Mặc dù Dịch Vương phi từ Lâm gia trở về, mang về tin tức là thân thể của Lâm lão phu nhân không sao cả, Lâm Thư cũng bình an, nhưng lòng Hàn Lạc Tuyển vẫn hoảng sợ. Bởi vì từ miệng mẫu phi của hắn đã xác định chuyện Lâm Thư có ý muốn thành thân.

Mười lăm ngày trôi qua, đám học trò đều phải trở về học viện, tiếp tục học tập. Hàn Lạc Tuyển cũng không ngoại lệ, mang theo một bầu tâm sự nặng trĩu quay về học viện Thánh Tài.

Kỳ học đầu tiên sau khai giảng, Hàn Lạc Tuyển cứ bất an mà vượt qua. Trong lúc ấy, ánh mắt hắn hay liếc về phía Lâm Sóc nhưng không còn bóng dáng của người kia nữa. Hàn Lạc Tuyển cảm thấy trong lòng trống không, bóng hình của Lâm Thư đã nhiều lần hiện lên trong đầu hắn, muốn xua đi cũng chẳng được. Hàn Lạc Tuyển cho rằng đó là vì tiếp xúc nhiều với Lâm Thư và coi nàng là hảo hữu. Hai người đột nhiên quyết liệt, trong lòng hắn mới khó chịu như vậy.

Nhưng nam tử hán đại trượng phu, lời nói ra như tát nước đổ đi. Hàn Lạc Tuyển cảm thấy mặc kệ trong lòng khó chịu thế nào, cũng không thể cúi đầu đi tìm Lâm Thư. Nàng đã có ý định ‘không an phận’ với hắn, nếu hắn cứ giao du với nàng, chẳng phải sẽ hại nàng sao? Hắn chưa bao giờ nghĩ tới, Lâm Thư sẽ gả cho hắn, ở chung với hắn. Nghĩ đến dáng vẻ nữ nhi của Lâm Thư khi gọi hắn là ‘phu quân’, Hàn Lạc Tuyển bỗng nhiên rùng mình một cái.

Tâm tư bất an vượt qua một khóa học, Hàn Lạc Tuyển thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời khỏi học đường. Mới ra tới cửa, liền bị người ngăn cản.

"Lâm huynh có chuyện gì sao?" Thấy vẻ mặt Lâm Sóc âm u nhìn mình, trong lòng Hàn Lạc Tuyển có cảm giác như làm chuyện xấu bị người khác bắt được, nên hỏi có phần yếu ớt.

"Phía đông sân huấn luyện, có người tìm huynh. Nếu như huynh không đi, sau này ta và huynh sẽ không đội trời chung!" Sắc mặt Lâm Sóc vô cùng khó coi, hung dữ nói. Vừa nhớ đến hai tháng qua Lâm Thư luôn bị tổn thương, liền hết sức đau lòng, càng thêm giận Hàn Lạc Tuyển.

Hàn Lạc Tuyển vừa nghe, phản ứng đầu tiên là Lâm Thư muốn tìm hắn. Chẳng biết tại sao, trong lòng lại thoáng qua chút vui vẻ. Nhận thấy được tâm tình của mình, Hàn Lạc Tuyển thầm mắng mình trong lòng. Mặt không đổi sắc gật đầu với Lâm Sóc, Hàn Lạc Tuyển nói: "Hàn mỗ sẽ đi ngay."

Lâm Sóc không vừa mắt Hàn Lạc Tuyển, thấy hắn đồng ý, cũng lười để ý đến Hàn Lạc Tuyển, lập tức dẫn Lâm Trúc đi.

Nhìn Lâm Sóc đi xa, Hàn Cửu mới nhỏ giọng hỏi Hàn Lạc Tuyển: "Thế tử, không phải ngài nói sau này không gặp mặt Lâm tiểu thư nữa hay sao?"

"Sao ngươi biết người hẹn gặp ta chính là Lâm Thư?" Liếc Hàn Cửu một cái, hắn nâng bước đi đến sân huấn luyện.

Vậy mà, đến sân huấn luyện, Hàn Lạc Tuyển chỉ thấy được một nam tử chưa từng gặp mặt.-;;"ll,..,we,...33..,q.,,u,,y....--= Không thấy Lâm Thư, trong lòng hắn liền sinh nghi. Chẳng lẽ Lâm Thư đang ở bên ngoài tường chờ hắn sao?-=-do,,..dôn,,,..0--- Hàn Lạc Tuyển muốn trèo tường ra ngoài xem thử, nhưng có người đang đứng do dự ở dưới góc tường, khiến hắn đành phải nghĩ cách đuổi người.

