Yên Lam mang đồ ăn để lên trên bàn, gọi Tiểu Triết cùng bạn học cuả hắn ra ăn cơm. Trên bàn bày hai món rau và một món canh, một diã cải xanh xào với nấm, một diã hoa bách hợp xào với cần tây, một bát canh cá trích, chính là một bưã cơm rất bình thường.

" Tiểu Triết, uống trước bát canh rồi hãy ăn cơm, còn bát này đưa cho bạn học" Yên Lam múc hai bát canh, một đưa cho Tiểu Triết , một đưa cho bạn học của hắn, con cá duy nhất cũng tự nhiên mà gắp vào trong bát Tiểu Triết "Chị , chị cũng ăn cá đi" Tiểu Triết muốn đem con cá trích chia làm đôi nhưng bị Yên Lam dùng đũa ngăn lại " Em ăn đi, buổi trưa chị ở công ty đã ăn cá rồi, giờ buổi tối không muốn lại tiếp tục ăn cá nữa đâu"

Yên Lam lại bình thản nói dối vô cùng tự nhiên. Buổi trưa nàng không ăn cá cũng không ăn thịt. Nàng chỉ ăn cơm chay vì muốn tiết kiệm Yên lam lặng lẽ uống cháo kê , vưà gắp món ăn trước mặt cho Tiểu Triết cùng bạn học.

"Các em mau ăn nhiều vào nha ! Thế nào ? Món ăn chị làm không thể ăn sao?

"Không, không phải đâu, đồ ăn chị làm ăn rất ngon" Bạn học cuả tiểu Triết vội vàng nói.

"Chị, đừng gắp cho em nữa, chị cũng ăn đi" Tiểu Triết nói Yên Lam quay sang nhìn em trai mỉm cười dịu dàng "Chị hôm nay trước khi về nhà, đã ăn linh tinh rất nhiều rồi, bây giờ một chút cũng không đói, chị húp chút cháo là được rồi, những thứ còn lại các em ăn đi.

" Chị…" tiểu Triết và cơm và thức ăn vào trong miệng, mắt đã có phần ươn ướt. Hắn thông minh biết rõ, chị hai cái gì cũng không có ăn, nhưng lại muốn đem mọi thứ nhường lại cho mình Yên Lam giả vờ cái gì cũng không thấy, vừa ăn cháo, vưà lật xem báo, chủ yếu xem trang tìm việc làm. Nàng nhất định phải tìm một việc làm, tại nơi trước , có lẽ cứ quay về PUB

đánh đàn, Suy cho cùng tiền lương ở chỗ đó cũng thuộc loại xa xỉ.

Sau khi ăn cơm xong, Tiểu Triết tiễn bạn học về nhà. Còn lại Yên Lam một mình thu dọn chén bát, tiểu Triết khi về cũng vào thẳng phòng mình.

Đột nhiên, Yên Lam nheo mắt, thấy trong thùng rác hình như có một vật gì đó, nàng liền mang găng tay cao su thò vào bên trong thùng rác, xem xem một chút, lập tức hét lên "Tiểu Triết" Chỉ có khi nàng tức giận, nàng mới quát gọi tiểu Triết như thế này.

" Chị, chuyện gì vậy ?" Tiểu Triết vưà bước vào cưả phòng liện giật ngược người lại, tựa vào khung cửa nhìn thấy Yên Lam đang tức giận.

" Yên Triết! Em học ở đâu cách nói dối chị vậy ?" Yên Lam tức giận nói.

" Cái gì a , chị hai, chị thật quái lạ nha, em nào có nói dối, em lừa chị lúc nào đâu chứ"

" Vậy đây là cái gì ,em giấu dưới thùng rác thì tưởng là có thể giấu được chị sao? Thuốc này là cái gì?" Yên Lam nói, lại nghẹn ngào cắn chặt môi, đôi môi hoàn mỹ gợi cảm có phần run run. "Em… em ngay cả chị mà cũng giấu? Hay em cảm thấy chị không phải là người thân nhất của em? Trong lòng chị thật sự rất khó chiụ, tim em lại đau, vì sao không nói cho chị

biết, lại còn nói dối?"

