Với Lục Lộ, Ngũ Dương là một giấc mơ, một giấc mơ đã thức tỉnh. Cô sẽ không bao giờ hiểu tại sao một người đàn ông cao quý, ưu nhã như thiên sứ lại yêu cô, và không bao giờ có thể hiểu được suy nghĩ của anh ta.

Thực ra, Ngũ Dương chỉ là một người hiền lành, chưa bao giờ nói dối Lục Lộ, cũng không cố giấu cô điều gì, kể cả sau khi ngủ với Tiếu Thiến Nhi, anh ta cũng chưa từng nghĩ sẽ giấu giếm. Chỉ là đối với Lục Lộ mà nói, thật thà như vậy không đáng tin cậy, giữa người với người cũng không thể hoàn toàn thẳng thắn, mỗi người luôn có không gian riêng và sự riêng tư. Một người cởi mở và một người đầy mưu mô, đây là điểm khác biệt lớn nhất của hai người, là bi ai lớn nhất, cũng là lý do lớn nhất thu hút nhau.

Lần đầu tiên Ngũ Dương gặp Lục Lộ  là sau bữa tiệc Trung thu năm hai cấp 3. Kết thúc bữa tiệc, Ngũ Dương, người lên kế hoạch chính, đảm nhận công việc hậu tổ chức và ở lại thu dọn đồ đạc lộn xộn. Vào ngày hôm đó, khi anh ta đang sắp xếp đồ đạc trong hậu trường, các cô gái nhỏ trong dàn đồng ca thứ ba đã không nhận thấy sự tồn tại của anh và nói chuyện phiếm trên sân khấu.

“Cô ta nghĩ cô ta là ai? Có tiền thì giỏi lắm sao? Mặc hàng hiệu nổi tiếng đến trường hàng ngày để chứng tỏ gia đình cô ta giàu có à?”

“Đúng vậy. Cô ta đúng là có chút bản lĩnh, lần hợp xướng này lại được giáo viên chọn là xướng lĩnh, rõ ràng thực lực kém cỏi. Giáo viên đúng là thiên vị.”

“Giáo viên cũng là người. Gia đình cô ta có tiền như vậy, bản thân cô ta cũng xinh đẹp, nói không chừng……hình như giáo viên của chúng ta chưa lập gia đình phải không? “

“Người như cô ta, có quan tâm có gia đình hay không đâu. Chỉ cần thấy đàn ông là cô ta…”

Nghe thấy những lời này, lông mày Ngũ Dương nhíu lại. Anh nhớ cô gái hát chính ở dàn đồng ca thứ ba có chất giọng tốt và hoàn toàn đủ tiêu chuẩn cho vị trí xướng lĩnh, những gì những cô gái này nói đã có thể coi là sự công kích cá nhân.

Anh muốn đứng lên ngăn cản bọn họ tiếp tục nói chuyện, nhưng một giọng nói vang lên từ góc hậu trường: “Sao không đợi tôi? Tôi vừa đi thay quần áo.”

Lục Lộ đi về phía mấy người nở một nụ cười, vỗ vai một cô gái:”Muộn như vậy rồi, bỏ tôi ở đây một mình, dễ gặp sắc lang lắm.”

“Aiya! Có ruồi!” Cô gái vỗ về Lục Lộ ‘bang’ một tiếng.

“Đúng vậy đúng vậy, nó vẫn vo ve, thật kinh tởm.”

“Lục tiểu thư, đừng tức giận, chúng tôi đang đánh ruồi, không nói cô.”

Lục Lộ vẫn cười: “Đương nhiên là tôi không tức giận rồi. Ruồi nhặng thích xoay quang các cậu, nhưng tôi cũng không có biện pháp.”

Một câu nói vậy làm mặt các nữ sinh trắng bệch. Cô gái giống như thủ lĩnh đưa tay đẩy Lục Lộ:“Cô vẫn nên tự quan tâm chính mình đi, quan tâm chúng tôi làm gì. Chúng tôi chỉ là con thường dân, sao so được với hào môn như cậu, cũng không dám so.”

Nói xong dẫn người rời đi, để lại một mình Lục Lộ đứng trên sân khấu vắng vẻ.

