“Từ Phủ”, Quý Thanh Diêu nhìn thấy hai pho tượng sư tử bằng đá ở giữa, phía trêи cửa phủ đề hai chữ Trầm thấp, Tuấn tú. Từ Phú Quý vẻ mặt kiêu ngạo nói là do cha của nàng tự tay viết nên, Quý Thanh Diêu nhìn thấy nàng bộ dáng đắc ý, mỉm cười, ở trong mắt Từ Phú Quý cái gì cũng đều đẹp đẽ động lòng người. Lại kéo tay Quý Thanh Diêu đi vào Từ phủ. Người hầu đến nghênh đón vừa thấy là Đông Gia nhà mình đã trở lại, ai nấy đều vui mừng, lại thấy phía sau chủ tử nhà mình là một vị tiên nữ, sôi nổi quay đầu nhìn Từ Phú Quý ái muội tươi cười. Hiện nay trong kinh thành, không ai là không biết chuyện thiên kim Tể tướng ném tú cầu trúng ông chủ Phú Quý Lâu – Từ Phú Quý a.

Từ Phú Quý không để ý tới mọi người, trực tiếp tiến vào nội đường, quả nhiên chợt nghe đến trong nội đường một thanh âm quen thuộc đang hò hét, lập tức mặt nhăn thành một đống. Từ Tài Từ Phát đứng ở phía sau chủ tử lập tức tiến lên nâng dậy người đang gục khóc ở dưới đất, hô:” Từ thúc, Từ thúc ơi, đã trở về rồi ạ”. Mới nói xong, người đang hô hảm lập tức ngừng khóc, quay đầu lại vừa thấy là Từ Phú Quý, lập tức bổ nhào về phía nàng, nhưng nhìn thấy Quý Thanh Diêu, lập tức đến gần kéo Từ Phú Quý sang một bên, vung tay bảo những người khác lui xuống, nhìn Từ Phú Quý nói:”Gia này, kia là tân phu nhân ư?” Từ Phú Quý quay đầu lại nhìn nhìn Quý Thanh Diêu, cười đến vẻ mặt sáng lạn gật đầu.

Từ thúc thoáng đau đầu, lại hỏi: “Nàng ta đã biết thân phận thực sự của người chưa?” Về việc này khuôn mặt nhỏ nhắn không sáng lạn nổi, có chút khổ sở, nhưng vẫn gật gật đầu. Từ thúc càng cảm thấy choáng váng đầu óc. Miễn cưỡng định lại tâm thần, đi đến trước mặt Quý Thanh Diêu nói:” Thưa phu nhân, ta là quản gia của Từ phủ, ngài cứ gọi ta Từ thúc là được rồi. Về sau nếu có chuyện gì cần phân phó cứ việc gọi ta một tiếng, ta cũng không quấy rầy ngài nghỉ ngơi nữa, xin cáo lui.” Quý Thanh Diêu nhìn thấy bóng người vừa rời đi, thật đúng là một người thú vị, nhưng cũng quả thật là một người rất giỏi giang.

Quay đầu hướng Từ Phú Quý còn ở một bên sững sờ, nói: “Phu quân, người không mang ta đi thăm quan xung quanh sao?” Từ Phú Quý nhìn thấy Quý Thanh Diêu vẻ mặt ôn hòa cười, buồn bực trong lòng cũng tiêu tán, khờ cười rộ lên, kêu bọn Phát Tài dẫn theo Đông Mai thu xếp mọi thứ, còn mình dẫn tân nương tử đi dạo. Quý Thanh Diêu một đường đi dạo nhưng không khỏi kinh ngạc bởi kiến trúc của Từ phủ, vốn chỉ là phủ đệ của một thương nhân mà vừa hoa lệ lại vừa vững chắc, Từ phủ hệt như thế ngoại đào nguyên khiến mình bị hấp dẫn không thôi. Đình đài lầu các đơn giản nhưng không kém khí độ, còn có hậu hoa viên, rõ ràng là hoa viên lại còn trồng các loại rau, ở giữa còn có một bụi rau cải thật to, khó hiểu nhìn về phía Từ Phú Quý, lại thấy nàng vẻ mặt ngượng ngùng, cúi đầu nói là do chính mình trồng.

