Từ đằng xa Diệp Bằng cũng đang tìm kiếm Lam Lam từ nãy giờ,suy nghĩ của anh là cô không có đây thì chắc chắn cô đang ở sau vườn,anh lập tức đi ra đây.
Nhưng đúng như dự đoán của anh,cô đang ở đây thật.

Lam Lam cũng đang tập trung chơi với cháu mình nên cô đã không chú ý mình đang bị ánh mắt tức giận của anh nhìn thấy.
Đúng lúc này, cô vì muốn bắt trái banh mà đã vô tình trượt ngã xuống đất
Khi cô chuẩn bị gần chạm xuống thì có một bàn tay ma lực lập tức kéo cô lại khiến cô không ngã xuống đất mà ngã vào người của người đó.

Bàn tay đó không ai khác chính là của Lục Diệp Bằng.
Khi anh đang đi tới thì đã gặp ngây cảnh này,trong lòng anh chợt căng thẳng có một chút hốt hoảng,không suy nghĩ gì liền chạy ra kéo cô vào lòng lấy cơ thể che chắn cho cô.Để cô không thể bị thương tích nào nữa.

–" Lam Lam! Cô không sao chứ?" Anh ân cần ngồi dậy nhìn cô hỏi.

Lam Lam khi ngước lên gặp khuôn mặt anh, cô có một chút cảm kích,anh không cứu cô chắc có lẽ vết thương của cô sẽ bị nặng thêm.
–" Cảm ơn anh đã cứu tôi!"
Diệp Bằng tức giận nhìn cô quát lớn
–" Cô bị gì vậy, cô có biết cô đang bị thương không lỡ xảy ra chuyện nữa thì sao? "
Gia Gia, Gia Bảo lo lắng cho dì út mình, hai anh em liền chạy tới
–"Chú ơi! Không phải là lỗi của dì út đâu mà tụi con rủ dì chơi"
Anh dời ánh mắt xuống nhìn cháu mình nghiêm nghị nói.

–"Các con cũng có lỗi,hai đứa chú sẽ phạt sau, nhưng giờ chú muốn nói chuyện với dì con,hai đứa đi chỗ khác chơi đi"
Đợi hai đứa đi thì anh liền quay lại nhìn cô,sắc mặt cô vẫn còn một chút hoảng sợ do cú té hồi nãy,xém một chút nữa là cô phải vào bệnh viện thêm một lần nữa rồi

Diệp Bằng thấy vậy,cũng không muốn trách móc cô nữa, anh không nghĩ gì liền ôm chặt cô vào lòng,tay anh vuốt ve mái tóc dài thẳng đen huyền của cô.

Lam Lam lấy lại tinh thần, ánh mắt bất ngờ khi bị anh ôm.Cô liền kéo ra nhìn anh với ánh mắt nghi ngờ,nhưng chỉ một giây sau anh lại tiếp tục kéo cô vào lòng ôm tiếp mà thậm chí còn ôm chặt hơn lúc nãy.

–"Cô đứng im cho tôi ôm cô một chút có được không?" Thấy cô tính đẩy anh ra nữa nên anh phải đành cất tiếng nói.

Lúc này Lam Lam mới chịu đứng yên cho anh ôm.
Cảm giác anh lúc này không muốn rời xa cô một chút,bây giờ anh càng nhận rõ người con gái này đã len lén ngự trị trong lòng anh từ lúc nào rồi.....Cảm giác này rất giống mấy năm về trước khi anh bắt đầu có tình yêu với Dương Tiểu Vy.

–"Lam Lam tại sao, cô không muốn lấy tôi làm chồng?" Bất ngờ anh cất giọng nói thốt lên một câu hỏi.

Lam Lam giật mình kéo anh ra nhìn anh kỳ lạ.

–" Anh nói vậy có ý gì"
–" Tôi đã nghe hết rồi câu chuyện của cô và chị Thi Thi nói gì tôi đã nghe hết rồi"Đây cũng là mục đích anh muốn tìm cô.
Lam Lam bắt đầu né tránh ánh mắt của anh,cô không nghĩ anh đã nghe thấy hết và hỏi thẳng cô như vậy.

Anh lấy hai tay ôm mặt cô xoay lại nhìn thẳng anh,anh nhìn thẳng vào đôi mắt cô thẳng thắng nói lớn.
–"Nhưng tôi muốn cô làm vợ của tôi"Dứt lời,anh cúi đầu xuống,môi anh lại chạm vào môi cô lần nữa,tay anh liền ôm lấy eo cô kéo lại gần hơn.