Ngũ Dương nhìn theo bóng lưng mảnh khảnh của Lục Lộ, trong lòng đột nhiên muốn vươn tay vỗ vai an ủi cô gái cô đơn, nhưng Lục Lộ hờ hững quay đầu lại, cười nói với Ngũ Dương phía sau, “Cậu nghe thấy hết rồi?”

Cô còn trốn sâu hơn Ngũ Dương, đã sớm nhìn thấy cậu ta đang cau mày này.

Ngũ Dương nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Lục Lộ với vẻ xấu hổ: “Tôi không cố ý.”

“Tôi biết.”

“Bọn họ nói vậy cô không quan tâm sao?”  

“Quan tâm hay không không quan trọng. Bạn bè chân chính tôi có một là đủ rồi.”

Nói xong, cô thản nhiên bước đi, để lại bóng dáng mạnh mẽ, kiên cường và bình tĩnh.   

Đó là lần đầu tiên Ngũ Dương nhìn thấy Lục Lộ, anh ta rất thích cô gái có ánh mắt kiên định này, rất thích tính cách lãnh đạm của cô ấy. Sau này, khi biết Lục Lộ không quan tâm vì gặp quá nhiều người như thế này, Ngũ Dương nhẹ nhàng ôm Lục Lộ vào lòng, cánh tay khẽ run lên, cố gắng hết sức nén đau lòng và thương tiếc.

Chính cái ôm ấy đã khiến Lục Lộ  yêu một chàng trai hoàn toàn khác với mình như vậy. Cô không bao giờ mong Lý Đông Tú có thể giúp cô giải quyết mối quan hệ giữa các bạn cùng lớp, Lục Lộ chỉ mong người mẹ yêu quý của cô ôm cô thật nhẹ, vuốt ve đầu cô và nói “không sao đâu, mẹ ở đây”, thay vì nhẫn tâm nói với cô như thế nào để đối phó với những người đó. Tuy nhiên, điều mà Lý Đông Tú không làm, Ngũ Dương đã làm một cách dễ dàng, khiến Lục Lộ cảm thấy mình cũng được yêu thương.

Vì vậy cô liền thuận lí thành chương tỏ tình với Ngô Dương, người đàn ông nhẹ nhàng cười đáp: “Được rồi.”

Chỉ là lúc đó Ngô Dương không biết những cô gái có quan hệ rất tốt ngày đó vì Lục Lộ thu mua làm ra mấy cái hiểu lầm, đã sớm trở mặt thành thù, cuối cùng ra tay, hoàn toàn phá vỡ lớp mặt nạ ấy. Lúc ấy móng tay của một trong số họ còn cắt mặt của người kia. Hủy dung không nằm trong tính toán của Lục Lộ, thực ra cô chỉ muốn những cô nàng này nếm trải mùi vị bị người khác kỳ thị và vu khống ác ý. Ai ngờ tính cách dữ dằn như vậy lại làm ầm ĩ lên, nhưng những kẻ đó cũng đáng trách.

Ngay từ đầu, thứ mà Ngũ Dương muốn chỉ là một người phụ nữ bề ngoài mạnh mẽ, dễ tổn thương và cần được chăm sóc; ngay từ đầu, thứ mà Lục Lộ  muốn là một người đàn ông có thể mang lại cho cô cảm giác ấm áp. Có lẽ ngay từ đầu, hai người này đã sai, sự xuất hiện của Tiếu Thiến Nhi chỉ là để đưa họ trở về với con đường của chính mình.

————————————————————————————————–

Lục Lộ thoát khỏi kí ức, nhìn Ngũ Dương trước mặt vẫn đẹp trai như xưa. Hai người ngồi trong nhà hàng Pháp, lắng nghe âm thanh du dương của tiếng vĩ cầm do người phục vụ chơi, rồi im lặng nhìn nhau. Ngũ Dương luôn có thể chọn một nơi tình cảm như vậy, còn Lục Lộ thì chú trọng đến chất lượng đồ ăn hơn là trang trí của nhà hàng.

“Đã lâu không gặp, em… có khỏe không?” Đương nhiên không phải Lục Lộ có thể hỏi một câu như vậy, mà là Ngũ Dương luôn dịu dàng.

“Rất tốt, chơi rất vui vẻ.” Lục Lộ nhớ đến Mạnh Phàm. Khoảng thời gian này xác thực vui vẻ hơn không ít.

Kết quả là ai đó không vừa ý.

