Đến cuối tuần, mọi người kết thúc công việc bận rộn, rốt cục có thời gian sinh hoạt dư dật. Chuyện của Linh Đạo được nhiều người chứng kiến hơn.

Trò chơi Linh Đạo từ lúc bắt đầu tới nay cũng tích lũy được một bộ phận người yêu thích, cho nên trên mạng mắng nhau càng ngày càng nghiêm trọng.

Trịnh Hi Vận vốn muốn đi công ty internet theo Dư Hạ Hề tăng ca, Mục Thanh lại nghiêm trang nói: "A Vận, nếu cô muốn bồi dưỡng Dư Hạ Hề, nên buông tay để chính hắn đi làm, nếu cô cứ một mực ở sau lưng hắn, hắn mãi mãi cũng không trưởng thành"

Trịnh Hi Vận mặt không thay đổi nhìn cô, tin cô mới là lạ đó! Nếu như lúc thường Trịnh Hi Vận có thể sẽ bị Mục Thanh lừa, nhưng lúc này Mục Thanh nói lời này mục đích cuối cùng là để mình và cô ta cùng nhau đi dạo phố!

Bất quá Trịnh Hi Vận không thừa nhận cũng không được Mục Thanh nói có đạo lý, nghĩ, Trịnh Hi Vận cầm lấy túi của mình đối với Mục Thanh nói: "Đi thôi, cô muốn đi dạo chỗ nào?"


Vẻ mặt nghiêm túc của Mục Thanh trong nháy mắt tan thành mây khói, đuổi kịp Trịnh Hi Vận cười nói: "Tùy tiện, mùa hè sắp tới, chúng ta đi mua vài bộ trang phục hè đi a!"

Từ sau khi hai người kết hôn, Mục Thanh lái xe đã không hề xảy ra tai nạn xe cộ. Trịnh Hi Vận tỏ ý thật đáng mừng, từ nay về sau yêu thích vị trí kế bên tài xế. Cô cầm điện thoại di động lướt Weibo, Mục Thanh ở bên tai cô phân tích tình hình trên Weibo và diễn đàn hiện tại: "Tôi gần đây tiếp xúc với bộ phận công chúng ở Gia Đằng học được rất nhiều, bây giờ là lúc tốt nhất để làm rõ, nếu đợi thêm một đoạn thời gian nữa có thể sẽ quá mức. Dân trên mạng cũng có chỉ số thông minh, nếu hải quân bị kéo ra thì sẽ được một mà mất mười"

Trịnh Hi Vận cũng tán thành ý tưởng của cô, gật đầu chuẩn bị gửi tin nhắn cho Dư Hạ Hề.


Dư Hạ Hề cùng Trịnh Hi Vận cũng là ăn ý mười phần, Trịnh Hi Vận mới vừa lục ra số điện thoại của Dư Hạ Hề, tên Dư Hạ Hề liền xuất hiện trên điện thoại di động.

Trịnh Hi Vận tiếp điện thoại, Dư Hạ Hề nói ra ý nghĩ của mình, ý tưởng của hắn cùng Mục Thanh không mưu mà hợp, hiện tại gọi điện thoại tới để trưng cầu ý kiến Trịnh Hi Vận.

Trịnh Hi Vận đem quyền trao hoàn toàn cho cấp dưới: "Chỉ cần cậu cảm thấy thích hợp là được, tôi tin tưởng cậu"

Tín nhiệm không thể nghi ngờ là càng thêm kích khởi nhiệt tình của Dư Hạ Hề trong công tác. Điện thoại cắt đứt Trịnh Hi Vận cuối cùng là chấm dứt một nỗi lòng. Nửa giờ sau trò chơi Linh Đạo trên Weibo bắt đầu bác bỏ tin đồn, đưa ra giấy ủy quyền.

Dư luận trên Weibo toàn bộ bắt đầu ngã về phía trò chơi, lượt tải trò chơi dần dần tăng lên, sau đó đi lên một đỉnh cao mới.


Tuy là lúc này shopping Trịnh Hi Vận còn chưa thấy rõ ràng thành tích như thế, nhưng thấy dư luận trên internet nghiêng về phía công ty, cũng yên lòng.