Trong lúc Hàn Lạc Tuyển trầm tư thì người kia đã đi về phía hắn.

Lâm Kỳ vừa thấy một nam tử lạnh lùng, quý khí cao ngạo tuấn mỹ, liền đoán chắc là Hàn Lạc Tuyển. Có thể khiến Lâm Thư si mê, không có chút tướng mạo là không xong. Thân thẳng như cây tùng, nâng chân bước về phía Hàn Lạc Tuyển, nhìn vẻ mặt nghi ngờ của Hàn Lạc Tuyển, Lâm Kỳ mở miệng trước: "Nhìn huynh có tướng mạo phi phàm, hẳn là Hàn thế tử của Dịch Vương phủ rồi." Giọng nói hết sức khẳng định.

Hàn Lạc Tuyển nhướn mày, chẳng lẽ đây chính là người đang tìm hắn mà Lâm Sóc đã nói? Không phải Lâm Thư, trong lòng hắn liền hơi mất mác, sắc mặt lạnh xuống, nhìn chằm chằm Lâm Kỳ hỏi: "Chính là Hàn mỗ, không biết các hạ là ai?"

"Ta là tam ca của Lâm Thư, lần này đến không báo trước là muốn xác định một vài chuyện, chuyện liên quan đến chung thân đại sự của Thư nhi, kính xin Hàn thế tử thành thật nói ra." Lâm Kỳ thấp hơn Hàn Lạc Tuyển một chút, phải ngẩng đầu nhìn hắn.

Chuyện liên quan đến chung thân đại sự của Lâm Thư? Trong lòng Hàn Lạc Tuyển hơi sợ hãi cộng thêm có chút mong đợi. Vẻ mặt bình tĩnh, nhàn nhạt đáp: "Nếu chuyện liên quan đến chung thân đại sự của Lâm Thư, xin Lâm tam công tử cứ nói thẳng. Hàn mỗ chắc chắn nói hết những cảm xúc của mình, tuyệt không giấu giếm."

"Cảm xúc thì thôi đi, nói cho ta những điều huynh biết là được." Lạnh lùng nói xong câu này, Lâm Kỳ bắt đầu hỏi Hàn Lạc Tuyển. Lúc Lâm Thư không ở trong tầm mất của Lâm Sóc, có phải đều ở cùng Hàn Lạc Tuyển hay không.

Hàn Lạc Tuyển nghiêm túc trả lời câu hỏi của Lâm Kỳ, sinh lòng khó hiểu, không biết rốt cuộc hắn muốn hỏi mình cái gì. Đợi Lâm Kỳ hỏi xong, hắn mới hỏi: "Không biết Lâm tam công tử hỏi này nọ, rốt cuộc là muốn biết cái gì?"

Lâm Kỳ đang trầm tư, so sánh lời nói của Hàn Lạc Tuyển và Lâm Sóc, phát hiện thỉnh thoảng Lâm Thư không hề ở trong tầm mắt của hai người họ, chẳng biết là đi đâu, làm gì.-;;lll,,,..e....quy,.,,,don.....--,,, Điều này khiến hắn hết sức lo lắng, Triệu Á Thanh thừa dịp Lâm Thư mất trí nhớ lường gạt con bé, Lâm Kỳ không hề sợ. Hắn sợ chính là, Lâm Thư thật sự có quan hệ với Cửu hoàng tử Triệu Á Thanh, hơn nữa còn là quen biết hiểu rõ! Chỉ sợ ngay cả mọi người cũng không biết, người trong lòng thật sự của Lâm Thư có thể không phải là Hàn Lạc Tuyển, mà là Triệu Á Thanh! Suy đoán này khiến hắn vừa kinh ngạc vừa sợ hãi.

Thấy sắc mặt Lâm Kỳ khác lạ, cũng không để ý mình, Hàn Lạc Tuyển ý thức được chuyện Lâm Kỳ đăm chiêu có chút nghiêm trọng, không khỏi mở miệng lần nữa hỏi: "Không biết tam công tử hỏi những thứ này, là có dụng ý gì?"

Suy nghĩ bị cắt đứt, Lâm Kỳ bất mãn ngẩng đầu liếc Hàn Lạc Tuyển một cái, tiếng nói mang theo hàn khí nói: "Thư nhi đột nhiên nói muốn thành thân, đối tượng là Cửu hoàng tử."

