Xưa đâu chịu cảnh lầm than
Làm vua một cõi an nhàn đã quen
Nhưng giờ thân phận nhỏ nhen
Trăm năm kề cận, bao phen đưa tình.
...
Một tháng sau, Lạc Tinh làm Osin thật.

Hàng ngày nấu nướng, quạt mát, hầu chuyện cho nàng.

Nhàm chán thì đánh cờ, bình thơ, câu cá, ngắm cảnh đẹp...!Lạc Tinh có hơn mười vạn năm trong hùng thiên giới, với cả ngàn phân thân thay nhau tu luyện.

Nên hầu như lĩnh vực nào cũng không tệ.

Thỉnh thoảng thì giúp Hạ Tử Yến giải thông các nghi vấn trong quá trình tu luyện.
"Này...!suy nghĩ gì vậy.

Lo lắng cho tiểu tình nhân của ngươi à?"
"Ai là tiểu tình nhân?"
"Tiên Dung."
"Bậy, tính ra, ta là lão tổ tông của nàng ta."
"Hừ...! an tâm.

Hôm nay ta ra ngoài thăm dò rồi.

Tiểu nha đầu đó thành công tấn chức Hóa Thần.

Tên bất tài Hùng Duệ kia cũng đã dựa vào đại trận quây ráp được Thục Phán.

Nghe đâu nhốt đối phương vào thiên lao rồi."
"Ha ha...!ta cũng không quá quan tâm chuyện đó.

Dù sao nếu không có năng lực giữ nước, thì sớm muộn ngôi vua cũng đổi chủ."- Lạc Tinh cười nói.

Vì sống quá lâu nên hắn cũng hiểu quy luật cuộc sống.

Chuyện nội bộ Đại Việt Quốc ai có khả năng thì làm chủ vậy thôi.

Nếu như không có mâu thuẫn, không có đấu tranh thì một thế hệ đó chưa chắc đã tốt.
"Hừ...!Ta mà phát hiện ngươi léng phéng với Tiên Dung thì biết.

Đến, đấm bóp cho bổn cung..."
"Ài..."- Lạc Tinh cười khổ.

Tiếp đó không đợi hắn ta phản ứng.

Một luồng phong nhận đã cuốn lấy, cả thân hình liền bay đến sau lưng nàng.

Cá nằm trên thớt, nên Lạc Tinh cũng không kháng cự làm gì.


Đành chấp nhận làm osin cao cấp cho nàng ta thôi.
Ở bên ngoài.

Đúng như Hạ Tử Yến nói.

Hùng Duệ Vương trong vòng ba tháng đã bình định được các bộ tạo phản.

Thục Phán tuy mạnh mẽ, nhưng không thể chiến thắng đại quân, bị phong ấn linh lực toàn thân.

Cuối cùng chiến tranh chấm dứt.

Thực tế, Hùng Duệ Vương sợ Trịnh Hoàng liên hợp với Thục Phán thôi.

Không thì chỉ cần đại trận Bát Quái Ngũ Hành Hợp Trận, đủ sức kháng cự bất cứ kẻ nào hơn hắn một cảnh giới.

Thông qua trận chiến này, tâm cảnh Hùng Duệ Vương tăng mạnh.

Tin là không bao lâu hắn sẽ tấn thăng Hóa Thần Hậu Kỳ.

Đủ sức khiến cho Hoàng Triều ngàn năm không xuy rồi.
Khi Tiểu Mai trở về báo cáo không tìm thấy Trần Đồng Tử.

Tiên Dung hơi thấy có lỗi với vị hôn phu này, nên cho mấy ngàn quân sĩ tìm kiếm, nhưng hoàn toàn không có kết quả.

Nàng nghĩ là Lạc Tinh bất hạnh qua đời.
Sau khi tấn thăng hóa thần rồi, thì tâm kết Tiên Dung cũng mở rộng.

Một lần nữa muốn đạp bước tiên lộ.

Không còn lấn cấn mối nghiệt duyên nữa.
Tuy nhiên, ba mươi năm sau lại có đại sự phát sinh.

Lúc này Có một vị Đại Thừa Tu sĩ tìm đến, là
Hùng Đức Vương, vốn là cháu của Lạc Tinh.

Là người được Lạc Tinh ban cho Âm Dương Quyết năm xưa.

Hùng Đức Vương kiêm tu Thủy Hỏa là một nhân tài tu luyện hiếm có.