Tiểu Triết sắc mặt nhất thời trắng bệt, môi hấp háy, hưóng về phía Yên Lam đi tới, lúng túng nói "Xin lỗi chị , em không phải muốn như vậy đâu, không phải đâu, chị đừng hiểu lầm em, em chỉ là sợ chị lo lắng mới không nói cho chị, chị đừng tức giận như vậy. Chị hai, chị là người thân duy nhất cuả em mà" Tiểu Triết nói, ôm lấy Yên Lam đang khóc, nhẹ nhàng vỗ vai chị an ủi " Tiểu Triết, lần sau em nếu như có khó chịu phải nói , không được gạt chị, biết không? Chị

là thật lòng thương em a" Yên Lam so với tiểu Triết thấp hơn một chút, không thể làm gì khác hơn đành phải ôm lấy thắt lưng tiểu Triết.

" Xin lỗi, chị hai" Đọc Truyện Online Tại Truyện FULL

"Tiểu Triết không nên buồn như vậy, không phải chị đã nói đã tìm đựoc một công việc tốt có lương cao hay sao? Chi phí phẫu thuật cuả em chị ngay lập tức có, miễn là phẫu thuật thành công, chị em chúng ta sau này có thể tận hưởng cuộc sống vui vẻ rồi."

" Chết tiệt, nàng thà đến PUB tiếp tục đánh đàn, cũng không nguyện làm ngừời đàn bà cuả

mình" Nhìn người ngồi ở trên sân khấu chính xác là cô gái đó, lưả giận trong lòng Cận Thế Phong lại bùng lên. Từ lúc bước vào cửa nghe được tiếng đàn dương cầm, hắn biết chắc là nàng. Đó là lý do, ngay sau khi hắn ngồi xuống, thì đôi mắt vẫn chưa từng rời khỏi Yên Lam Vài ngày không gặp sao nàng dường như tiều tuỵ đi rất nhiều. Vì sao? Là bởi vì nhớ hắn sao? Chậm rãi cầm ly rượu trong tay, Cận Thế Phong dần dần nhớ lại. Mấy ngày nay hắn không có nhìn thấy, hắn cảm thấy cả ngưòi khó chiụ, làm chuyện gì cũng đều nhớ đến nàng. Hắn phải thừa nhận, nàng hiện nay trong lòng hắn đã chiếm một chút vị trí. Nhưng tuyệt đối không phải là yêu, hắn tuyệt đối phủ nhận.

Tiếng nhạc đã kết thúc, Cận Thế Phong ngẩng đầu nhìn thấy Yên Lam đã đi ra ngoài cửa, liền lập tức đứng dậy đuổi theo.

Yên Lam lại quay lại PUB tiếp tục đánh đàn, mặc dù nàng không thích làm việc trong môi trường này, nhưng mà cũng không còn cách nào khác. Vì Tiểu Triết nàng chỉ có thể làm như

vậy.

Yên Lam tức giận nhìn bên dưới sân khấu, đúng là oan gia ngõ hẹp, lại đụng mặt cái lão già háo sắc Kim Bất Hoán. Nhìn cái bộ dạng tươi cười bỉ ổi dung tục trên mặt hắn, chính là cảm thấy thật buồn nôn.

Dưói sân khấu , Kim Bất Hoán dùng con mắt si dại nhìn Yên Lam , nghĩ thầm vài ngày không gặp, ngưòi đàn bà kia lại càng ngày càng xinh đẹp. Không đựoc, hắn không thể không chiếm được nàng, người đàn bà này hắn nhất định phải có trong tay. Người ngồi cùng bàn theo ánh mắt hắn nhìn đến, lập tức để lộ ra nụ cười ám muội. "Ông chủ Kim có cặp mắt thật tinh tường nha! Cô gái kia quả thật là một cực phẩm".