"Triệu Á Thanh? Không thể nào!" Hàn Lạc Tuyển hơi thất lễ, giọng nói đầy kinh ngạc, vẻ mặt khó tin nhìn chằm chằm Lâm Kỳ.

Nhìn phản ứng này, Lâm Kỳ biết trong đó nhất định có chuyện hắn không biết. Vẻ mặt hoài nghi nhìn Hàn Lạc Tuyển, ra vẻ thờ ơ hỏi: "Sao huynh biết không thể nào?"

Hàn Lạc Tuyển tự biết mình lỡ lời, khôi phục thái độ bình thường, che giấu nói: "Lâm Thư và ta là hảo hữu, chưa từng đề cập tới người này, Hàn mỗ lường trước không có khả năng. Không biết Lâm Thư có thật sự muốn gả cho Cửu hoàng tử hay không?" 

Hàn Lạc Tuyển có chút tâm hoảng ý loạn, hắn không hiểu rốt cuộc Lâm Thư đang có ý đồ gì. Rõ ràng hắn đã nói với nàng, hắn thu thập xong hết chứng cớ rồi, sang năm sẽ thượng tấu chuyện của Triệu Á Thanh. Chẳng lẽ vì nàng chưa nghe được động tĩnh gì, cho nên nàng không đợi được, muốn lấy thân mạo hiểm đi dò xét Triệu Á Thanh sao? Càng nghĩ, lòng hắn càng loạn, hắn phát hiện mình hoàn toàn không đoán được trong đầu Lâm Thư đang tính toán điều gì.

"Nếu như Hàn thế tử lo cho Thư nhi thì hãy nói với Lâm mỗ rằng Thư nhi không hề liên quan đến Cửu hoàng tử." Lâm Kỳ vừa nhìn đã biết Hàn Lạc Tuyển đang giấu giếm, chuyện liên quan đến Lâm Thư và Lâm gia, Lâm Kỳ không cho phép có bất kỳ sơ suất gì.

"Đúng là Lâm Thư có biết người đó, giữa Hàn mỗ và Lâm Thư từng có ước định, sẽ không nói cho người khác biết. Hay là Lâm tam công tử nói cho Hàn mỗ trước, gần đây Lâm Thư đang làm những gì. Hàn mỗ phải biết gần đây nàng đã xảy ra chuyện gì, trong ngày thường đã làm những gì, mới có thể suy tính có nên làm trái ước định, nói ra chuyện giữa Lâm Thư và Cửu hoàng tử cho huynh biết." Hàn Lạc Tuyển cười nhưng ý cười không đạt đến đáy mắt.

Bàn tay ở trong ống tay áo nắm thành quyền, mặt Lâm Kỳ không biểu cảm, nói: "Trước khi Lâm mỗ trả lời Hàn thế tử, cũng xin Hàn thế tử trả lời nghi vấn của Lâm mỗ."

"Hả? Lâm Tam công tử nói đi, huynh có nghi vấn gì." Hàn Lạc Tuyển vẩy vẩy tay áo, đi tới cọc gỗ bên cạnh, dựa vào cọc gỗ.

"Mấy ngày nay, có phải huynh phái người thăm dò chuyện của Lâm gia không?" Ánh mắt Lâm Kỳ như rắn, chăm chú nhìn Hàn Lạc Tuyển. Mắt không chớp, chỉ sợ sẽ bỏ qua bất kỳ điều gì trên khuôn mặt Hàn Lạc Tuyển.

"Đúng là Hàn mỗ. Ta thừa nhận rồi, kính xin Lâm tam công tử nói một ít chuyện gần đây của Lâm Thư đi." Hàn Lạc Tuyển sảng khoái thừa nhận.

Nghe vậy, trong lòng Lâm Kỳ không còn chán ghét Hàn Lạc Tuyển như trước nữa. Mặc dù người này khá tệ với Thư nhi, thường hay ức hiếp con bé và dùng ngôn ngữ vô tình tổn thương Lâm Thư. Nhưng ít ra người này vẫn quan tâm Lâm Thư, cũng không khiến người ta căm hận. Chỉ là không biết, có đúng như tổ mẫu suy đoán không, thật ra Hàn Lạc Tuyển có tình cảm với Thư nhi, song bản thân hắn chưa phát hiên ra thôi. 

