Trong ký túc xá nữ, không biết tối nay xảy ra chuyện gì mà vô cùng nhốn nháo.

Trên tầng có rất nhiều nữ sinh thò đầu ra ngoài cửa sổ, tò mò nhìn cảnh tượng bên dưới, hành lang toàn người là người.

Mặc dù ở đại học Yên Kinh cũng từng xảy ra chuyện này rồi, nhưng không rầm rộ đến thế, An Nhiên tỏ tình với Trương Hàm - người mà cậu ta thầm thương trộm nhớ.

Tỏ tình là một chuyện rất bình thường, nhưng điều đặc biệt là chính Đông Phương Hạ đã chuẩn bị khung cảnh này.

Sau khi nhận được điện thoại của Đông Phương Hạ, Tần Hạo Kiệt đang rảnh, người thích tìm kiếm cảm giác mới mẻ như anh ta lập tức kêu gọi người của mình hành động, đồng thời còn liên lạc một số người, loay hoay bên dưới ký túc xá của Trương Hàm.

Đèn nháy treo đầy trên cành cây, bản nhạc nhẹ nhàng lãng mạn vang lên, thảm đỏ trải từ cổng ký túc xá tới tận chỗ mà An Nhiên đứng.


Tần Hạo Kiệt còn mua mười mấy hòm gậy huỳnh quang để phát cho những sinh viên đang vây xem, sai người của mình giơ biểu ngữ.

Tất cả mặc trang phục giống nhau, trên dải biểu ngữ viết dòng chữ ‘An Nhiên yêu Hàm Hàm’.

Thỉnh thoảng lại có mấy quả pháo hóa bắn lên bầu trời đêm, còn có vô số “bông tuyết” đang bay múa.

Lúc Đông Phương Hạ và Nam Cung Diệc Phi tới thì mọi chuyện sắp kết thúc rồi.

Bọn họ đứng ở phía xa xa, Đông Phương Hạ đút tay trong túi, nở nụ cười ma mị, khen ngợi: “Không ngờ cậu Tần lại tích cực như thế, hiệu suất còn cao đến vậy, quả thực là cảnh tượng này nằm ngoài sự tưởng tượng của tôi đó.

Không biết thằng nhóc An Nhiên ngốc nghếch đó có làm theo lời tôi dạy không, nhỡ cậu ấy hồi hộp quá không dám nói gì thì hỏng hết!”
Đối mặt với khung cảnh ấm áp, yên bình, lãng mạn như thế, Nam Cung Diệc Phi cũng phải nhìn Đông Phương Hạ bằng một con mắt khác.

Không ngờ chồng mình lại dạy An Nhiên dùng cách này tỏ tình, còn rậm rộ như thế nữa.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, cô thật sự rất bội phục cách tỏ tình này, nếu An Nhiên biết ăn nói một chút thì cô gái kia đâu thể từ chối nổi.

“Anh dạy An Nhiên nói thế nào?”, Diệc Phi không kìm được sự tò mò, mở miệng hỏi.

Đông Phương Hạ cười khẽ: “Tôi không dạy cậu ấy, chỉ nói với cậu ấy rằng khi có người theo đuổi, tâm trạng của cô gái nào cũng rất phức tạp, có lẽ sẽ rất vui, nhưng lại mang theo nỗi sợ hãi.

Đối với chàng trai xông vào cuộc sống yên tĩnh của mình, tâm lý của cô ấy là ‘nghiện nhưng ngại’, cô ấy không cố tình, cũng không phải muốn thử thách người ta, mà chỉ đang đấu tranh với chính bản thân mình, sợ mình bị tổn thương.


Không nên sợ rằng chủ động thì sẽ khiến cô ấy phản cảm, cậu không chủ động, cô ấy cũng không chủ động, tình cảm sẽ dần phai nhạt.

