Tháng 5 năm 2019 sau Công Nguyên, loài người bắt đầu biến thành búp bê.
Khi đang đi bộ trên đường, đang dùng cơm ở nhà hàng, đang thay quần áo dang dở ở trung tâm thương mại, động tác của những người đáng thương kia dừng lại trong một khắc ngày khi biến đổi xảy ra.

Thậm chí, nụ cười trên gương mặt họ chưa kịp thu lại đã biến thành một con búp bê hình người vô tri vô giác.
Không hề được báo trước, càng không tìm ra nguyên nhân.
Mọi người trở nên hoang mang, sợ hãi, điên cuồng và tuyệt vọng.

Bọn họ cầm băng rôn màu đỏ biểu tình khắp nơi, nghi ngờ đây là do một tổ chức khủng bố thần bí tấn công; hoặc tung tin trên Internet rằng có một nền văn minh ngoài hành tinh xâm lấn, có người dìu dắt già trẻ về nông thôn lánh nạn…… bọn họ đã làm hết tất cả mọi cách nhưng người bên cạnh vẫn cứ nối tiếp nhau biến thành búp bê.
Mọi người cũng dần chết lặng.
Nên đi học thì đi học, nên đi làm thì đi làm, sinh hoạt như thế nào thì vẫn như thế đó.
Nhưng mà, tin tức hằng ngày trên TV tăng thêm một câu nói ——
Sau khi phát thanh viên đọc xong bản thảo tin tức sẽ báo với người xem bằng một chất giọng tiêu chuẩn: “Nếu bạn phát hiện bên cạnh mình có người biến thành búp bê, xin hãy khẩn cấp gọi tới đường dây nóng 123, tổ chức có liên quan sẽ đến xử lý kịp thời……”
Cái gọi là xử lí chính là đóng gói búp bê đưa đến viện nghiên cứu khoa học.
Nếu nhà khoa học có thể nghiên cứu ra cái gì thì tốt, nếu nghiên cứu không ra thì đợi người nhà tới nhận.

Sau đó, muốn hạ táng hay đặt trong nhà làm vật trang trí thì tùy vào quyết định của người nhà.
Bạch Ấu Vi xem tin tức một lát, thấy đã gần đến thời gian thì lấy điều khiển tắt TV.

Sau đó, cô ấn nút trên xe lăn, đi về hướng nhà bếp.
Hai chân cô tàn tật, cha mẹ ly dị từ nhỏ, ai nấy đều đã xây dựng tổ ấm mới.

Có lẽ cảm thấy hổ thẹn với đứa co gái này, hai người họ đều tiêu tiền không nương tay trên người cô, để cô sống trong biệt thự xa hoa nhất, mời người giúp việc chuyên nghiệp nhất, duy chỉ có không thể dành ra chút thời gian làm bạn với con gái.
Nhưng mà, Bạch Ấu Vi cảm thấy vẫn ổn.

Cô đã sớm hình thành thói quen ở một mình.
Chuông đồng hồ ở phòng ăn vang lên tíng tong, kim phút chỉ hướng mười hai giờ mười phút.

Mỗi ngày, Bạch Ấu Vi sẽ dùng bữa trưa vào đúng mười hai giờ trưa, chỉ có sớm hơn chứ không trễ hơn.


Nhưng bây giờ trên bàn ăn lại không có món ăn nào.

Bốn phía vô cùng tĩnh lặng, tiếng đồng hồ lạch tạch lại càng khiến căn biệt thự hoa lệ này lộ vẻ yên tĩnh.
Bạch Ấu Vi đợi thêm một lát, ngửi được mùi cháy khét bay từ trong phòng bếp.
Cô điều chỉnh phương hướng rồi kéo xe lăn đi qua.

Người giúp việc quay lưng về phía cô đứng thẳng bất động trước bệ bếp ga.

Tay bà vẫn giưd tư thế xào rau, không có động tĩnh.
Người giúp việc đã biến thành búp bê, chuyện chỉ mới vừa xảy ra.

Vẫn là gương mặt đó, nhưng chất liệu lại hoàn toàn khác biệt, chẳng mấy chốc mà máu thịt sống ấy đã biến thành làn da nhựa, con mắt bằng pha lê, mái tóc bằng sợi hóa học……
Người giúp việc bán đầu đã về quê lánh nạn, người giúp việc trước mắt mới đến được hai ngày.

