Thế giới này có một loại yêu, tên là ban đầu.

Lúc đầu, em yêu anh, em không hề nghĩ rằng tình cảm này suốt mười năm không một lần thay đổi.

Hiện tại ngẫm lại, đó là một việc thực đáng sợ...

************************************

Suốt thời gian một tuần này, vì sống ở nước ngoài mười mấy năm, bây giờ Tần Mộc Ngữ trở lại Trung Quốc, cuộc sống giống như rơi vào bế tắc.

Nàng ở cùng Tần Chiêu Vân tại nơi xa hoa nhất trong biệt thự.

Nàng học chơi đàn violon có chuyên gia giảng dạy.

Tạm thời nàng không có công việc gì, mỗi ngày theo Thượng Quan Hạo làm quen với cảnh vật nơi đây.

Tần Mộc Ngữ chưa bao giờ ngờ được cuộc sống của mình lại trở thành thế này, nàng tựa vào cửa xe, giống như công chúa, ngày ngày dạo quanh thành phố, không lo cơm áo gạo tiền.

Ở nước ngoài mười mấy năm, nàng theo mẹ đi khắp nơi, chỗ ở vô định, không dựa vào bất cứ ai, khó khăn gian khổ bao nhiêu nàng cũng đều đã trải qua.

Cho nên nếu một ngày nào đó, nàng chợt bừng tỉnh sau một giấc mộng thì cũng không sao. Ngoài cửa sổ xe ánh mặt trời lóe sắc vàng kim đến chói mắt, cả thành phố tĩnh lặng như một bức tranh, nàng tự nhéo vào tay mình, nhẹ giọng nói: “Giống như một giấc mơ...”

Nàng thật sự đã trải qua một giấc mộng dài, tỉnh lại cũng đã 18 tuổi, nàng là người của Tần gia được yêu thương như một cô công chúa.

Đôi mắt Thượng Quan Hạo thâm thúy, đen như mực, im lặng nhìn nàng một lúc, cười yếu ớt nhưng một chút ấm áp cũng không có.

************************************

Nàng rất được yêu thương chiều chuộng.

Vì sự trở về của nàng làm cho Tần Chiêu Vân vui vẻ vạn phần, nhất định bù lại cho nàng tất cả những tháng năm mà nàng đã phải chịu thiệt thòi.

Tần Mộc Ngữ cũng thật bất ngờ sau khi biết được chính mình có một người chị gái_Tần Cẩn Lan.

Cô mang theo hành lý trở về, bộ dạng thật mệt mỏi, Tần Mộc Ngữ đứng trong phòng khách nhìn theo, bất động cùng một chút kinh ngạc, người con trai bên cạnh nàng đi qua, đỡ lấy hành lý của Tần Cẩn Lan.

“Em là Tiểu Ngữ sao?” Tần Cẩn Lan đi tới, cười yếu ớt vươn tay “Chị là chị gái của em, tên Tần Cẩn Lan, chắc ba cũng đã nói qua cho em biết?”

Tần Mộc Ngữ theo bản năng nắm lấy tay cô, cũng theo bản năng trả lời: “Vẫn chưa ạ...”

Ba chưa bao giờ đề cập qua, nàng có một người chị.

Tần Cẩn Lan tươi cười kèm chút xấu hổ.

“À.. có thể ba bận việc nên đã quên mất.” Tần Cẩn Lan tiếp tục cười “Chị mới từ Hà Lan trở về, thay ba xử lý một chút việc, chị đi lên dọn hành lý trước, Vú Trương giúp tôi.”

“Tôi giúp là được rồi.” Thượng Quan Hạo thản nhiên nói.

Tần Cẩn Lan liếc mắt một cái rồi đi qua, đôi mắt như dòng nước xuân khẽ lay động, mang theo sự ủy khuất cùng vẻ bất đắc dĩ rồi đi ra.

Thượng Quan Hạo nhận thấy, mặt ngoài lãnh đạm, nhưng trong tâm cũng đã bắt đầu đau lòng.

“Haiz, thật xin lỗi đại tiểu thư, khi nhị tiểu thư trở về Tần tiên sinh đã nói giao phòng đằng trước cho nhị tiểu thư ở, dù sao người cũng không có ở...”

Tần Cẩn Lan lặng đi một vài giây.

Cô đứng lên, nhớ lại phòng mình ở lầu hai có ba gian phòng, gần với thư phòng của ba nhất.

Hiện tại thì đó không còn là phòng của cô nữa.

Trong mắt Thượng Quan Hạo hiện lên một tia băng lạnh.

“Ba chưa nói với em đó là phòng của chị, em...” Tần Mộc Ngữ có chút kinh ngạc giải thích.

“Không sao cả.” Tần Cẩn Lan cười rộ lên, “Chị nghỉ ngơi ở đâu đều như nhau cả, Vú Trương, tôi dọn vào phòng nào đây?”

“Ở lầu ba, đại tiểu thư, tôi dẫn tiểu thư đi lên.” Vú Trương có chút áy náy đi tới.

“Không cần, bà cứ làm việc của bà đi.” Thượng Quan Hạo thản nhiên nói, trên khuôn mặt tuấn tú không có chút biểu cảm.

Tần Mộc Ngữ đứng trong phòng khách, nhìn một nam một nữ đi lên lầu, nhìn thật xứng đôi, chị ấy hình như có chút đau đầu day day huyệt thái dương, Thượng Quan Hạo vươn tay đỡ lấy Tần Cẩn Lan, ngón tay thon dài xoa đầu cô.

Trông thấy cảnh ấy, Tần Mộc Ngữ trong tim lay động, lòng có chút cảm xúc khó hiểu.