“Đau lắm sao?”
“Ừ.” Mồ hôi như hạt đậu rơi xuống từ thái dương của Mục Tiểu Ngọ và vương trên lông mi sau đó thấm vào trong mắt khiến đôi mắt từ hồng biến thành đen của nàng ướt dầm dề, cực kỳ đáng thương và đáng yêu.
Cả người nàng dựa vào người Triệu Tử Mại, mày nhíu lại, một cái tay khác vẫn vươn về phía trước, giọng nói như nỉ non, “Ngàn thần vạn thánh, hộ ta châm linh……”
Châm đồng trên mặt đất lại bay lên, lung lay như một người say rượu không bước nổi sau đó đâm chỗ nọ đụng chỗ kia, lúc nào cũng có thể rơi xuống đất lần nữa.
“Tiểu Ngọ,” Triệu Tử Mại cầm lấy tay nàng, “Khó chịu thì đừng dùng sức……”
“Chúng ta sẽ bị vây chết ở chỗ này,” nàng vô lực nói với hắn, hai chân loạng choạng lảo đảo, cả người gần như treo trên người hắn, miệng vẫn cố giả vờ mạnh mẽ, “Không đáng ngại, không có gì đáng ngại……”
Nhưng còn chưa dứt lời nàng bỗng nhiên cảm thấy thân thể chợt nhẹ, hai chân cách mặt đất, cả người được bế lên rúc trong lòng Triệu Tử Mại.

Hắn gục đầu xuống cách nàng thật gần, môi gần như dán lên đôi mắt nàng, “Ta ôm ngươi, ngươi không cần tự đi, có phải như vậy sẽ thoải mái hơn một chút không?”
Mặt Mục Tiểu Ngọ đỏ lên, tim đập nhanh vài nhịp.


Nàng liế.m liế.m môi để kiềm chế cảm xúc, miệng lung tung “ừ” một tiếng còn tay thì chỉ về phía trước, “Ngươi đừng nhìn ta, mau nhìn đường.”
Làm gì có đường gì nhưng Triệu Tử Mại vẫn nghe lời mà “à” một tiếng sau đó đuổi kịp cây châm đồng đang bay như ruồi nhặng không đầu kia và tiến về phía trước.
Mục Tiểu Ngọ được hắn ôm thì quả thực nhẹ nhàng không ít, sức trên tay cũng mạnh hơn, bàn tay lại duỗi ra thế là châm đồng giống như bị giật mạnh.

Nó vực lại tinh thần bay nhanh về phía trước, tốc độ lớn hơn nhiều.

Triệu Tử Mại không thể không chạy chậm mới có thể đuổi kịp nó.
“Vì sao lại đau bụng?” Mục Tiểu Ngọ có một tật xấu đó là lúc nghĩ ngợi nàng thường nghịch cái gì đó trên tay giống như chỉ có thế nàng mới nghĩ được thông suốt.

Mới vừa rồi nàng nghịch châm đồng, hiện tại không thể nghịch châm thế là cái tay nàng rảnh rỗi bắt đầu nghịch cúc áo trên ngực Triệu Tử Mại.

Đây vốn là cử chỉ vô tâm, chỉ là buồn tay nhưng lúc thấy mặt tên kia càng ngày càng đỏ, gần như sắp thiêu cháy nàng mới ý thức được hành vi của mình thực ngả ngớn.

Nàng vội rụt tay lại hắng giọng nói ra một câu đến bản thân nàng nghe còn muốn đánh người.
“Ta chơi cúc áo chứ có chơi cái gì khác đâu, ngươi đỏ mặt làm gì?”
“Không đỏ.” Qua thật lâu Triệu Tử Mại mới lẩm bẩm một câu, “Ngươi chơi tiếp đi.”
Mục Tiểu Ngọ nghẹn họng, cũng may châm đồng vẫn luôn bay phía trước lúc này đã quay lại bay về phía bên trái vì thế Triệu Tử Mại không rảnh bận tâm cái khác mà đuổi theo nó.
Sương mù phía trước giống như loãng hơn một chút, không còn là một mảnh trắng xóa nữa mà giống như ngàn vạn dải lụa trắng chậm rãi đong đưa trong trời đất.
“Hình như sắp ra ngoài rồi.” Châm đồng dừng lại phía trước, sau đám sương mù hình như có một bóng người, thật nhiều người, còn có tiếng nói mơ hồ truyền tới.
“Nhưng không biết rời khỏi đây rồi thì sẽ thế nào.” Mục Tiểu Ngọ tụt xuống dưới và che phía trước, tay vung lên chậm rãi thu châm đồng lại.

Ánh mắt nàng sáng quắc chứa đầy cảnh giác.
Một tay khác của nàng nắm chặt tay Triệu Tử Mại và đi một bước về phía trước thì thấy tiếng nói bên ngoài càng lúc càng ồn ào, bất an giữa mày bọn họ cũng vì thế mà tan dần đi.