Quý Thanh Diêu không nhịn được mỉm cười, người này hóa ra còn có thể làm những việc như vậy. Tiếp tục đi, lại nhìn thấy vài mảnh vườn hoa, nhưng ở giữa lại không có gì, bên cạnh còn có cái lương đình. Phủ đệ như vậy vốn không rộng lớn bằng nhà mình lại thật sự đánh động lòng mình, Quý Thanh Diêu cảm thấy thật là cao hứng. Từ Phú Quý giống như phát hiện tâm tình của nàng, cũng theo đó vui vẻ lên. Đột nhiên nghe Quý Thanh Diêu nói:” Phu quân, mảnh đất ở giữa vì sao lại bỏ trống như thế?” Từ Phú Quý tựa hồ đã thích ứng cách xưng hô này, nhưng trong lòng vẫn khấp khởi ngọt ngào một phen, nói:” Vốn chỉ là đất trống, nhưng do ta không thích khắp nơi đều là hoa sẽ khó coi lắm, chẳng thà để trống ở giữa như thế, lúc nằm trong lương đình kia nhìn ra xem càng đẹp.”

Quý Thanh Diêu nghe thấy lí do thoái thác của nàng chẳng khác nào tiểu hài tử liền cười, tiếp theo nói:” Thế phu quân xem dựng một cái xích đu trêи bãi đất này có được không?” Nói xong, ánh mắt quay sang nhìn Từ Phú Quý. Từ Phú Quý lập tức bị ánh mắt gia nương tử mê hoặc, vẫn ngơ ngác gật gật đầu. Quý Thanh Diêu nhìn thấy người trước mắt bộ dáng nghe lời, tâm tình càng thêm đại hảo. Hiện tại ở nơi xa lạ này đã sớm không còn khẩn trương như vừa rồi. Bản thân giống như đã thật thích nơi này, Từ phủ nơi có Từ Phú Quý.

Sau cơm chiều, Từ thúc triệu tập tất cả hạ nhân Từ phủ, nhất tề tham kiến tân chủ mẫu, một phen làm cho Quý Thanh Diêu ngượng ngùng, nhưng dẫu sao mình cũng xuất thân thế gia, loại trường hợp này cũng đã từng gặp qua. Cho nên một hồi liền trấn định, đạm cười lần lượt nghe từng nhóm hạ nhân báo danh tự. Từ Phú Quý ở một bên nhìn liền cảm thấy nương tử của mình sao có thể xinh đẹp bất chấp mọi hoàn cảnh như thế. Từ thúc ở đối diện vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn tiểu tử do mình một tay nuôi lớn, sau đó vẫy vẫy tay với nàng, Từ Phú Quý vẻ mặt kinh ngạc lấy tay chỉ chỉ mình, sau đó nhìn thấy Từ thúc gật gật đầu. Bất đắc dĩ đứng dậy, đi đến chỗ Từ thúc.

Dưới góc tường ở hậu hoa viên Từ phủ, Từ Phú Quý không hiểu vì sao Từ thúc lại kéo nàng đến chỗ này, còn ra vẻ thần bí. Sau đó chợt nghe giọng Từ thúc mờ ám: “Gia à, chuyện kia người… Người cùng…” Ngập ngừng thật lâu, Từ thúc vẫn cảm thấy khuôn mặt già nua còn chưa đủ dày, liền một phen kéo tay Từ Phú Quý, thả một bao dược vào trong tay nàng, nói câu hảo hảo hưởng dùng liền bước đi. Vừa đi còn vừa lẩm bẩm cái gì mà lão gia ơi, xem như ta không làm người thất vọng.

Từ Phú Quý vẫn không rõ đó là cái gì, nhưng Từ thúc đã cho thì không thể ném đi. Cho nên thực hiếu thuận bỏ dược vào trong người, bước trở về phòng mình. Vốn dĩ đang bước rất nhanh lại bởi vì nhớ ra điều gì mà miễn cưỡng dừng lại ở trước cửa phòng. Bởi vì Từ Phú Quý chợt nhớ tới bộ dáng tối hôm qua của Quý Thanh Diêu, sau đó tim đập thật nhanh. Muốn tiến vào lại không dám vào, chỉ có thể ngồi bên cửa phòng, chống cằm phiền não.