Thậm chí Bạch Ấu Vi còn chưa kịp nhớ tên đối phương, bây giờ bà ấy đã biến thành như vậy…
Cô ngẩn ngơ nhìn một lúc, sau đó điều khiển xe lăn đến tắt bếp, cô theo như lời tin tức trên TV, gọi điện khẩn cấp tới đường dây nóng 123.
Đường dây bận suốt.
Bạch Ấu Vi suy tư một lát thì gọi điện thoại cho mẹ.

Bảo mẫu do mẹ thuê, hẳn là có thể liên lạc được với người nhà của người giúp việc.
Đầu bên kia đã bắt máy, truyền tới tiếng trò chuyện, tiếng cười, tiếng âm nhạc trộn lẫn…… chỉ có cô hiện lên vẻ cô quạnh.
Chói tai thật.
Cô kể rõ mọi chuyện bằng dăm ba câu, sau đó cúp điện thoại.
Trong phòng thật tĩnh lặng, ngoài kia cũng tĩnh lặng.

Nắng gắt thiêu đốt mặt đất, hồ nước trong hoa viên phản chiếu ánh sáng lấp lánh, bông hoa màu tím của một gốc cây phù tang gục xuống dưới ánh nắng chói chang.

Mọi thứ diễn ra rất bình thường, nhưng Bạch Ấu Vi biết, thế giới này đã trở nên không bình thường từ lâu.
……
Hai giờ chiều, cô chợt nghe được tiếng động cơ ô tô ở ngoài biệt thự.
Xuyên qua cửa sổ, Bạch Ấu Vi nhìn thấy một người đàn ông cao lớn đang ấn chuông cửa.
Cô suy tư một chút rồi vào bếp cầm theo con dao, điều khiển xe lăn đi ra ngoài.
Cách lớp cửa sắt, người đàn ông kia có vóc người thẳng tắp, dáng vẻ lạnh lùng, dưới hàng lông mi đen dày là một đôi mắt sâu hút, trầm tĩnh.

Trông anh ta có vẻ khá quen mặt, nhưng cô không nhớ được mình đã gặp ở đâu.
“Em là Vi Vi?” Giọng nói ngập ngừng, mang vẻ mới lạ lần đầu gặp mặt, “Anh là Thẩm Mặc, mẹ em biết bên này đã xảy ra chuyện nên để tôi tới đón em.”
Bạch Ấu Vi ngơ ngẩn.
Thẩm Mặc…… Trách sao khi nãy cảm thấy quen mắt, hóa ra là con trai của chú Thẩm, trông anh ta có vài nét tương tự với chú ấy.
Cô quên nói, chú Thẩm là bạn tốt, cũng là đồng nghiệp hợp tác làm ăn với mẹ cô.

Thực ra cô nghĩ rằng, cách gọi “lốp xe dự phòng” còn hợp lí hơn.
Bạch Ấu Vi thầm bỏ con dao gọt trái cây vào túi, mở cửa ra ——
Thẩm Mặc đánh giá cô gái trước mặt.
Nước da tái nhợt, mái tóc dài mềm mại, chiếc váy kiểu sơ mi dài màu xanh nhạt che kín cô từ cổ đến chân.

Người cũng như tên, chỉ cần nhìn cô người ta sẽ không nhịn được liên tưởng đến những từ ngữ như trắng trẻo mềm mại, non nớt, hay mỏng manh để hình dung.
Nhìn qua cô rất ngoan ngoãn, không khó ở chung như lời dì Vương nói.
“Thu dọn hành lý đi, anh đưa em đến Dương Châu.” Thẩm Mặc lời ít mà ý nhiều.
Bạch Vi lắc đầu: “Không đi.”
Thẩm Mặc có hơi bất ngờ, nhướn mày hỏi: “Bây giờ trong thành phố không an toàn, người có thể đi thì đã dọn đi hết rồi.

Em ở lại đây cũng không có ai chăm sóc, sớm hay muộn cũng đi rơi vào đường chết.”
Bạch Vi cúi đầu nhìn hoa văn tinh xảo trên váy mình, “Không đi.

Tôi bị như vậy thì đi đâu cũng là con đường chết.”

Thẩm Mặc không ngờ cô lại bướng bỉnh như vậy.

