Yên Lam lắc đầu. Cận Thế Phong có chút yếu đuối nói. "Lam Lam, đừng rời xa anh, anh chỉ là muốn ôm em như vậy, Lam…Đừng lại đối xử với anh…"

Lúc Yên Lam nghe được lời nói cuối cùng cuả cơ thể đang siết chặt lấy mình, liền xoay người lại ôm lấy Cận Thế Phong, "Phong, em sẽ không rời xa anh!" Cứ như vậy, một lúc sau nàng chợt nghe thấy hơi thở cuả Cận Thế Phong như đều đặn trở lại, xác định được rằng hắn đã ngủ. Nghĩ hắn đêm nay lại làm sao trở nên yếu đuối đa cảm như vậy, Yên Lam cũng chập chờn tiến vào mộng đẹp.

Yên Lam tỉnh dậy thì trời đã hừng đông, bụng nàng cồn cào, thật sự là rất đói. Nàng chậm rãi đưa tay, kéo tay Cận Thế Phong đặt xuống bên cạnh, xuống giường, lặng lẽ bước ra ngoài, còn định chạy đến phòng bếp xem có cái gì ăn không.

"A," nàng không cẩn thận đá vào thành ghế sofa, chân đau buốt đến nước mắt cũng lã chã rơi xuống.

Cận Thế Phong vung tay lên, hai bên trái phải đều không có người, hắn vội vàng mở mắt, nhìn thấy Yên Lam ngồi bệt trên mặt đất trong phòng khách.

"Lam Lam, em làm sao vậy? Sao lại khóc?" Cận Thế Phong ngay cả dép cũng không mang chạy đến trước mặt nàng.

Yên Lam ngẩng đầu nhìn hắn, "Không có gì, em không khóc, em…chân em va vào ghê sofa, cái đó…Em đói bụng…Em không khóc." Nói năng có chút lộn xộn.

Cận Thế Phong đau lòng nói, "em làm sao lại không cẩn thận như vậy chứ! Để anh đi xem có cái gì ăn được không, em giờ ngồi lên ghế sofa đi." Hắn bước đến tủ lạnh, tìm thấy bên trong có quả trứng gà, còn tìm được cả mì sợi bên trong tủ bếp, trong phòng bếp, Cận Thế Phong bắt đầu bật bếp nấu mì.

Yên Lam kinh ngạc nhìn hắn, hoá ra hắn vẫn có thể làm được đồ ăn sao. "Cái này, Thế Phong, anh còn có thể tự mình nấu ăn sao?"

"Đúng vậy, không có gì kỳ quái cả." Cận Thế Phong nhìn nàng một chút, "Lúc trước anh đi học, đều là tự mình nấu ăn lấy, ở ký túc xá mọi người đều phải luân phiên nấu ăn mà. Thời gian đó, mọi người cùng nhau ăn, rất vui."

"Anh nấu rất ngon…" Yên Lam vưà ăn vưà nói nói..

Cận Thế Phong cũng cùng ăn, "Đó là bởi vì em đói bụng, cho nên ăn mới thấy ngon! Em ăn chậm một chút đi! Coi chừng nghẹn đó."

"Anh làm cho em rất kinh ngạc nha! Thế Phong, lúc trước anh lạnh lùng, bề ngoài là hoa hoa công tử nhưng bên trong lại là như thế này, ôn nhu, dịu dàng, hơn nưã lại cứ ở nhà như

trạch nam, ôi chao!" Yên Lam thốt lên.

"Đúng vậy sao, hoá ra anh tốt như vậy hả!" Cận Thế Phong buông đuã trên tay, đi tới bên giường, "Lam Lam, có đúng là em muốn đi ngắm mặt trời mọc?"Hắn quay đầu lại nhìn Yên Lam.

"Ùh." Yên Lam cũng không phủ nhận, sau đó tiếp tục nói, "bởi vì ngắm mặt trời mọc chính là mong ước cuả em, từ trước, em vẫn luôn bỏ qua cơ hội ngắm nhìn mặt trời mọc, mà mặt trời mọc ở đây lại đẹp như vậy, cho nên em nghĩ…"

"Vậy chúng ta cùng đi nhìn xem, bây giờ chúng ta cùng đi xem có được không? Em xem, bầu trời bên ngoài dường như đã tốt hơn rồi đó, thuyền sáng sớm lại không ngừng ra khơi, bây giờ chúng ta đi ngắm mặt trời mọc quả là không sai" Cận Thế Phong bước về phiá Yên Lam, "Lam Lam, em đã bao lần bỏ qua rồi, bây giờ chúng ta cũng không nên bỏ lỡ nưã, được không?"

Yên Lam buông đôi đuã trên tay, đôi mắt nhìn thẳng Cận Thế Phong, lần này chúng ta không nên lại bỏ qua, chính là mặt trời mọc, cũng chính là chúng ta? Yên Lam nưả phần hoảng hốt, sau đó lại mỉm cười hạnh phúc gật đầu.