Lắc đầu một cái, bỏ đi suy nghĩ trong nội tâm, Lâm Kỳ nói: "Hai tháng trước Thư nhi đột nhiên khóc lóc chạy về phủ, ở trong vườn đông lạnh thân thể. -=-=lle,,,e,e..q,,,uy.....do....on,,,,,,Cả người đều bị thương, suýt nữa đã rời bỏ chúng ta. Cũng may cả nhà chúng ta luôn ở bên cạnh con bé, cẩn thận tỉ mỉ chăm sóc, nó mới từ Quỷ Môn quan trở lại. Sau đó, thân thể Thư nhi dần khá lên, rồi ngồi một mình ở trong viện, bị người đập thương ở đầu. Mời thái y đến khám, chữa hơn chục ngày, mới nhặt về được cái mạng. Song, lại quên hết mọi chuyện rồi."

Dừng một chút, Lâm Kỳ nói tiếp: "Tết Nguyên Tiêu hàng năm, ba huynh đệ chúng ta đều đưa Thư nhi đến tháp Linh Lung chơi đoán đố đèn. Mấy ngày trước, vào đêm tết Nguyên Tiêu, Thư nhi đã rời khỏi chúng ta một lúc. Khi chúng ta tìm được con bé, nó đột nhiên nói nhớ ra một phần ký ức. Còn mở miệng nói muốn thành thân, muốn gả cho Cửu hoàng tử!"

Nghe xong, Hàn Lạc Tuyển có chút sợ hết hồn hết vía. Hắn không ngờ những lời hôm đó của mình đã đả kích nàng mạnh như thế. Đồ ngốc đó còn khóc lóc trong tuyết hồi lâu, đông cứng thân thể, suýt chút nữa mất mạng! Khiến Hàn Lạc Tuyển vừa tức vừa đau lòng. Càng khiến hắn khó tin là có người lại dám động thủ với Lâm Thư, khiến nàng suýt mất mạng. May mắn nhặt lại được nhưng mất đi trí nhớ rồi!

Trầm tư hồi lâu, Hàn Lạc Tuyển nhìn Lâm Kỳ mở miệng: "Cho nên huynh lo lắng, có người thừa dịp Lâm Thư mất trí nhớ, lường gạt, lợi dụng nàng?"

Lâm Kỳ lặng lẽ gật đầu, lên tiếng: "Hiện tại Hàn thế tử có thể nói cho Lâm mỗ biết, rốt cuộc Thư nhi có liên quan gì đến Cửu hoàng tử không?"

Trong lòng cân nhắc một chút, Hàn Lạc Tuyển có phần không dám chắc, chỉ nói: "Hàn mỗ chỉ có thể nói là, Lâm Thư hết sức chán ghét người kia, nếu còn trí nhớ, tuyệt đối sẽ không thành thân với hắn ta. Những thứ khác, Hàn mỗ muốn gặp mặt Lâm Thư một lần, suy nghĩ thêm có nên nói cho Lâm tam công tử nữa không."

Lâm Kỳ giận đến nghiến răng, không ngờ mình nói một đống mà chỉ đổi được một câu nói bâng quơ của Hàn Lạc Tuyển! Mặc dù trong lòng có hỏa, nhưng Lâm Kỳ là người khó biểu lộ ra ngoài. Vẻ mặt bình tĩnh, Lâm Kỳ nhìn Hàn Lạc Tuyển lạnh giọng nói: "Hàn thế tử muốn gặp Thư nhi sao? Thấy Thư nhi rồi thì sao? Đại ca ta từng nhắc đến huynh ở trước mặt Thư nhi, nó lại như không hề biết, giống như chưa từng quen biết huynh. Huynh gặp con bé rồi thì sẽ nói được gì chứ?"

Nghe vậy, Hàn Lạc Tuyển cảm thấy tim mình bị một vật gì đó đập vào, có chút đau đớn. Vẻ mặt hơi cô đơn, Hàn Lạc Tuyển thì thầm hỏi: "Lâm Thư không nhớ rõ ta ư?"

"Đúng vậy! Thư nhi không nhớ rõ huynh! Muốn gặp mặt thì sắp xếp dễ thôi. Nhưng nó không nhớ rõ huynh, hai người muốn nói chuyện gì chứ? Nói thẳng những chuyện mà các người từng trải qua ư? Để cho nó nhớ ra? Điều đó hoàn toàn vô dụng, chuyện Thư nhi không nhớ rõ, coi như huynh có nói thì trong đầu con bé vẫn chẳng nghĩ ra. Nó nghe xong cũng không để ở trong lòng! Qua vài bữa cơm là quên ngay." Thấy rõ vẻ thương cảm trong mắt Hàn Lạc Tuyển, Lâm Kỳ cảm thấy thật thuận mắt.

Hàn Lạc Tuyển không nói, cúi đầu hạ mắt nhìn nước tuyết tan ra trên mặt đất.