Anh không am hiểu việc dỗ dành người khác, càng không biết dỗ dành trẻ con.

Anh đi thẳng vào trong: “Em ở phòng nào?”
Bạch Ấu Vi nhìn anh chằm chằm bằng ánh mắt khó hiểu, mắt hơi loé lên, “Anh muốn làm gì?”
Thẩm Mặc không để ý đến cô, sau khi vào nhà thì đi một vòng, tìm được đúng phòng ngủ của cô, bắt đầu đóng gói quần áo và đồ dùng sinh hoạt.

Cô gái đi vào theo, vẻ mặt có hơi ấm ức.
Thẩm Mặc gấp xong quần áo, đứng trong phòng nhìn xung quanh một vòng, hỏi: “Thuốc đâu?”
Bạch Ấu Vi hằng năm sinh hoạt trên xe lăn, thuốc men là nhu yếu phẩm cần thiết.
Cô không lên tiếng.
Anh cũng không hỏi lại.

Căn phòng nhanh chóng trở nên bừa bộn.
Bạch Ấu Vi ngồi ở trên xe lăn nhìn anh lục tung mọi thứ, đôi tay nắm chặt thành nắm đấm, tiếng nói rất thấp: “Anh……có phải bây giờ anh cảm thấy, cứu một cô gái bơ vơ không nơi nương tựa, cảm thấy bản thân rất giỏi giang, rất vĩ đại đúng không? Nhưng anh có biết không, thật ra anh đang hại tôi.”
Thẩm Mặc dừng lại, vẻ mặt anh bình tĩnh.
Bạch Ấu Vi hít một hơi thật sâu, tiếp tục nói: “Anh suy xét đến hậu quả nếu ép buộc đưa tôi đi chưa? Đến Dương Châu rồi, một cô gái như tôi, còn là một người què, nên sinh hoạt như thế nào? Anh có biết tôi đi WC cần phải có người giúp đỡ, đi xa nhà cần phải mang theo tã giấy, anh vốn dĩ……”
Cô hít một hơi: “Anh vốn dĩ không hiểu gì hết! Tôi không đi theo anh!” Tiếng cuối cùng khàn khàn, mang theo chút nức nở cố kìm nén.
Thẩm Mặc nhìn cô, im lặng trong chốc lát, anh hạ giọng: “Đúng thật là tôi không hiểu, nhưng ít nhất tôi biết một điều ——nếu ở lại em sẽ chết nhanh hơn, còn rời đi có lẽ còn có hi vọng.”
Hi vọng?
Trong lòng Bạch Ấu Vi mỉa mai.

Ngay cả cha mẹ ruột thịt máu mủ còn không muốn thấy cô, cho dù thế giới diễn ra như bình thường, cô cũng không định tiếp tục sống sót.

Cô là một kẻ vô dụng không có hi vọng.
Thẩm Mặc đi đến trước mặt Bạch Ấu Vi, đôi mắt đen thâm thẫm mang theo sự áp bách, giọng điệu bình thản mà kiên định: “Yên tâm, tôi sẽ đưa em đến Dương Châu bình an.”
Bạch Ấu Vi cắn môi.

Cô không có quyền lựa chọn.
Thẩm Mặc đẩy Bạch Ấu Vi rời khỏi biệt thự, đi đến bên cạnh một chiếc xe việt dã bên đường.

Anh bế Bạch Ấu Vi từ xe lăn lên, cảm giác cô nhẹ đến mức không tưởng tượng nổi, tuy rằng cô gầy gò nhưng không hề cộm tay, cô gái anh ôm trong ngực rất mềm mại.
Mặt cô dựa vào ngực anh, mùi thơm nhàn nhạt quanh quẩn, mùi hoa hồng, sữa bò cùng với mùi thuốc hòa quyện với nhau, có một cảm giác không nói nên lời.
Nhìn gương mặt nhỏ nhắn căng thẳng, anh hơi mềm lòng, lại an ủi lần nữa: “Tôi sẽ lái nhanh hơn, một tiếng rưỡi là đến nơi, ở bên đó có người chăm sóc em, em đừng lo lắng.”
Hiển nhiên Bạch Ấu Vi đã ghim anh ta vì tự tung tự tác, xụ mặt không để ý đến anh.
Thẩm Mặc cười, đóng cửa sau xe lại, ngồi vào chỗ điều khiển vặn chìa khóa.

