Tiều Thanh không thể không thừa nhận, đây là cái Tết ấm áp nhất của cậu suốt bao nhiêu năm độc lập sinh sống.

Tiểu viện giăng đèn kết hoa, đèn lồng đỏ thẫm treo cao trước cửa, chiếu xuống hình bóng Quý Thư đang tự tay viết câu đối ướm lên bên tường. Trong nội thành cấm pháo hoa, người một nhà đơn giản cũng không muốn quá ầm ĩ náo nhiệt, chỉ ngồi quanh bàn tròn ăn một bữa cơm tất niên, cùng xem Xuân Vãn.

Mấy năm gần đây chương trình Xuân Vãn càng lúc càng nhàm chán, nhưng Tiều Thanh thật sự quý trọng chút ít thời gian ấm cúng hiếm hoi này, đến cả lời dẫn chương trình mấy năm không đổi, cậu cũng đều nghe rất chăm chú. Đến cái tình tiết có một người giáo viên sang thăm hỏi gia đình học sinh lại cầm theo bài tập, Quý Thư đột nhiên nhắc nhở cậu nhóc đang ngồi bên cạnh, "Bài tập của con đã mất tích một tháng rồi đó."

Tiều Thanh bĩu môi, cúi đầu gắp một miếng sủi cảo, lẩm bẩm lầm bầm, "Thầy cũng thật không thú vị, lúc trở về thầy nói để thả lỏng nghỉ ngơi không cần đem theo, bây giờ lại thúc giục... Ai da!"

Nghe thấy tiếng kêu rên này, Quý Thư theo bản năng nhìn vào chén cậu một chút, thấy đồng tiền xu sáng loáng lộ ra từ chiếc sủi cảo mới được cắn phân nửa, cười cười rồi vò lên mái đầu mềm của cậu, "Được đó, đứa nhóc này, xem ra năm nay sẽ rất may mắn."

Tiều Thanh cũng cười vui vẻ, lấy ra tiền xu, gắp nửa cái sủi cảo còn lại đến trước chén của Quý Thư, "Cho sư phụ một nửa."

Quý Thư lắc đầu đẩy đũa sủi cảo về lại bên miệng cậu, không hề che lấp sự yêu chiều vô biên, "Phải ăn cho hết thì mới linh nghiệm."

Tiều Thanh đột nhiên có chút xúc động, lại không muốn rơi nước mắt trong thời khắc này, khụt khịt mũi, lại nháy mắt với Quý Thư một cái, làm bộ trêu chọc, "Nể tình thầy vừa mới ôn nhu với con như vậy, lời nói thúc giục bài tập gây mất hứng khi nãy con có thể xem như chưa nghe thấy..."

1

"Dám?" Quý Thư trực tiếp gõ lên đầu cậu một cái, tay còn chưa kịp rút về đã nghe thấy ba mẹ mình nặng nề ho hai tiếng, chỉ đành lại xoa xoa cho cậu hai cái.

1

- ---

Đã qua hai ngày Tết, đến sáng sớm mùng ba, Tiều Thanh thấy Quý Thư vẫn không có ý định ra ngoài, thở dài một hơi, ngồi xuống bên cạnh sư phụ mình, dựa vào miếng đệm mềm mại trên sô pha, lười biếng nằm ườn ra. Quý Thư nhìn cậu, theo bản năng nhìn về phía phòng ngủ trên lầu của ba mẹ một cái, thấy không có động tĩnh gì mới lập tức thu hồi tầm mắt, đá cậu một chân.

"Ngồi dậy đàng hoàng, ba thầy chướng mắt nhất là bộ dạng này, xiêu xiêu vẹo vẹo, nằm không ra nằm, ngồi không ra ngồi."

"Dạ..." Tiều Thanh đáp một tiếng, ngồi lại đoan chính.

"Chán lắm hả? Dẫn con đi chơi nhé?"

Tiều Thanh vốn định nói không chán, lại nghĩ đến thành phố W nổi danh về du lịch, thế mà cậu lại chưa từng đi tham quan, vội vàng không ngừng gật đầu với Quý Thư, "Đi đâu ạ?"

"Dẫn con đi chơi bóng." Quý Thư đứng lên, nhìn Tiều Thanh vẫn còn đang ngồi trên sô pha, phất phất tay, "Thay quần áo đi."

Thôi vậy, chơi bóng dù gì cũng là chơi.

Tiều Thanh thuận theo mà lên lầu thay một bộ đồ thể thao thoải mái, đi theo Quý Thư qua hai con phố, vào một sân bóng ở góc đường. Vừa vào cửa đã gặp trúng mấy người quen, Tiều Thanh hơi rũ mắt nghe Quý Thư đùa giỡn chào hỏi rất quen thuộc.

"Tiểu đồ đệ của tôi, Tiều Thanh." Hàn huyên vài câu, Quý Thư đột nhiên ôm lấy vai cậu, giới thiệu với người ta.

"Theo cậu học võ?" Một người trong số đó cười hỏi một câu, nắm tay xông đến trước mặt Tiều Thanh.

"Không phải." Quý Thư nhanh tay tiếp được nắm đấm của người nọ, xoay chuyển một cái, bàn tay người kia nhanh chóng bị đẩy trở về, "Đứa tiểu đồ đệ này là bảo bối của tôi đấy, không nỡ đánh cũng không nỡ mắng, mấy người các cậu không được bắt nạt nó."