Nếu lần đầu tỏ tình bị từ chối thì cũng là chuyện bình thường, đừng nên nản chí, mặc dù tôi chưa gặp cô Trương Hàm đó bao giờ, nhưng ai biết trong lòng cô ấy nghĩ gì, đúng không?”
Nghe vậy, đôi mắt của Nam Cung Diệc Phi lóe lên tia sáng, nhìn chằm chằm vào Đông Phương Hạ: “Anh hiểu những điều đó, cũng có nghĩa là biết hết suy nghĩ của con gái?”
“Không biết, suy nghĩ của con gái phức tạp lắm, tôi chỉ phân tích theo lẽ thường mà thôi.

An Nhiên tỏ tình, có thể sẽ bị từ chối, nhưng tỏ tình vài lần nữa thì chưa biết chừng Trương Hàm sẽ đồng ý.

Phải biết rằng, một cô gái lương thiện hiền lành rất dễ cảm động, nhưng điều kiện tiên quyết là phải tiến hành từng bước một, quá nóng lòng đạt được thành quả thì sẽ không thể thành công được.

Đầu tiên có thể làm bạn trước, dựa trên cơ sở đó để tìm ra nhược điểm của đối phương và giữ chặt lấy nó, sau đó bắt đầu tấn công.

Nhưng mà cũng phải biết cách bơ cô ấy một cách thích hợp, để cô ấy có không gian riêng, đừng quấy rầy người ta mọi lúc mọi nơi.

Khi đôi bên phát triển theo đúng chiều hướng thì cũng chính là lúc nảy sinh tình cảm và thiện cảm, dần dần trở nên sâu đậm”.

Nghe thấy câu ấy của Đông Phương Hạ, Nam Cung Diệc Phi mở to đôi mắt, hoàn toàn không ngờ là Đông Phương Hạ lại có mánh khóe tán gái cao tay như vậy.

Theo lời anh nói, nếu nhược điểm của một cô gái bị người thích mình tìm ra, vậy thì cũng tiêu đời luôn rồi.

Anh chồng đáng yêu này của cô lắm chiêu nhiều trò thật đấy.

“Đông Phương Hạ, trước kia lúc rảnh, có phải anh thường xuyên đi làm mấy chuyện đó, hại không ít em gái rồi đúng không!”

“Tôi? Tôi hại không ít em gái? Tôi làm gì có thời gian rảnh! Tất cả đều là do một người bạn dạy tôi, đồng thời đã được nhiều người kiểm chứng rồi.

Thế nhưng tôi mới chỉ học được chút xíu mà thôi, cô ấy mới thật sự là nhà tâm lý học, nghiên cứu rất kỹ về mảng tình yêu”.

“Bạn với chả bè, học gì hay không học, lại đi học mấy thứ vớ vẩn này!”, Nam Cung Diệc Phi chỉ muốn bổ đầu Đông Phương Hạ ra xem rốt cuộc trong đó chứa những thứ gì.

“Tôi học mấy thứ vớ vẩn? Nếu tôi không học thì An Nhiên sẽ…”
Đông Phương Hạ không vui, còn chưa nói xong thì bỗng cảm nhận thấy có nguy hiểm ập về phía mình và Nam Cung Diệc Phi.

Anh lập tức kéo Diệc Phi ra đằng sau mình, ánh mắt vốn dịu dàng trở nên sắc bén, lần lượt nhìn đám người đang vây xem đằng trước.

Đúng lúc này, hai bóng người lọt vào tầm mắt của Đông Phương Hạ, nhìn kỹ lại thì là Tây Môn Kiếm và Dạ Ảnh.

Tây Môn Kiếm và Dạ Ảnh cũng nhìn thấy Đông Phương Hạ, bọn họ lập tức rảo bước đi tới trước mặt anh.

“Bảo vệ Diệc Phi cẩn thận!”, Đông Phương Hạ lạnh lùng bỏ lại một câu rồi hòa vào đám đông để tìm kiếm.

Sát khí ấy là hướng về phía anh!