Sau khi hắn truyền ngôi lại cho Hùng Hiền Vương thì cũng đi đến Trung Châu triển lộ hùng uy.

Nay đã là Hợp Thể đỉnh phong chuẩn bị độ thiên kiếp, nên muốn về lại quê xưa một lần, cho tâm cảnh không còn vướng mắc.

Y thấy hậu duệ mình chỉ còn Hùng Duệ Vương và Tiên Dung là đạt được hóa thần cảnh giới.

Nên muốn mang cả hai đi Trung châu, tạo môi trường tu luyện tốt cho tiểu bối nhà mình.


Hai người nhanh chóng đồng ý.

Tiếp đó là quá trình chuyển giao quyền lực lại.

Đây là quyết định khá khó khăn, Hùng Duệ Vương không có con trai.

Sau khi suy nghĩ thì truyền ngôi cho kẻ thù mình năm xưa, Thục Phán Vương.
Dù sao Thục Phán cũng là kẻ toàn tài, lại cảnh giới khá cao.

Chỉ có y lên ngôi thì mới đủ sức giữ cho thập bộ không bị chia đàn sẻ nghé.

Xưa nay chỉ có thực lực kẻ lãnh đạo đủ mạnh, mới khiến cho đất nước vững bền.

Cũng may năm xưa Hùng Duệ Vương nghĩ đến tình xưa, chỉ giam giữ Thục Phán Vương chứ không gi*t ch*t hắn.
Công cuộc chuyển giao quyền lực đó.

Lạc Tinh cũng không biết và chẳng quan tâm.

Hắn chỉ quanh quẩn ở khu rừng làm nhiệm vụ osin của mình.

Đây là một osin cao cấp, vừa như huynh muội, vừa như tình nhân, vừa như thuộc hạ, vừa như sư phụ.

Mọi việc đều tùy theo tâm trạng của Hạ Tử Yến mà thôi.

Lạc Tinh cũng đành cam chịu.

"Cá nằm trên thớt nha.

Mặc người nhào nặn."
Thời gian êm đềm trôi qua hơn trăm năm.

Hôm nay là ngày Hạ Tử Yến tấn thăng Luyện Hư kỳ.

Mọi việc nàng đã từng trải qua rồi, nên cũng không quá khó khăn.

Cứ như nước chảy thành sông thôi.
"Ha ha...!mấy trăm năm rồi, ra lại đạt được Luyện Hư.

Có thể tiến về Dương Châu rồi."
"Nàng không sợ kẻ thù giết à."
"Ở Giao Châu thì dù tài nguyên ta để lại có nhiều, cũng khó tiến bộ.

Tin rằng nếu có kẻ thù họ, cũng không biết ta còn sống."
Lúc trước lưu lại Huyết Châu ở đây, nàng cũng để lại một Bảo Khí Phi Hành, một số linh thạch, tiên dược các loại.


Chẳng qua đã có cơ hội trọng sinh nên nàng muốn xây dựng vững chắc từng cảnh giới.

Không muốn đi tắt đón đầu làm gì.

Nhất là những người nàng quen năm xưa, đã là cảnh giới cực cao, sao nàng chấp nhận thua kém họ.

Thực sự kết quả tu luyện của nàng khá tốt.

Nếu cùng cảnh giới, một Hạ Tử Yến hiện tại có thể đánh ba Hạ Tử Yến của quá khứ.

Nhưng vì vậy, tài nguyên tiêu hao cũng nhiều, đã dần cạn dự trữ, hiện tại ra đi là hợp lý nhất.
Sắp xếp mọi việc, tận hưởng những ngày bình yên cuối cùng.

Cả hai lên bảo khí phi hành bay về Thiên Thủy Cảng.

Hạ Tử Yến có lệnh bài thân phận, nên không cần tranh đấu, nhanh chóng xuyên qua kết giới phòng hộ.

Xông đến Triều Thiên Hải hướng về Dương Châu.

Trên đường đi gặp vài cơn phong bạo, yêu thú nhưng không gây khó dễ gì cho Hạ Tử Yến.
Mười năm sau.

Cả hai đã đến Dương Châu.

Qua một tháng thăm dò xung quanh.

Dương Châu vẫn còn như cũ các thế lực đỉnh tiêm:
Lạc Hoàng Cung, Tinh Hà Tông, Bích Vân Tông.