Trên đường Triệu Diệc Trình gửi tới tin nhắn, báo cho biết Trịnh Dao Cầm ở công ty tức giận, có thể có liên quan đến việc dư luận ngã về phía Linh Đạo. Trịnh Hi Vận hơi nhếch khóe môi, tâm tình vô cùng suиɠ sướиɠ.

"Chuyện gì vui vẻ như vậy?" Mục Thanh đi tới bên người cô, cầm tới một cái váy xanh liền áo ở trên người Trịnh Hi Vận khoa tay múa chân.

Trịnh Hi Vận né tránh cô, khóe miệng mang theo ý cười: "Sự phản kích của tôi rất thành công, Trịnh Dao Cầm đang ở công ty nổi cáu"

"Ngu xuẩn" Mục Thanh dùng hai chữ đánh giá Trịnh Dao Cầm, đem váy cầm trong tay đưa cho Trịnh Hi Vận: "Thử cái này xem a!"

Tâm tình vui vẻ Trịnh Hi Vận rất dễ nói được, từ trong tay Mục Thanh tiếp nhận váy nhìn một chút, vui vẻ đi tới phòng thay đồ.
Mở cửa ra Trịnh Hi Vận trở tay kéo lại, lại gặp phải trở ngại, cô quay đầu thấy Mục Thanh lôi kéo cửa, liếc mắt cười nói: "Cùng nhau a! mấy phòng thử khác đều đầy"

Cho dù tâm tình Trịnh Hi Vận tốt cũng không có khả năng cùng cô ở một phòng thử đồ thay quần áo, ý cười trên mặt bất tiện, kiên định cự tuyệt: "Không được"

Vẻ mặt tươi cười của Mục Thanh thu lại, ủy khuất nói: "Cùng tôi một gian thật tốt nha, chúng ta không những có thể giúp đỡ cho nhau, lúc cô thay quần áo còn có thể thấy vóc người đẹp của cô gái xinh đẹp, thật tốt nha"

Trong mắt Trịnh Hi Vận ý cười đã hoàn toàn không có, ngoài cười nhưng trong không cười nói: "Nhưng tôi không thích xem cô gái xinh đẹp, nếu cô là một cậu bé đẹp trai, ngược lại tôi thật ra rất có hứng thú"

Dứt lời Trịnh Hi Vận vô cùng kiên định đóng cửa lại. Khóa cửa xong Trịnh Hi Vận nhàn nhạt nhìn thoáng qua cửa phòng thay đồ, nghĩ tới vẻ mặt Mục Thanh vừa nãy, ý cười tràn ngập ở đáy mắt.
Váy chất liệu rất tốt, mặc lên người rất thư thái. Trịnh Hi Vận mở cửa liền thấy Mục Thanh chờ mình ở cửa. Cô vốn là trầm mặt, lại nhìn thấy mình một khắc kia mở to hai mắt, tâm tình đã viết lên đầy con mắt, khóe miệng cũng không kiềm hãm được nhếch lên, tự đáy lòng khen: "Đẹp!"

Trịnh Hi Vận xoay người, làn váy vẽ ra trên không trung một độ cong ôn nhu như lá sen, sau đó cô xem mình trong gương. Da Trịnh Hi Vận vốn trắng nõn được tôn lên càng trong trẻo hơn, môi hồng như cánh hoa anh đào, tóc uốn nhu thuận dựng trên bả vai. Váy cắt tỉa hoàn mỹ, ôm lại lộ ra vòng eo thon thả mềm mại, đường nét đôi chân thẳng tắp lưu loát. Đây không chỉ là do quần áo, mà còn do thân hình Trịnh Hi Vận hoàn mỹ.

"Cô sao lại đẹp mắt như vậy đâu?" Mục Thanh đi tới bên người cô, say mê trong mắt sắp tràn ra, cứ như ngôi sao sáng xinh đẹp chợt lóe lên.
Trịnh Hi Vận né tránh ánh mắt của cô, quay đầu nhìn mình trong gương lần nữa, tuy là tóc che khuất bên tai, cô lại biết rõ ràng bên tai mình đã bắt đầu phiếm hồng.