Lam Lam trợn mắt nhìn anh hôn mình,cô muốn đẩy anh ra nhưng sức lực của cô quá yếu chỉ để mặt anh làm càng trên môi cô thôi,tay anh càng lúc ôm chặt cô vào lòng
Anh cảm nhận cô đang run rẩy,nụ cười của anh cong lên như anh đã chiến thắng.Khi anh buông cô ra thì đôi môi cô đã xưng tất và đỏ bừng lên
–" Tôi không biết lý do vì sao cô lại không thích tôi.Nhưng tôi nghĩ chúng ta có thể đến với nhau được "Anh nhìn thẳng cô nói lớn

Lam Lam khuôn mặt chợt ửng đỏ ngước lên nhìn anh,cô cảm giác lời nói anh nữa thật nữa giả,nhưng cô vẫn mực giữ cái giác quan của cô là anh chỉ muốn lợi dụng cô và không có một chút tình cảm nào với cô.
–" Nhưng tôi không thích với anh,chỉ mới không gặp anh hai tuần thôi mà anh thay đổi nhanh như vậy,lúc trước ai nói với tôi là tôi không đủ tiêu chuẩn bây giờ anh quay ra nói muốn lấy tôi,ai mà tin"Cô nói xong cũng cất bước quay người đi.
Diệp Bằng nghe xong sắc mặt tái xanh lại anh liền đi tới trước mặt cô giang hai tay ra không cho cô đi.
–" Phải...xem như lúc đó tôi sai,nhưng hôm nay lời tôi nói ra,côphải tin tôi"
Lam Lam lắc đầu, lấy tay mình gạt tay anh ra và nhìn thẳng mắt anh phun ra ba chữ
–" Tôi không tin" Rồi cô lại đi tiếp.
Diệp Bằng lúc này cảm thấy trong lòng mình như bị sỉ nhục, bức bối đến khó chịu.

Lam Lam vừa đi một lát thì không biết từ đâu chui ra một con chó nhỏ rất đáng yêu nó đang vẫy đuôi trước mặt cô.

Lam Lam là một người rất yêu thích động vật,cô vừa thấy nó thì trên môi cô nở một nụ cười rất tươi,cô liền ngồi xuống vuốt ve nó.
–" Mày đáng yêu quá,mày ở đây sao? "
Diệp Bằng đứng đờ ra đó.Nhưng khi anh nghe tiếng kêu của con chó nhà mình thì anh liền quay đầu lại từ từ đi tới.
–" Nó là con chó của tôi"
Bé chó này anh được người ta tặng anh,lúc đầu anh cũng không định nuôi nhưng bà nội nhất quyết đòi nuôi.Nên anh cũng phải chiều theo.
–" Nó tên là gì vậy"Cô ngước lên nhìn anh hỏi.
–"Mèo”
—“ Hả…..Chó mà tên mèo sao?”Cô mắc cười khi nghe cái độc lạ như thế này.Từ trước đến giờ cô mới được nghe
Diệp Bằng khẽ chau mày
—“Không được sao……Trả con chó cho tôi”
Nói rồi anh đi tới đưa tay bắt con chó ra khỏi người cô.
Diệp Bằng thấy con chó cứ áp vào người của cô khiến anh cảm thấy hơi khó chịu,anh ôm nó để xuống đất và không cho nó lại gần cô.

–" Anh làm gì vậy,tôi muốn chơi với nó" Cô bất mãn nhìn anh nói.
Diệp Bằng bực bội trước thái độ của cô liền nắm lấy tay cô kéo vào nhà,không cho cô nói thêm bất cứ lời nào,anh kéo cô vào nhà nhưng không hề để ý có rất nhiều ánh mặt đang ngồi ở phòng khách đang nhìn hai người đến ngỡ ngàng,anh trực tiếp kéo thẳng cô vào phòng của anh.
Mọi người đang ngồi ở phòng khách ăn trái cây thì lại chứng kiến cảnh này khiến ai ai cũng phải tò mò nhìn về hai người.
–" Anh đang làm gì vậy"Cô vừa bị kéo vào phòng đã chấp vấn anh.
Diệp Bằng trong lòng đang có một ngọn lửa bốc cháy,anh phát điên vì cô,cô lại không quan tâm gì anh mà lại quan tâm tới một con chó.
Anh quay người khoá trái cửa phòng không cho cô ra ngoài,anh quay lại nhìn cô và đi từ từ lại cô với khuôn mặt đầy sát khí.
Lam Lam cảm nhận được ra điều gì với anh,cô từ từ lui về sau vài bước,nhưng cô không ngờ phía sau là chiếc giường của anh nằm
Vừa lui tới cạnh giường,cô bất ngờ đụng phải chân giường khiến toàn thân của cô liền ngã về sau
Diệp Bằng chạy tới định đỡ cô nhưng không ngờ cả hai đều té lăng lên giường,thậm chí anh còn đè lên thân thể cô.
Khi anh định ngồi dậy thì thấy cô vẫn cứ sợ và luôn luôn nhắm mắt,anh nhìn cô như vậy cảm thấy nhiều lúc cô gái này cũng có những nét mặt đáng yêu đó chứ
Nhìn một hồi lâu, Diệp Bằng thấy bờ môi của cô vẫn luôn mím chặt thì anh đã kiềm lòng không được liền cúi xuống đặt lên môi cô một nụ hôn nhẹ lần nữa.
Hai người vừa chạm nhau,cô liền mở mắt ra nhìn anh,hai mắt hai người nhìn thẳng vào nhau,lúc này anh càng bạo hơn đưa lưỡi của mình vào quắn lấy đôi môi của cô.
Anh tưởng rằng cô sẽ phản kháng mà xô anh ra,không những cô không xô anh ra mà còn phối hợp với anh,bàn tay không bị thương của cô choàng qua cổ anh.Ngay lập tức bàn tay anh liền di chuyển xuống sờ soạng khắp cơ thể của cô nhưng khi tay anh di chuyển xuống mông cô,thì tay cô liền bắt lấy tay anh.
Lam Lam mở mắt ra,gương mặt lạnh lùng ngồi dậy.