“Chơi?” Ngô Dương cau mày:“Cuộc sống không phải trò đùa, sự nghiệp không phải trò đùa, hôn nhân càng không phải trò đùa.”

Lục Lộ gật đầu: “Được rồi, nhưng vẫn có thể chơi vui mà.”

Trước kia cô sẽ cố gắng hết sức để giữ mặt tốt của mình trước mặt Ngũ Dương, không bao giờ để anh biết cô có sở thích như vậy, bây giờ đã chia tay thì không có gì phải giấu diếm.

Vì vậy, lông mày của Ngũ Dương càng nhíu chặt hơn:”Người ta không thể dùng nó để chơi.”

“Ai nói vậy? Tôi nghĩ Tiếu Thiến Nhi rất vui tính. Tôi yêu cầu cô ta nhảy thì cô ta liền nhảy thật, thật ‘dễ thương’.”

“Lục Lộ!” Giọng nói luôn dịu dàng cuối cùng cũng có một tia tức giận:”Anh biết em không thể buông bỏ những gì đã xảy ra trong quá khứ, nhưng tất cả lỗi lầm đều là lỗi của anh, anh đã không làm chủ được bản thân. Vì vậy, nếu em có bất kỳ lời phàn nàn nào, cứ nhắm vào anh, làm ơn đừng tổn thương đến người vô tội … “

“Người vô tội? “Lục Lộ phản lại.

Ngũ Dương im lặng, sau khi xem tờ báo sáng nay, anh ta thấy rằng danh tiếng của Tiếu Thiến Nhi đã bị Lục Lộ hủy hoại gần hết. Ngay cả một vũ nữ thoát y thực sự trong hộp đêm cũng không xuất hiện trên trang bìa tạp chí với bộ đồ lót của cô ấy, bất kể sự thật là gì, người phụ nữ này đã bị hủy hoại. Chỉ cần sau này nhắc đến Tiếu Thiến Nhi, mọi người sẽ nghĩ: “Ồ, chính là cô gái trong trò chơi thoát y đó.”

Anh ta không thể trách Lục Lộ, dù sao Tiếu Thiến Nhi và anh thực sự cảm thấy có lỗi với cô ấy. Vì vậy, anh ta đề nghị cô gặp mặt và muốn nói với Lục Lộ một cách hoa mỹ hơn, cô đã đi quá xa.

Lục Lộ lẳng lặng nhìn Ngũ Dương, ánh mắt lạnh lùng, trong lòng không khỏi lộ ra một tia cảm xúc. Lần này cô không cười mà nói rất nghiêm túc: “Các người dường như không biết, thấy người mình mình yêu ngủ với người phụ nữ khác là như thế nào?

“Anh đã từng là thế giới của tôi, mà Tiếu Thiến Nhi, đã hủy hoại thế giới của tôi.”

Ngũ Dương ngẩng đầu lên, nhìn vào mắt Lục Lộ, trong mắt cô không có nỗi buồn, không có hận thù, không có gì cả, Lục Lộ dường như đang kể một câu chuyện của người khác.

“Sau khi chia tay với anh, tối nào tôi cũng đến quán bar để uống rượu, mong anh quay lại và nói ‘đừng uống nhiều’. Suốt ba tháng, tôi không biết mình đang làm gì, và ba tháng đó ở trong đầu tôi không còn dấu vết, trống rỗng. Nhưng dù đau đớn đến đâu, tôi cũng chưa bao giờ quay lại tìm anh, bởi vì những thứ vụn vỡ, dù có thích đến mấy, tôi cũng sẽ vứt bỏ.”

Nói đến đây, Lục Lộ cười đến tàn nhẫn: “Còn bây giờ một kẻ vứt bỏ người khác đến cầu xin tôi, đừng làm tổn thương người vô tội. Ngũ Dương, sao anh có thể có mặt dày như vậy!”

Đúng vậy, độc ác. Lục Lộ luôn tàn nhẫn và nhẫn tâm với những kẻ đã phản bội mình, cho dù đã từng yêu anh ta sâu đậm thì giờ đây, Ngũ Dương chỉ là một kẻ xa lạ mà thôi.

Nói xong, sắc mặt của Ngô Dương trắng bệch, lúc trắng lúc đỏ như sắc cầu vồng, ngay cả tắc kè hoa cũng không so được với anh ta.