Mở cửa không để ý Mục Thanh, Trịnh Hi Vận chuẩn bị thay quần áo, nhưng không nghĩ Mục Thanh tiện tay lại đưa cho cô một ... cái váy khác, mong đợi nói: "Thử cái này đi!"

Trịnh Hi Vận bất đắc dĩ nhìn cô, sau khi tiếp lấy đóng cửa thử một cái.

Sau đó tâm tình Mục Thanh cứ như tìm được búp bê baby khi còn bé chơi, một cái một cái váy, từng món từng món y phục đưa cho Trịnh Hi Vận. Thử sáu bộ cong, Trịnh Hi Vận cự tuyệt nhìn Mục Thanh: "Tôi mặc số này, cô cảm thấy đẹp tôi trực tiếp mua a! không cần thử"

Đồ cởi ra rồi đổi lại Trịnh Hi Vận cảm thấy rất phiền, có vài bộ mặc vào cởi không tiện làm cô ở cuối mùa xuân cũng hơi ra mồ hôi. Huống chi mỗi lần mở cửa Mục Thanh còn dùng cái kiểu gần là như si mê nhìn Trịnh Hi Vận, bây giờ cô đối với Mục Thanh cũng vô pháp lạnh lùng giống như ban đầu, Mục Thanh cũng càng ngày càng có thể ảnh hưởng đến tâm tình của cô, Trịnh Hi Vận không muốn thử đồ đến mức thử tới toàn thân đỏ bừng như kiểu nấu tôm tép.
Chọn y phục ký đơn xong hai người để lại địa chỉ để nhân viên giao về biệt thự.

Trịnh Hi Vận chưa từng nghĩ thử đồ cũng tiêu hao thể lực như vậy, lúc này mới có bốn giờ chiều, cô lại cảm thấy rất đói bụng.

Ngồi ở nhà hàng Trịnh Hi Vận thấy Mục Thanh đặt thức ăn mới phát hiện, cuộc sống như thế đối với cô trước kia mà nói gần như xa xỉ. Cô dù là trước hay là sau khi sống lại, chỉ cùng Chương Nghệ cùng đi ăn cơm, thế nhưng cô và Chương Nghệ cùng một chỗ đa phần là bàn luận công việc.

Mục Thanh lại không giống với, cô rất dễ dàng đem cảm xúc Trịnh Hi Vận từ trạng thái làm việc dời ra, trước đây Trịnh Hi Vận có lẽ sẽ cảm thấy rất phiền, thế nhưng gần nhất. . . Chí ít làm bạn mà nói, Mục Thanh có thể giảm bớt áp lực công tác cho Trịnh Hi Vận.
Nửa giờ sau, Trịnh Hi Vận muốn múa đao chém chết Mục Thanh vừa nãy còn coi như bạn của mình. Thật là mắt mù mới có thể đem nữ nhân trước mắt này không kiêng nể gì cả cùng mình trao đổi thức ăn coi là bạn!

Nhìn Mục Thanh lấy dao nĩa lên thịt bò, Trịnh Hi Vận thật không muốn ăn, cô luôn cảm thấy Mục Thanh uy thức ăn cho cô như vậy cảm giác rất kỳ quái, tuy là những người ăn cơm ở xung quanh đồng thời phóng tới ánh mắt kinh ngạc.

"Phần của tôi thực sự ăn thật ngon, cô nếm thử a! tay tôi đều mỏi rồi" Mục Thanh nói cổ tay bắt đầu run nhè nhẹ. Trịnh Hi Vận hoàn toàn không tin lời của cô, cái gì tay mỏi, nãy giờ mới hơn mười giây, tất cả đều là giả bộ a!

Có thể là vì ánh mắt của cô rất chân thành tha thiết, Trịnh Hi Vận cuối cùng bất đắc dĩ mở miệng ăn thịt bò mà cô giơ lên nửa ngày, mùi vị quả thực cũng không tệ là được.
Mục Thanh đắc ý nhếch mi: "Chúng ta ăn cùng một cái nĩa, có được coi là gián tiếp hôn môi không?"

Động tác Trịnh Hi Vận nhấm nuốt trong nháy mắt đình chỉ, sắc mặt nhìn Mục Thanh dần dần âm trầm. Gián tiếp hôn môi? Ah, tôi cảm thấy tìm cơ hội gϊếŧ người gián tiếp thì có thể xem xét lại.