Hai người bước ra khỏi đám sương mù, ánh sáng bên ngoài khiến bọn họ đồng thời giơ tay che mắt mình lại.

Nhưng từ khe hở ngón tay họ nhìn thấy gương mặt hiền từ, tươi cười như hoa của bức tượng phật nằm.

Lúc này hai người hạ tay xuống và nhìn nhau một lúc lâu mới đồng thời thốt ra hai chữ: “Cống Bố.”
Hai người lại về tới thành Cống Bố, thoát khỏi tâm ma nhưng đây vẫn không phải ước nguyện ban đầu của Mục Tiểu Ngọ.

Còn chưa tìm được Địch Chân, tâm ma cũng chưa giải trừ được, hơn nữa lúc này đám sương mù đã bay từ cửa thành vào trong thành, đi tới bên cạnh bức tượng phật nằm.
Vì sao?
Không kịp suy xét thì trên cánh tay của bức tượng phật kia đã có một bóng dáng lắc lư hấp dẫn sự chú ý của Mục Tiểu Ngọ.

Nó giống như một cái bao tải chứa đầy cục đá treo trên cánh tay và lắc lư qua lại chuẩn bị ngã.
Tố Đề cũng từng treo ở nơi này, cùng vị trí, cùng thủ pháp, giống như bị pho tượng phật kia xử tử vậy.
Mục Tiểu Ngọ bước gần tới phía trước một chút và thấy rõ người treo trên cánh tay phật: Đó là một tên béo thân thể to mọng, cổ thô to nên cái mặt bên trên đặc biệt nhỏ.

Chẳng qua cổ hắn lúc này bị một rễ đa quấn lấy, mặt đỏ bừng vì thiếu ô xy, thật giống một quả đào hồng.

(Hãy đọc truyện này tại trang runhophach.com) Hẳn là hắn mới chết nên mặt vẫn chưa xám ngoét, nhưng cũng nhất định không cứu được nữa.
Cứt đái chảy đầy đất hun người xem phải che miệng mũi, không dám đứng quá gần.
“Đây là người thứ mấy rồi, rốt cuộc là ai làm?”
“Tuần tra ban đêm cũng không ăn thua, mỗi ngày đều có người chết……”
“Ta nghĩ A Hướng cũng giết quá nhiều rồi, gặp kết cục này cũng là chuyện bình thường.”

“Hắn là đồ tể mà……”
“Hắn uống chút rượu vào là sẽ đi tra tấn đám gia súc kia, ngươi xem đống dê trong chuồng có con nào không bị hắn cắt thương tích đầy mình không? Có đồ tể nào như hắn không?”
Đám người lại rơi vào trầm mặc, một lát sau rốt cuộc mới có người chậm rãi mở miệng nói, “Người chết đều là người có tội, hôm nay là A Hướng, kẻ ngày hôm qua nghe nói khi còn trẻ đã hại không ít cô nương gia đình trong sạch, còn kẻ trước đó nữa…… Tố Đề dùng chị gái ruột đổi mệnh cho mình……”
“Ý của ngươi là Tố Đề đáng chết sao?” Lời kẻ kia bị người ta cắt ngang, An Chân bước ra khỏi đám người chỉ tay về phía Mục què và hỏi, “Chẳng lẽ em gái ta đáng chết sao?”
“Chưa nói nàng ta đáng chết hay không nhưng người có tội không phải đều đáng chết hay sao? Hơn nữa nếu nàng ta không làm gì sai thì ngươi mắng nàng ta làm gì?”
Mục què lẩm bẩm một câu lại bị Bảo Điền ở bên cạnh kéo lại.

Hắn xòe tay ra ngăn An Chân với bộ dạng hòa giải sau đó phân tích đâu ra đấy, “Hàng đêm đều có người bị treo cổ ở chỗ này, thành trì lại bị vây kín nên kẻ giết người nhất định không phải người bên ngoài.

Không bằng các ngươi nghĩ lại đi, trong những người quen biết có ai có hiềm nghi lớn nhất không.”
An Chân vươn tay xoa cằm và suy nghĩ một lúc lâu mới nhíu mày nói, “Cống Bố không lớn, người trong thành cơ bản đều quen biết nhau nhưng ta nghĩ mãi cũng không ra là ai.

Ta cũng đã hỏi khắp nhưng người thì có chứng cứ ngoại phạm, người thì thể trạng không phù hợp, vì thế mọi người đều dần bị loại trừ bên ngoài.”
Hắn vừa nói xong thì đám người lập tức chìm trong trầm mặc.

Qua thật lâu không biết ai thốt lên, “Sao hôm nay A Ân không tới? Không phải mấy ngày nay hắn luôn giúp đỡ tìm kiếm hung phạm sao?”
An Chân khẽ lắc đầu, “Mẹ hắn lại tái phát bệnh, tối qua còn náo loạn một đêm, cũng không biết hiện tại thế nào rồi.”
Hắn vừa nói xong đã nghe thấy một tiếng “Phanh”, thi thể treo trên cánh tay phật rơi xuống nện trên mặt đất.