Cả hai thay y phục, đi ra cưả.

Lại một lần nưã sải bước trên con đường đó, bên cạnh không ít những đôi tình nhân lướt qua bọn họ, đều bất giác quay đầu lại ngắm nhìn họ vài lần, có lẽ bởi vì bọn họ đều là trai tài gái sắc, trông rất xứng đôi.

"Nhanh lên đi, chính là tảng đá đó, leo lên trên ngắm mặt trời mọc chính là điều kiện tốt nhất." Yên Lam chỉ vào tảng đá phiá trước như hành động cuả một hướng dẫn viên du lịch.

Cận Thế Phong ôn nhu nhìn nàng, chậm rãi cùng nàng đi về phiá trước. Dọc theo đường đi, cũng có những đôi tình nhân giống như họ, nắm tay, chậm rãi bước đi.

"Ngắm mặt trời mọc chính là ở đây?" Cận Thế Phong chỉ vào khối cự thạch phiá trước hỏi Yên Lam.

Yên Lam ngẩng đầu nhìn về phiá trước, gật đầu. "Đúng rồi, tảng đá phiá trước kià, đi nhanh đi, bằng không thì sẽ không nhìn thấy cảnh sắc tuyệt đẹp đâu."

Chân Yên Lam ngaỳ hôm nay đã đỡ hơn rất nhiều rồi, nàng kiên trì muốn tự mình leo lên khối đá ngày hôm qua đã làm mình bị thương. T.r.u.y.ệtruyenfull.vn

"Thế Phong, chúng ta leo lên trên đi thôi, chỉ có trên tảng đá này mới có thể thấy rõ nhất mặt trời mọc, chúng ta nhanh lên một chút đi." Vưà nói, nàng chuẩn bị bắt đầu tự mình leo lên.

"Em không nên lên đó trước, ở chỗ này chờ anh. Anh sẽ lên rồi kéo em lên."Cận Thế Phong dễ dàng leo lên trên tảng đá, xoay ngươì. "Nắm lấy tay anh đi, từ từ thôi, cẩn thận chân đó."

Dưới sự trợ giúp cuả Cận Thế Phong, Yên Lam rốt cuộc cũng bò được lên trên đỉnh cuả tảng đá lớn, trên tảng đá to ấy đã có mấy cặp tình nhân ngồi cùng nhau, cả hai chọn một chỗ còn trống trên tảng đá ấy rồi ngồi xuống.

Họ ngồi song song nhau, lại là một màn trầm mặc, dường như ngày hôm nay cả hai người đều có một cái gì đó rất bình thản.

Cận Thế Phong nhìn về phiá xa xăm, "Ngày hôm qua em chính là muốn tới nơi này mới lạc mọi người sao? Không phaỉ là muốn ngắm mặt trời mọc sao? Vì sao lại đến đây khi mặt trời lặn?"

"Đúng vậy, ngày hôm qua chính là ở nơi này, em rất muốn nhìn thấy mặt trơì mọc, thế nhưng sợ không có thời gian, không muốn làm lỡ lịch trình quay phim hàng ngày cuả mọi người, cho nên đã nghĩ tự một mình mình lên đây chụp ảnh lưu niệm một chút, không thể thấy mặt trời mọc thì thấy mặt trời lặn cũng tốt rồi!" Yên Lam quay đầu nhìn thoáng qua Cận Thế Phong đang ngồi bên cạnh, "Nghe nói ở đây mặt trời mọc đúng là xinh đẹp nhất, ngày hôm nay chúng ta thật có phúc nha."

Cận Thế Phong không nói tiếp, nhìn về biển lớn, châm điếu thuốc lá, "Vì sao lại nghĩ chọn mỹ nhân ngư làm chủ đề cuả quảng cáo điện thoại di động? Còn có cả khái niệm cuả hạnh phúc."

"Hút thuốc đối với sức khoẻ không tốt đâu," Yên Lam nghiêm túc nói, "Hơn nưã, không phải là em đã nói với anh rồi sao? Mỹ nhân ngư là câu chuyện đồng thoại mà em cho rằng rất hay, cũng giống như câu chuyện về cô bé lọ lem, tuy rằng kết thúc là một bi kịch, nhưng nó nói cho chúng ta biết, bất luận ở đâu, có chuyện gì xảy ra, chỉ cần nỗ lực cố gắng, dũng cảm, hoàng tử vẫn sẽ tìm được, rồi hạnh phúc lại trở về, hạnh phúc cuả bọn họ không lẽ

không khiến cho người khác ao ước sao? Hơn nưã, hạnh phúc thường thường là do chính con người tìm kiếm, chẳng phải sao?"

Cận Thế Phong lạnh lùng cười, "Cố gắng? Dũng cảm? Thế nhưng nếu như cố gắng nỗ lực cũng không tìm được hạnh phúc thì sao?" Hắn quay đầu nhìn nàng.