Tuy là ánh mắt Trịnh Hi Vận đã có thể nhắn nhủ đầy đủ ý nghĩ trong lòng cô, thế nhưng Mục Thanh lại chưa bao giờ vì Trịnh Hi Vận mặt lạnh mà sợ qua, lúc này cô vẫn như bình thường, mặt không đổi sắc đối với Trịnh Hi Vận nói: "Cô không nên tức giận, tôi nói đều là lời thật, gián tiếp hôn môi không phải là như vậy sao?"

Bắt đầu nhấm nuốt lần nữa, Trịnh Hi Vận cũng không giống đang ăn thịt bò, cứ như là ăn đang Mục Thanh trong miệng.

"A Vận! Cô đừng dùng sức nhai thịt như vậy, bằng không cơ bắp trên hàm sẽ to lên khuôn mặt trứng ngỗng của cô sẽ biến thành mặt chữ quốc!" vẻ mặt Mục Thanh chân thành khuyên bảo, Trịnh Hi Vận lại càng dùng sức nhai thịt trong miệng dư dội hơn.
Đợi nuốt thịt xuống, Trịnh Hi Vận cắn răng nghiến lợi trừng Mục Thanh nói: " Mục Thanh! Cô muốn bị tôi cắn chết sao?"

phốc cười lên, trong mắt tràn đầy yêu thích và ý cười: "A Vận, tôi thích nhất nhìn bộ dạng cô phát hỏa, tựa như bé mèo cao quý bị phiền nên tạc mao, thoạt nhìn hung ác, nhưng một chút lực sát thương cũng không có, rất khả ái"

Khả ái? Không có lực sát thương?

Ánh mắt Trịnh Hi Vận càng âm lãnh hơn, thận trọng suy nghĩ phải làm thế nào mới có thể đem cái nhãn hiệu Mục Thanh dán lên cho cô xé bỏ! Dưới cái nhìn của cô, làm cho Mục Thanh vĩnh viễn sợ mình không phải là cách tốt nhất. Vậy thế nào mới có thể làm cho Mục Thanh sợ mình đâu?

Toàn bộ hành trình Mục Thanh không nhìn thấy tâm cơ ở đáy mắt Trịnh Hi Vận, sau khi ăn xong lại lôi kéo Trịnh Hi Vận cùng đi ăn đồ ngọt. Đến cửa hàng đồ ngọt Trịnh Hi Vận bị đồ ngọt chinh phục, quên mất cừu hận trong lòng, vui vẻ ăn ba lớp kem cũng không ngại dính.
"Chúng ta đi xem phim a, gần đây rạp chiếu một bộ phim rất đẹp mắt" không đợi Trịnh Hi Vận cự tuyệt, Mục Thanh kéo cổ tay của cô đi tới rạp chiếu phim trong Siêu thị. Trịnh Hi Vận đã thật lâu không có tĩnh tâm để xem một bộ phim, nên cũng thuận theo cô.

Ai biết phim vừa mở màn không lâu sau, Mục Thanh đột nhiên tựa đầu tới gần Trịnh Hi Vận, ở bên tai cô nhẹ nói: "A Vận, cô biết không, cameras trong rạp chiếu phim là tia hồng ngoại, cho nên người khác nếu ở rạp chiếu phim lén lúc thân mật kỳ thực đã bị người giám sát cameras nhìn rõ ràng"

Trong lòng Trịnh Hi Vận tràn đầy dự cảm bất hảo, quay đầu nhìn Mục Thanh trong bóng tối: "Cô nói cái này với tôi là có ý gì?"

Thanh âm Mục Thanh ôn nhu mềm mại, mang theo hơi thở, lại làm cho Trịnh Hi Vận nhớ tới hai từ gợi cảm. Trái tim của cô bắt đầu kinh hoàng: "Cô muốn làm gì?"
Mục Thanh dựa gần hơn, ở bên tai cô nhẹ nhàng thổi khí: "Cô nói nếu như tôi hôn cô, như thế này đi ra ngoài có bị nhân viên vây xem hay không?