–" Hai chúng ta đang đi quá giới hạn rồi"Cô thật sự không muốn anh sẽ chạm vào cơ thể cô thêm lần nào nữa.
Diệp Bằng cảm xúc đang dâng trào nên không chịu buông tha cho cô,lần trước đã một lần anh tha cho cô nên lần này sẽ không để cô phải chạy thoát thêm nữa.
–" Giới hạn chúng ta chưa dừng lại ở đây đâu"Anh nhích lại gần cô kéo cô vào lòng,hôn lên trán cô một nụ hôn.
Lam Lam cảm nhận khi tiếp xúc anh thì trái tim cô liền đập liền hồi,khuôn mặt cô đỏ ửng lên không biết vì nụ hôn đó hay là trong lòng cô đã có cảm giác với anh.
Anh từ từ nâng khuôn mặt cô lên nhìn thẳng vào ánh mắt cô lần nữa và nghiêm túc nói.
—" Cho dù cô có nhất quyết không thích tôi thì tôi vẫn cứ theo đuổi cô từ bây giờ,tôi sẽ không buông tay cô,cô là của tôi"
Lam Lam ngẩng mặt nhìn anh,sao anh có thể bá đạo đến mức muốn cô phải làm theo ý anh,cô né tránh ánh mắt của anh cô đứng lên hung hăng nhìn anh
–" Tôi thấy anh hơi bị bệnh hoang tưởng rồi đấy,nhưng chị đây sẽ không để một ai sắp đặt mọi thứ,bao gồm chuyện tình cảm"Nói xong cô liền mở cửa phòng đi ra ngoài.
Diệp Bằng cũng đuổi theo ra ngoài,anh chợt nắm lấy tay cô kéo về phía mình,anh siếc chặt cơ thể cô ôm cô vào lòng.
—" Tôi muốn ở bên cô bộ khó lắm sao?"Giọng nói đè nén run rẩy của anh cất lên.
–" Không khó nhưng tôi không muốn ở bên cạnh anh,càng ở gần anh tôi càng chán ghét anh" Cô lạnh lùng đáp trả lời anh.

Cô mà ở bên anh thì chẳng phải anh đã thành công trong kế hoạch của anh rồi sau.
Diệp Bằng nghe xong đôi mắt hiện lên sự lạnh lẽo, bất ngờ buông cô ra không nói thêm lời nào nữa,anh lập tức vào phòng đóng cửa lại.
Lam Lam nhìn cánh cửa đóng lại cô liền linh cảm có gì đó thay đổi.

Lục Diệp Bằng có hành động như vậy là sao?
Hay anh đã từ bỏ ý định rồi, suy nghĩ đó hiện lên trong đầu của cô,cảm giác của cô có một chút hụt hẫng.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Bảo Bảo Phúc Hắc: Baba Mau Theo Đuổi Mẹ!
2.

Sổ Tay Người Vợ Có Chồng "7 Năm Ngứa"
3.

Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
4.

Trọng Sinh Chi Sủng, Tra Nam Hóa Thê Nô
=====================================
Diệp Bằng vừa vào phòng hai mắt của anh rực đỏ anh không ngờ người như anh lại bị một cô gái từ chối hết lần này tới lần khác,anh nở một nụ cười khổ thì ra phụ nữ nào cũng giống vậy,cô và Dương Tiểu Vy có khác gì nhau đâu chỉ xem anh là người vô thừa và lợi dụng anh.
Anh liền gạt cảm xúc của mình đối với cô và cảm giác anh càng hận cô và thậm chí ghét cô hơn và anh càng muốn trả thù cho sự vô tình của cô đối với anh.
Anh đứng dậy siếc hai tay mình rồi nhìn ra phía cửa nghiến răng lại nói.
–" Tôi sẽ làm cho cô hối hận những gì hôm nay cô nói với tôi...Tôi sẽ làm cho cô van xin tôi"Khoé môi anh nhếch lên một nụ cười thâm hiểm,anh sẽ khiến cô phải chịu thua và van xin anh..