơn gió hiu hiu thổi làm khung cảnh càng thêm tiêu điều, trời cũng đã tối nên mấy bác thợ săn cũng lác đác từ bên trong rừng đi ra, thấy người lạ, bọn họ cẩn thận dò xét một phen.

Nhận ra Vân Triệt, mấy người thợ săn liền vẫy vẫy tay với hắn, Khương lão nhân cũng lịch sự gật đầu đáp lại bọn họ.

Trước mặt hai người Vũ Phàm là một căn nhà gỗ đơn sơ đang nghi ngút khói bếp chiều, cách đó không xa là một cái bến thuyền nhỏ, được đóng bằng mấy tấm gỗ chắc chắn, đục đẽo gọn gàng.

Ở bên trong hồ, một trung niên nam tử thân hình có chút gầy gò đang nhịp nhàng chèo thuyền vào bờ, gần đến bến thuyền trung niên nam tử nheo mắt nhìn hai người bọn họ.

Đột nhiên nam tử gầy gò hét lớn:
- Vân Triệt, Vân Triệt là con đấy phỏng?
Phụ thân của Vân Triệt nhanh tay chèo thuyền vào bến, lão lật đật chạy đến chỗ hai người bọn họ, quên cả giỏ cá lẫn buộc thuyền.

Phụ thân của Vân Triệt khuôn mặt đầy phong sương khắc khổ, hớn hở nắm chặt tay của "Vân Triệt".

- Mau, mau vào trong nhà, mẫu thân ngươi hẳn là sẽ rất vui!
Lão vừa nói vừa lôi "Vân Triệt" đi vào trong nhà, Vũ Phàm nhìn theo nam tử trung niên, sống mũi có chút cay cay.

Lão thiên trêu người, số mệnh thật nghiệt ngã!
Vũ Phàm chậm rãi thả cước bộ theo sau hai người bọn họ.


Bên trong căn nhà vật dụng bài trí thô sơ, hai bộ giường tre với một bộ bàn ghế nhỏ để ăn uống lẫn tiếp khách.

Đằng sau là trái bếp nhỏ, vật dụng chỉ có vài cái nồi đất cũ kỹ đã ám đen bởi khói bếp.

Mẫu thân Vân Triệt lúc này đang nấu canh cá cho buổi chiều, trong nhà vẫn có gạo để ăn, bên cạnh còn có nồi khoai đang sôi ùng ục, mùi canh cá pha lẫn mùi khoai lang luộc xộc vào mũi Vũ Phàm làm hắn cảm thấy thật thân quen.

Bất chợt Vũ Phàm nhớ lại thời thơ ấu lúc hắn còn ở với thúc thúc, ngày ngày vui vẻ, hắn nhiều khi tự hỏi người khác bước trên con đường đại đạo có cảm thấy trống vắng, có cảm thấy lạc lõng như hắn không.

Vũ Phàm tùy tiện ngồi xuống một cái ghế nhỏ ở bên cạnh ngôi nhà, đôi mắt đượm buồn nhìn ra mặt hồ đang gợn từng cơn sóng lăn tăn trước mặt.

Hắn bất giác nhìn xuống đôi tay của mình, nhớ lại quãng đường đã qua, hắn cảm thấy mình đã không còn như trước nữa.

— QUẢNG CÁO —
- Vũ Phàm, ăn cơm thôi! - Vân Triệt lớn tiếng gọi hắn.

Vũ Phàm thở dài một hơi, hắn gác lại tâm tư đi vào bên trong nhà cùng với mấy người bọn họ ăn cơm chiều.

Buổi tối, Khương lão nhân đứng trước bờ hồ trầm ngâm suy nghĩ một lát rồi lão nói với Vũ Phàm:
- Mỗi người có một số mệnh riêng của họ, ta cũng không thể can thiệp quá nhiều, trước mắt ta sẽ bố trí một cái tụ linh trận ở đây.

Vũ Phàm im lặng không nói gì, chỉ nhìn xa xăm về phía trước, thấp giọng nói.

- Vâng thưa sư phụ.

Có tụ linh trận hỗ trợ, sức khỏe và tuổi thọ của mấy người ở đây sẽ tốt hơn một chút, dã thú và thủy sinh ở quanh đây cũng sẽ mau chóng sinh sôi và phát triển, từ đó cuộc sống của thôn dân nơi đây bao gồm cả phụ mẫu Vân Triệt dần dần sẽ thoải mái hơn trước, như vậy đã là tốt lắm rồi!
Hắn im lặng một lát rồi lại lên tiếng.

- Đệ tử nghĩ chúng ta nên làm lại cho họ một căn nhà nhỏ kiên cố hơn một chút.

Lão gật đầu đồng ý với hắn, thong thả nói:
- Ừm, cứ quyết như vậy đi!
Hai ngày sau, một căn nhà mới bằng gỗ được dựng lên sát bên cạnh nhà cũ của Vân Triệt.

Căn nhà mới này to hơn căn nhà cũ một chút, hơn nữa lại vô cùng chắc chắn,bên trong có đầy đủ phòng ốc chức năng.

Trái bếp cũng rộng rãi hơn trước, lão còn làm thêm một cái gác bếp nhỏ để phụ mẫu Vân Triệt có thể cất trữ lương thực.

