"Có đúng không? Vậy thì tôi chờ đợi vào biểu hiện làm việc lát nữa của cô!" Cận Thế Phong nói xong, liền quay đầu đi không hề nhìn đến Yên Lam "Được rồi, cô có thể ra ngoài."

Yên Lam lại một lần nữa cầm tài liệu mang vào phòng làm việc của Cận Thế Phong , bây giờ

thì hắn không nói gì nữa, chỉ là yêu cầu cô pha một tách cà phê đem vào cho hắn.

Yên Lam đứng ở phòng nghỉ, nhìn thấy trước mắt là máy pha cà phê, rồi đột nhiên hình ảnh trong nháy mắt mơ hồ không rõ. Hai chân trở lên vô lực , đầu đau như muốn nổ tung ,làm sao vậy ? Lẽ nào nàng thực sự bị ốm rồi? Nghe thấy được tiếng vang từ máy pha cà phê, theo phản ứng Yên Lam muốn đi qua tắt nguồn điện, nhưng tiếp sau đó trước mắt lại tối sầm lại, rồi chuyện gì xảy ra tiếp theo cũng không còn biết nưã.

Cận Thế Phong đang ngồi trong phòng làm việc , đột nhiên nghe thấy tiếng "phù phù" từ

phòng nghỉ truyền đến, liền ngay lập tức đứng đậy đi ra cửa, nhìn thấy Yên Lam ngã trên mặt đất, gương mặt Cận Thế Phong bỗng chốc trở lên trắng bệch.

Trong giây phút này, Thế Phong tưởng rằng bản thân đã phải mất đi Yên Lam, hắn ngay lập tức chạy đến, ôm lấy nàng từ trên mặt đất, bước thẳng về phiá thang máy. Trái tim của hắn đang run rẩy , tâm trí trở nên trống rỗng, nhưng mà hắn hiểu rõ hắn không muốn Yên Lam xảy ra bất cứ chuyện gì.

Đợi đến khi bác sĩ cuả bệnh viện khám xong, biết rằng nàng bất quá chỉ là do mệt nhọc quá độ mà ngất xiủ, Cận Thế Phong rốt cuộc mới thở dài được một hơi. Nhưng mà, hắn lại lập tức nhíu mày, mệt nhọc quá độ? Tại sao chứ? Hắn không nhớ rõ nàng có nhiều việc phải làm như vậy nha !! Text được lấy tại http://truyenfull.vn

Yên Lam chỉ nhớ được nàng phải đi đến tắt nguồn điện cuả máy pha ca phê, tiếp theo là trước mắt nàng tối sầm lại, rồi cái gì cũng không nhớ rõ nưã.

Cơ thể cảm thấy vô cùng mệt mỏi, giống như là vưà mới chạy bộ cả cây số, tòan thân đau nhức, muốn trở mình, xoay người nhưng làm sao cũng không cử động nổi. Trong lúc đầu óc còn chưa tỉnh táo, Yên Lam cảm thấy cực kỳ khó chiụ.

Không biết thời gian trôi qua mất bao lâu ,Yên Lam rốt cuộc cũng tỉnh lại.

Nàng mở mắt, mệt mõi rã rời đến cực điểm, đầu tiên nhìn thấy trần nhà trắng toát, rồi lại tiếp tục trông thấy một căn phòng toàn là maù trắng, cuối cùng cũng ý thược được bản thân là đang ở trong bệnh viện , nhưng mà vì sao chứ? Nàng làm sao lại tới bệnh viện.

Yên Lam chợt phát hiện bên cạnh đang có một người đang nằm úp mặt xuống giường, nhìn kỹ lại, hoá ra chính là Cận Thế Phong , vì sao hắn lại ở đây? Yên Lam một lần lại một lần chớp mắt nhìn, người trước mặt chính là không hề biến mất, vậy là đã nói lên đây là sự

thật? "Keng" Yên Lam ngay lập tức bật dậy, bởi động tác quá nhanh và mạnh, cho nên trước mắt lại là một màu đen tối. Chờ cho đến khi Yên Lam mở mắt, không ngờ rằng laị nhìn thấy Cận Thế Phong đang ngồi yên bất động nhìn nàng.

Hoá ra do nàng ngồi xuống động tác quá mạnh, đã đánh thức Cận Thế Phong.

Ai có thể nói cho nàng biết, rốt ruộc là chuyện gì đã xảy ra chứ? Vì sao hắn, lại ở chỗ này.

Chẳng lẽ là chính hắn đã đưa nàng đến bệnh viện sao ? Nhìn kỹ một chút xung quanh phòng, không thấy có ai khác, vậy hẳn là không sai rồi..

"Xin hỏi, cô đã hết ngây người chưa ? Nếu xong rồi, thì mời cô trả lời câu hỏi cuả tôi?" Giọng nói Cận Thế Phong trong trẻo nhưng lạnh lùng vang lên bên tai Yên Lam.

"Hả? Anh nói cái gì?" Yên Lam một chút cũng không nghe thấy.

Vốn dĩ Cận Thế Phong khi nhìn thấy Yên Lam tỉnh lại, định hỏi nàng cảm thấy trong người có khoẻ hay không, hay là vẫn còn thấy khó chiụ? Ai dè, người nào đó một chút cũng không thèm đếm xiả đến hắn, ngồi ở trên giường bệnh cứ đờ đẫn, ngây người ra.