“Là Kỷ Y Nhiên và Mục Dĩ Phương đã giúp tôi vượt qua những ngày tháng đó. Lúc đó, tôi nhận ra rằng anh không phải là người duy nhất trong thế giới của tôi, không đến nỗi thiếu anh tôi không sống nổi.”

“... Anh xin lỗi. ”Ngũ Dương trầm giọng nói, trong lời nói tràn đầy sự xin lỗi và hối hận sâu sắc.

“Nếu được cho cơ hội làm lại tất cả, anh sẽ làm gì, Ngũ Dương?” Lục Lộ nhẹ nhàng hỏi, lời nói đầy cám dỗ.

Ngũ Dương im lặng một lúc lâu, khó khăn nói: “Anh nghĩ … Lúc đó, anh vẫn không thể vứt bỏ Tiếu Thiến Nhi, cô ấy đang thất tình. Nhưng, anh sẽ không bao giờ làm điều gì sai trái nữa.. ”

Anh ta nhìn Lục Lộ, trong mắt tràn đầy thành khẩn.

“Thật sao?” Lục Lộ giễu cợt nói:“Nếu là tôi, tôi sẽ lại chia tay với anh, dù biết sẽ rất đau khổ, tôi cũng sẽ không ra tay cứu vãn. Đây là tôi, Ngũ Dương….hoàn toàn khác với người phụ nữ mà anh đang tìm kiếm.”

“Tôi đã suy nghĩ rất nhiều lần, lỗi tại ai? Tại sao lại đến lúc này? Nghe xong những lời anh nói, tôi mới hiểu ra rằng không có ai đúng cả, có gì sai đâu, là chúng ta không thích hợp, Ngũ Dương. Ngay từ đầu điều tôi muốn không phải là một người đàn ông  dịu dàng với mọi người, điều tôi muốn là một người dịu dàng với tôi và chỉ cười với tôi. Tôi muốn là dù lúc đó Tiếu Thiến Nhi có bị cả trăm người đàn ông ruồng bỏ, dù muốn treo cổ tự vẫn, anh ta cũng có thể phớt lờ và chỉ tập trung vào tôi. Tiếu Thiến Nhi đương nhiên có bạn bè và gia đình giúp đỡ cô ta khi cô ta mất tình yêu của mình. Tại sao anh phải an ủi cô ta? Mối quan hệ của anh với cô ta là gì? “

“Ngũ Dương, nếu anh muốn một người phụ nữ bề ngoài mạnh mẽ nhưng bên trong lại dịu dàng, mong cô ta có thể âm thầm ủng hộ anh sau lưng, đối xử dịu dàng với người khác, đúng không? Nhưng tôi không phải là người như vậy, nếu người khác thất tình, tôi sẽ bỏ đá xuống giếng, làm cho người ta càng thê thảm.”

“Ai cũng không có lỗi, lỗi ở chỗ chúng ta không hợp nhau. Tính cách không hợp. Mãi đến giờ, tôi vẫn không suy nghĩ cẩn thận, tôi cũng không bao giờ có thể thực sự hiểu anh.”

Lục Lộ bỏ đi, bóng lưng cô vẫn thẳng và tiêu sái như lần đầu gặp mặt.

Chỉ là bây giờ Ngũ Dương biết phía sau này thật sự là không thoải mái dễ dàng chút nào, cô là thật sự buông tha, cũng là thật sự không quan tâm. Anh ta luôn cho rằng trong lòng cô đang khóc mà không biểu hiện ra ngoài là mạnh mẽ, hóa ra là anh ta sai, sai quá mức.

Ngay từ đầu, anh ta đã đeo cho Lục Lộ một chiếc mặt nạ do mình làm ra, và luôn yêu thích chiếc mặt nạ này.

Này, Lục Lộ, nếu anh nói, bây giờ anh thật sự yêu sự kiên cường kia của em, em có tin không? Em có quay đầu lại nhìn anh không?

Phải biết… sau tất cả, anh đã là người mà em vứt bỏ rồi.

  Tác giả có chuyện muốn nói: Kỳ thật tôi rất thích Ngô Dương, nhưng nam nhân ôn nhu như vậy lại bị nữ nhân dụ dỗ, hắn đã cho nữ nhân quá nhiều cơ hội.