“Cô gái đó? Rất trong sáng…dáng vóc cũng thật…” Ánh mắt của người đàn ông đóthật dâm đãng, đã bắt đầu không khống chế được nữa, vô cùng háo hức: “Cô muốntôi chăm sóc cô ấy như thế nào?”

Uất Linh Lung híp hai mắt lại, nở một nụ cười độc ác: “Lên giường với cô ta,sau đó chụp hình lại lưu làm kỷ niệm! Chờ đã…làm gì mà gấp vậy? Đem cái này bỏvào trong ly nước, cô ta tự nhiên sẽ theo anh!”

Người đàn ông nhận lấy gói thuốc mê, tặng trên khuôn mặt của cô một nụ hôn: ”Bảo bối, anh thích sự hư đốn này của em lắm nha!”

Nhìn thấy ly nước cam đã uống hết một nữa, mà Thẩm Ngọc Lâm vẫn chưa quaylại, Uất Noãn Tâm lúc này có chút lo lắng, càng sợ hãi chính là, có một đôi tayđột nhiên từ phía sau ôm lấy cô, dọa cô hết hồn hết vía. “Buông, buông ra, anhlàm cái gì…”

“Anh trai sợ em một mình cô đơn, nên đến đây chơi với em!” Người đàn ông nớilỏng tay, không tốt lành gì ngồi chen vào bên cạnh Uất Noãn Tâm. Muốn quàng lấyvai của cô, liền bị cô đẩy ra, vô tư nhún vai: ” Ra ngoài chơi, đừng có quá ràngbuộc bản thân vậy chứ! Cùng anh uống một ly nào!”

“Tôi đang đợi bạn, phiền anh tránh đi chổ khác dùm!”

“Đừng có gạt anh, anh đã để ý em từ nãy đến giờ rồi!” Tên đó ác ý thổi hơivào vành tai của cô. “Em đang mắc cỡ sao? Có muốn…đổi địa điểm hay không?”

“Anh muốn làm gì, tránh ra!” Uất Noãn Tâm tức giận: “Nếu như anh còn nhưvậy, tôi sẽ gọi người đến đấy!”

Người đàn ông liền buông tay ra, bày ra bộ dạng chịu thua. “Được được được!Anh không ép em, anh không ép em! Anh muốn cùng em uống một ly, em uống nước épcủa em vẫn không được sao? Uống xong anh sẽ đi ngay!”

Uất Noãn Tâm nóng lòng muốn thoát khỏi người đàn ông đó, không chú ý trongmắt của anh ta lóa lên một tia tính toán, cầm lấy ly nước ép uống một hơi. “Giờanh có thể đi được chưa!”

“Anh đi, anh đi….” Người đàn ông nhảy lên trên sàn nhảy rồi quay một vòng,nhìn về phía Uất Linh Lung làm cử chỉ báo hiệu, nghĩ rằng thuốc mê đã phát huytác dụng rồi, lại trở về quầy bar. Ngay lúc đó đầu của Uất Noãn Tâm choáng vángsay sẩm, đầu óc trống rỗng, vốn không còn chút sức lực nào, chỉ có thể mấp máymôi những tiếng nho nhỏ: “Buông tôi ra…buông ra….”

“Ngoan! Để anh trai làm cho em thoải mái nào!” Người đàn ông kích động đếnnổi máu trong người cháy bùng bùng, trong đầu hiện lên đầy những hình ảnh quyếnrũ. Nhưng chỉ mới đi được hai bước, liền bị một người kéo lại.

“Buông cô ấy ra!” Giọng nói lạnh lẻo của người đàn ông vang lên.

Uất Noãn Tâm không còn sức nhìn rõ người đàn ông trước mặt, chỉ mơ màng nhìnthấy một bóng dáng cao lớn, dùng hết sức lực cuối cùng của mình nắm lấy áo củangười đó. “Cứu, cứu tôi…”