Bên cạnh đó, có một đại tông môn: Ma Lang Vọng Nguyệt Các, một bát Tinh tông môn vốn là Nguyệt Linh Tông cùng Cô Lang Các hợp thành.

Thái Thượng tông chủ không ai xa lạ chính là Lý Thường Kiệt.

Nhưng hắn cũng đã sớm không biết tung tích.

Giờ trưởng môn là một hậu bối khác.
Tuy nhiên Hạ Tử Yến cũng không đến hai thế lực đó làm gì.

Dù sao thực lực cả hai quá nhỏ bé.

Ai biết trong vạn năm đó có chuyện gì sảy ra.

Ai phe địch, ai là phe ta? Nhất là năm xưa Hạ Tử Yến vì sao mà chết.

Vẫn chưa biết được.

Nên muốn trong tối quan sát tình hình trước.
Lạc Tinh cố gắng vào Hùng Thiên Giới để dùng Dẫn Mộng Quyết câu thông Lạc Dương, nhưng vẫn như kim chìm đáy biển.

Có lẽ nàng ta không ở Dương Châu.
Lúc này, để an ổn tu luyện.

Hạ Tử Yến mua một quán rượu nhỏ ở một vùng quê hẻo lánh.
Sau đó trở thành bà chủ quán xinh đẹp nhất vùng.

Lạc Tinh tiếp tục thành gã đầu bếp bất đắc dĩ.

Cũng may quán rượu rất ít khách.

Một ngày chừng hai ba nhóm người là cao, nên cuộc sống khá êm đềm.

Cũng có vài người không có mắt.

Chọc ghẹo Hạ Tử Yến.

Kết quả thôn làng đột nhiên mất vài vị thôn dân háo sắc.
Lại thêm trăm năm.

Bên trong Hùng Thiên Giới hành tinh thứ mười hai lại được tạo thành.

Xem như mỗi vạn năm, nơi đây lại có một hành tinh được sinh ra.

Lúc này, ba trăm phân thân chủ quản của Lạc Tinh đã có tu vi Đại Thừa Hậu Kỳ.

Dù sao cảnh giới của của sáng thế chủ sẽ ảnh hưởng tới các thành viên trong giới đó.

Thực lực hiện tại của Lạc Tinh xem như cỡ Chân Tiên Trung Kỳ.

Nên 300 phân thân khi thua hắn gần một đại cảnh giới, đã chạm đến đỉnh phong của thế giới này.
"Không thể tiến bộ thêm bằng cách tu luyện, thì chỉ có thể hủy diệt." Lạc Tinh xuy nghĩ xong thì phát ra lệnh triệu hồi.

Ba trăm phân thân quy vị về trung tâm Thiên Giới.

Tiếp đó xem như một trận chiến sống còn giữa các Tinh Sứ.
Hết cách.

Đây là khuyết điểm của Thái Thượng Thiên Không Quyết, Lạc Tinh dự định tương lai sẽ sửa chửa lại khuyết điểm này.

Còn hiện tại các Tinh Sứ bắt đầu chiến đấu với nhau.

Kẻ thắng sẽ hấp thụ sức mạnh của kẻ bại.

Sao một tháng, Một Đại Tinh Sứ ra đời.

Thực lực đã tiếp cận Chân Tiên Sơ Kỳ.
Tiếp theo, Lạc Tinh lại từ trong 699 phân thân khác ở các tinh cầu chọn lựa ra 299 kẻ mạnh nhất làm Tinh Sứ, tiếp quản các bức tượng trong các đại thành của Hùng Thiên Giới.

Số còn lại tiếp tục đợi đến hết khả năng tăng trưởng thực lực, thì các tinh sứ xuất hiện hấp thu vào cơ thể mình.

Lạc Tinh thì tiếp tục dùng Thái Thượng Thiên Không Quyết tái tạo ra các phân thân mới.

Đảm bảo lúc nào trong Hùng Thiên Giới cũng có 999 phân thân.
Đây là cách đánh lừa thiên kiếp của Lạc Tinh.

Nếu ra ngoài sẽ bị thiên kiếp xử đẹp, thì tạm thời tách ra ngàn Lạc Tinh, chỉ cần không phân thân nào lớn mạnh hơn bản thể, thì sẽ không ảnh hưởng gì.

Hắn vốn dĩ là Tán Tiên, không có cơ thể thực thụ.

Nên quyết định không cần cơ thể luôn.

Giữa các phân thân đó thì cuối cùng là ai hấp thụ ai cũng không ảnh hưởng.