Tôi tên Lâm Nhã, là một kẻ bắt cóc, một kẻ bắt cóc nghèo khổ tội nghiệp.

Tôi cần tiền, thực sự cần tiền.

Vậy nên, trong cơn tuyệt vọng tôi đã liều lĩnh bắt cóc Tần Lãng, con trai út ông chủ tập đoàn nhà họ Tần, định tống 500 vạn (cỡ 17 tỷ VNĐ).

Chẳng ngờ, phú nhị đại này lại mắc chứng trầm cảm, còn chưa kịp moi tiền thì tên oan gia này cứ ba ngày lại tìm đến cái chết.

Tôi mệt mỏi với việc phải cứu anh ta.

Cuối cùng một ngày, anh ta nói: “Anh không muốn tự vẫn, em cứ giết anh đi.”

Tôi là một kẻ bắt cóc có đạo đức nghề nghiệp, sẽ không vô duyên vô cớ giết con tin.

Nhưng tôi thực sự rất cần tiền.

Nghĩ tới nghĩ lui tôi liền quyết định sẽ đáp ứng mong muốn của anh ta: “Vậy anh phải trả thêm tiền!”

Nhưng là một kẻ bắt cóc mới vào nghề, tôi vẫn không thể xuống tay đâm chết anh ta.

Tần Lãng là phú nhị đại điển hình, ngoại hình khôi ngô tuấn tú, môi đỏ răng trắng, cực kì ưa nhìn.

Sống tới từng này tuổi tôi cũng chưa nhìn thấy người con trai nào đẹp trai như vậy, chưa được nhìn thấy nên không khỏi muốn sờ lần hai.

Tần Lãng thường ngày u sầu đa cảm, đôi khi rơi lệ không có lý do.

Tôi nghĩ mình đã làm anh ta khóc.

Tôi có tội.

Liền an ủi anh ta từ tận đáy lòng: “Anh đừng sợ, em chỉ trói anh để tống tiền thôi, em sẽ không giết anh đâu.”

“Em định đòi bao nhiêu?” Giọng anh nghe thật trong sáng.

Tôi giơ năm ngón: “500.000”

Anh ta nghe xong liền cụp mi xuống, tỏ vẻ không hài lòng với giá này.

Tôi nói “Vậy em giảm giá cho nhé?”

Anh ta lắc đầu.

“Vậy anh mặc cả đi?”

Anh ta ủ rũ nói: “Anh thực sự là người không có giá trị mà…”

TÔI:???

Anh ta hỏi ngược lại tôi “Em thực sự nghĩ rằng anh chỉ đáng giá nửa triệu?”

Tôi nghĩ anh ta có vẻ mắc bệnh nặng nên ngập ngừng nói: “Vậy 5.000 vạn?”

Anh ta thở dài, như thể cho rằng nó còn quá thấp.

Sau khi bàn bạc giá cả với anh ta, tôi ngồi bên cạnh anh ta, lần nữa viết một lá thư tống tiền ông chủ tập đoàn họ Tần.

Tại sao lại nói là lần nữa, BỞI VÌ, đây là bức thư thứ mười ba tôi viết!

Vừa viết, tôi vừa hỏi Tần Lãng “Ba anh sao không chuyển tiền cho em? Lẽ nào cũng cho rằng giá này quá thấp?”

Thế giới của người giàu, tôi không những không hiểu mà còn rất sốc.

“Không biết, em viết thư như nào? Đọc tôi nghe thử.”

Tôi “e hèm”môt tiếng rồi bắt đầu đọc bức thư: “Chú Tần, chào chú. Dạo này chú thế nào? Cháu đã bắt cóc con trai út Tần Lãng của chú rồi, làm phiền chuyển giúp cháu 500.000 tệ, số thẻ của cháu là 62167xxxxxxxx, cảm ơn chú! KHÔNG THỂ gọi cảnh sát, nếu không cháu sẽ giết con tin trước khi cảnh sát đến.”

“…”

“Sao vậy? Có vấn đề gì sao?”

“Chưa đủ dữ.”

“Vậy phải viết thế nào đây?” Tôi cầm giấy bút lên “Hay là anh viết giúp em đi.”

Tần Lãng bất đắc dĩ nói: “Được thôi.”

Tôi định cởi trói cho anh ta, nhưng rồi tôi nghĩ, lỡ anh ta bỏ chạy thì sao?

“Anh không chạy đâu” anh ta nói.

Tôi do dự, vẫn không dám cởi trói.

“Anh thực sự không chạy” anh ta còn bổ sung thêm 1 câu “Người Trung Quốc không lừa dối người Trung Quốc.”

Được thôi, chính câu này của anh ta đã khiến tôi tin rồi, tôi cởi dây trói.

Anh ta xoa xoa cánh tay bị đau của mình rồi cầm giấy bút lên.

Không thể không nói, anh ta không chỉ đẹp trai, đến chữ viết cũng thuộc dạng đỉnh.

Trần đời sao lại có người hoàn hảo như vậy cơ chứ?

Chỉ có điều……

Bức thư anh ta viết có nội dung như sau: Này, cha Tần kia, bây giờ con ông đang ở trong tay tôi! Mau chuyển 500.000 tệ vào khoản sau. Nếu không một cọng tóc của con trai ông cũng đừng nghĩ tới! Đừng gọi cảnh sát, nếu không tôi sẽ giết con tin!

“Tần Lãng, viết như này liệu có ổn không?” Tôi nhìn bức thư tống tiền anh ta viết liền lâm vào trầm tư.

“Như vậy trông mới dữ được.”

Tôi ngẫm nghĩ một lúc liền cảm thấy lời anh ta nói rất có lý, vừa định bỏ lá thư vào phong bì thì anh ta đột nhiên nói: “Hay em tống hẳn 5.000 vạn luôn đi, anh cảm thấy mình xứng đáng hơn nhiều.”

Tôi lắc đầu chắc nịch: “Không được, em chỉ cần 500.000”.

Tôi quyết định ngày mai sẽ chuyển bức thư này, nhưng đêm đó tôi lại có một giấc mơ.

Tôi mơ thấy mình bị cảnh sát bắt, chú Tần đứng bên cạnh hét lên: “CMN chú đã chuyển cho cháu 13 lần 500.000 tệ rồi. Má nó cháu tống một lần luôn không được à. Cứ chuyển từng đợt như vậy mệt chết đi được!”

Tôi bật khóc: “Xin lỗi, cháu quên kích hoạt SMS ngân hàng!”

Tôi giật mỉnh tỉnh giấc, trán đẫm mồ hôi lay lay Tần Lãng: “Tần Lãng Tần Lãng, anh mau tỉnh dậy đi!”

Anh ta mở đôi mắt ngái ngủ của mình hỏi tôi có chuyện gì vậy.

“Hình như em quên kích hoạt SMS ngân hàng rồi.”

“…”

P/s: bài học rút ra: cái gì cái làm thẻ ATM rồi thì đăng kí SMS đi, không thì internet baking.