1

Tiều Thanh được Quý Thư ôm trong khuỷu tay che chở đột nhiên ngũ vị tạp trần, trăm mối cảm xúc ngổn ngang, sư phụ cứ như vậy trực tiếp bảo vệ cậu, cậu đương nhiên cảm động, nhưng mặt khác...

Không nỡ đánh cũng không nỡ mắng, mấy lời này nói ra, chính thầy có tin không?

Người nọ đương nhiên không biết một bụng tâm tư này của Tiều Thanh, cười vang hai tiếng, đột nhiên ngẩng đầu về phía sau lưng Tiều Thanh gọi một tiếng, "Tiểu Sơ, mau đến đây."

Một cô gái theo tiếng chạy tới, nhàn nhạt cười chào hỏi với mọi người, Tiều Thanh tùy ý nhìn thoáng qua, ngây ngẩn cả người.

"Cậu, ừm, cậu có phải là người nói thứ tư của đội tranh biện hôm đó...?"

Cô gái cũng sửng sốt.

Tiều Thanh đứng trước các cô nàng xinh đẹp luôn dễ dàng lo lắng, huống chi đôi mắt của cô gái trước mắt này dường như chứa cả một thiên hà, sáng ngời rạng rỡ đến khiến người rung động, rõ là vừa chớm sang đông, cô ấy xuất hiện liền khiến người ta cảm thấy trời sáng khí trong, gió thổi mơn man, ấm áp dễ chịu.

Tiều Thanh hơi cúi đầu, chân tay luống cuống, "Hồi năm nhất các trường có tổ chức thi tranh biện, trận cuối Đại học Chính Pháp gặp Đại học Z, tôi là người nói thứ tư của Đại học Z..."

Cô gái bừng tỉnh, "Cậu là Tiều..."

"Tiều Thanh. Tiều trong Tiều Cái, Thanh trong âm thanh."

Cô gái lại cười cười, "Chào cậu, Hạ Sơ, Hạ trong mùa hạ."

Cặp mi của Tiều Thanh khẽ rung lên, nhẹ nhàng nhìn về phía Hạ Sơ, mái tóc hơi uốn lượn của cô gái khẽ khàng đáp ngang vai, chiếc váy dài trắng tinh, phủ một lớp cardigan màu be xinh xắn, trông cực kì thanh thoát dịu dàng.

"Nguyệt xuất hạo hề,

Giảo nhân liễu hề.

Thư yểu kiểu hề,

Lao tâm tiệu hề."*

*Bài thơ "Nguyệt xuất 1", trích trong "Kinh thi" của Khổng Tử. Bản dịch thơ trên thivien:

"Trăng lên sáng rọi bầu trời

Yêu kiều tha thướt dáng người đẹp xinh

Làm sao giải nỗi u tình?

Nhọc nhằn tấc dạ riêng mình khổ đau."

——

Cậu đột nhiên nhớ tới một câu thơ như vậy.

Quý Thư lưu ý đến phản ứng của Tiều Thanh, thầm thở dài một tiếng "duyên phận khó nói", bàn tay đáp trên vai cậu khẽ nhéo một cái, "Ừm, khi nãy quên giới thiệu, đây là Hạ Trí, là bạn bè nhiều năm của thầy, anh trai Hạ Sơ."

Tiều Thanh hoàn hồn, lễ phép chào hỏi.

Toàn bộ thời gian chơi bóng sau đó Tiều Thanh như người thất thần, chỉ bảo trì một khoảng cách hợp lí ngồi cùng Hạ Sơ trên khán đài, tâm loạn như ma.

Cậu nhớ đến những lời khen không dứt của gia gia và sư phụ hôm đó dành cho cô gái này, đương nhiên cũng biết đó chính là Hạ Sơ, cô ấy xứng đáng nhận được những lời khen như vậy.

Nhưng cậu...

Tiều Thanh lấy điện thoại ra, nghiêm túc nhìn hình ảnh được cậu giấu kĩ càng trong một album bí mật, cô gái ngây ngô ngồi ở một góc thư viện Đại học A, tươi cười nhìn cậu.

"Trong cuộc đời của mỗi người có rất nhiều chuyện không công bằng, nhưng những chuyện không công bằng với em, nhất định không thể xuất phát từ anh."

Cậu viết xuống một câu như thế trong phần ghi chú, cảnh cáo chính mình.

Trên đường trở về, Tiều Thanh vẫn luôn im lặng, Quý Thư cũng trầm tĩnh nửa đường, cuối cùng, anh vẫn mở lời khi chỉ cách nhà một cái ngã tư.

"Động tâm rồi?"

"Hình như thế ạ, ấn tượng từ trước đã khá tốt... Dù sao cũng còn hơi xấu hổ." Tiều Thanh cười cười.

"Chính con quyết định."

Tiều Thanh gật gật đầu, nhàn nhạt nói: "Lần này thì thôi ạ."

Quý Thư nghiêng đầu nhìn cậu, cũng không nói nữa.

"Tuy rằng con không thể vì Hứa Yến Phồn mà không cưới vợ, nhưng cũng không thể làm loại chuyện này. Một năm đi, nếu thật sự có phần duyên phận kia, con tin tưởng sau này sẽ có cơ hội thích hợp để gặp lại."

"Ừm, chính con quyết định." Quý Thư lại lặp lại một lần, trong giọng nói mang theo ý cười ấm áp, trong lòng cũng không tránh được đặt Tiều Thanh và Hạ Sơ bên nhau, thầm cân nhắc một chút. Nửa phút sau, anh đã có kết luận: Có tình nghĩa, có lý trí, có chừng mực, đứa trẻ nhà anh thật giỏi.