Lão đầu còn cố ý bày bố trận pháp phòng ngự ở đây giúp bọn họ chống chọi với thiên tai, lại thêm trận pháp ôn thần để giúp cho phụ mẫu Vân Triệt cảm thấy thoải mái hơn coi như bù đắp một phần nào đó cho họ.

Vũ Phàm đưa cho phụ thân Vân Triệt một lọ đan dược Cường Lực Đan tán nhuyễn, rồi nói với bọn họ mỗi tuần lấy một muỗng canh nhỏ pha loãng với nước để uống, hy vọng có thể cải thiện sức khỏe cho bọn họ.

Làm xong xuôi hết thảy những chuyện này, hai người Vũ Phàm mới rời đi.


Một cơn gió thổi thoảng qua làm rụng chiếc lá non trên cành cổ thụ trước hiên nhà Vân Triệt, mấy chiếc lá vàng vẫn kiên trì bám trụ trên thân cây, mặc cho cơn gió liên tục ập tới.

Lòng Vũ Phàm bây giờ vô cùng trống trải, hắn đưa tay đón chiếc lá non rồi tung nó lên không trung.

— QUẢNG CÁO —
Chiếc lá đung đưa từng nhịp theo gió rồi cuối cũng vẫn nhẹ nhàng rơi xuống gốc cây.

Phụ thân của Vân Triệt tự nhiên cảm thấy nhói ở trong lòng, lão chạy ra ngoài sân nhìn về phía Vân Triệt rồi mới an tâm đi vào bên trong.

- Vân Triệt, bảo trọng!
Phụ thân Vân Triệt nói vọng từ trong nhà ra ngoài sân, có lẽ lão không dám ra mặt tiễn Vân Triệt.

Sợi tàn hồn còn sót lại của Vân Triệt ở trong thần hồn bản nguyên cũng từ từ tiêu tán, lão đầu thở hắt ra một hơi, ngẩng đầu nhìn cổ thụ trước mặt trầm ngâm trong chốc lát.

Đoạn nhân duyên này coi như lão đã giải quyết ổn thỏa, lão cũng không còn việc gì ở chốn này nữa, liền quay sang nói với Vũ Phàm.

- Đi thôi!
Nói rồi cả hai người rảo bước tiến về phía hai con Hắc Ô Mã ở đằng xa.

Một ngày sau,
Lúc này Vũ Phàm và lão đầu đang thúc Hắc Ô Mã phi nước đại tiến về Lăng gia ở Thanh Sơn thành, nếu không gặp trở ngại gì thì đêm nay bọn họ sẽ đến nơi.

Vũ Phàm muốn tranh thủ thời gian nhờ Lăng gia luyện chế pháp khí cho mình, chỉ còn mấy tháng nữa là hắn sẽ phải rời khỏi nơi này tiến về Trung Thổ, nên hắn phải tranh thủ thời gian chuẩn bị.

Vào đến cổng thành, Khương lão đầu liền tách khỏi Vũ Phàm, dường như lão cũng có việc cần làm ở đây.

Vũ Phàm từ biệt lão rồi đến Lăng gia gửi bái thiếp, ngày mai hắn sẽ ghé qua đó, còn hôm nay hắn sẽ ngủ tạm ở khách điếm trong thành.

Lăng Hàn thấy Vũ Phàm đến gửi bái thiếp liền chạy ra kéo hắn vào bên trong Lăng gia.

- Vũ Phàm, đệ còn gửi bái thiếp cái gì chứ! Theo ta vào đây.


Hắn cũng có thông báo trước cho hai người Lăng Hàn và Lăng Mộng Nhi cho nên lần này bọn họ cũng trở về gia tộc, một là để thăm nhà, hai là ra mặt giúp đỡ Vũ Phàm.

Vũ Phàm thấy hắn nhiệt tình như vậy cũng không câu nệ nữa, trực tiếp giao ngựa lại cho gia nhân Lăng gia, rồi theo Lăng Hàn đi về phía biệt viện dành cho khách nhân.

- Ta đã thông tri cho trưởng bối bên trên, bọn họ đã đồng ý giúp đỡ đệ!
- Đa tạ sư huynh! — QUẢNG CÁO —
- Đa tạ cái gì chứ, ta chỉ là thực hiện ước hẹn với ngươi mà thôi, ngươi đã suy nghĩ luyện chế pháp khí gì chưa? Nếu chưa thì đến Tàng Binh Các của Lăng gia chúng ta xem qua một lượt rồi đưa ra yêu cầu theo ý ngươi.

Vốn dĩ Vũ Phàm đã có lựa chọn riêng cho mình, nhưng nghe thấy Lăng Hàn nói như vậy, Vũ Phàm cũng muốn mở mang tầm mắt một chút, nên đồng ý với hắn.

- Vậy làm phiền sư huynh dẫn đệ tham quan một vòng!
- Haha, mau theo ta!
Lăng Hàn hào sảng nói với Vũ Phàm.

!
Lão đầu đi vào một cái tiểu điếm nhỏ ở Thanh Sơn thành, lão thuần thục đi vào bên trong, rẽ ngang rẽ dọc đến một thông đạo ở bên trong.

Trước thông đạo có một lão giả ngồi đó, giọng lão khàn khàn hỏi:
- Lệnh bài đâu?
Khương lão đầu lấy ra cái lệnh bài bằng đồng, trên đó có khắc đồ hình Ngạ Quỷ, rồi đưa cho lão giả xem xét.

- Vào đi!.