Không lâu sau, anh phát hiện mình tính sai rồi
Tình huống nghiêm trọng hơn anh tưởng, hầu như mỗi con đường đều xuất hiện búp bê.

Tuy rằng còn chưa rõ nguyên nhân khiến người ta biến thành búp bê, nhưng mọi người đều biết, nơi búp bê tụ tập là khu vực nguy hiểm cao, mọi người đi ra ngoài đều cố gắng tránh đi vào con đường này.
Thẩm Mặc đi đường vòng, vòng vèo hơn một giờ, cuối cùng đi đến đường cao tốc.
Đường cao tốc cũng không yên ổn.

Phóng mắt nhìn lại bốn phía toàn là xe cộ, ước chừng có sáu bảy chục chiếc, xiêu xiêu vẹo vẹo dừng ở giữa đường, có mấy chiếc còn tông vào nhau, người trong xe không rõ sống chết.
Cuối đoàn xe có rất nhiều người giống hai người họ vừa đến cao tốc.

Những người đó đứng bên cạnh xe, duỗi cổ ngó nghiêng, do dự có nên tiến về phía trước không.
Thẩm Mặc xuống xe hỏi thăm tình hình.
Bạch Ấu Vi nghiêng lại gần cửa sổ nghe những người đó xì xào:
“Làm sao bây giờ? Có đi hay không?”
“Đi hả? Đằng trước đều là búp bê, làm sao mà chúng ta đi qua được đây?”
“Không đi chẳng lẽ chờ chết ở đây à? Chỉ có thành phố Dương Châu và Thái Châu là hai thành phố gần nhất chưa có ai biến thành búp bê!”
“Đường khác đâu, đường khác cũng có búp bê à?”
“Nếu cứ trì hoãn như vậy, đằng nào ta chết vì bị nhốt thôi....”

“ lMình à, chúng ta nên làm gì bây giờ?” Một người phụ nữ tóc dài khóc nức nở, “Chắc chắn là tận thế tới…… Chúng ta sẽ chết hết thôi……”
Chồng cô ấy có vẻ cũng chưa có lựa chọn khác, bực bội đứng hút thuốc, không nói nổi một câu an ủi.
Bạch Ấu Vi nghe một lúc, cảm thấy nhàm chán nên ấn cửa kính lên cao để mình ở trong xe được yên tĩnh.
Thẩm Mặc quay lại, Bạch Ấu Vi hỏi anh: “Đi vào từ đây có biến thành búp bê không?”
Thẩm Mặc suy ngẫm, “Chúng ta cứ xem xét tình hình trước đã, không được thì tìm đường khác.”
Bạch Ấu Vi không tin vào anh, nhỏ giọng ngập ngừng:
“Nhưng chắc gì đường khác không có búp bê.”
Lúc này, phía trước có động tĩnh.

Mọi người đều thấy bất ngờ, ngước mắt lên nhìn thì thấy có một chiếc xe tải màu xanh từ từ lăn bánh về phía trước, hình như muốn thử xem.

Mấy chiếc xe đằng sau thấy thế cũng chầm chậm rì rì theo đằng sau, vẫn duy trì khoảng cách không xa không gần.
Có vẻ là có người không đợi được nữa.

Dù sao trong thành phố không có nơi an toàn, gần như mỗi đường đều có búp bê, muốn ra khỏi thành phố cần phải mạo hiểm.
Người điều khiển chiếc xe tải vỏ màu lam là một người đàn ông đầu trọc cao to vạm vỡ, hắn cầm tay lái, cẩn thận lách qua mấy chiếc xe có búp bê, không thấy điều kì lạ gì nên theo bản năng tăng tốc độ nhanh hơn.
Đến nơi trống trải an toàn, hắn ló đầu ra khỏi xe, vẫy tay với mấy người đằng sau: “Con đường này đi được!”
Vì những lời này mà bầu không khí phấn khởi hơn hẳn, xe đằng sau lần lượt đuổi theo.
Có người cười tán dóc với gã đầu trọc : “Người anh em, lần này cũng nhờ có anh đó!”
Những người khác cũng nở nụ cười nhẹ.
“Xem ra không có việc gì.” Thẩm Mặc khởi động xe, nối gót đoàn xe.
Bạch Ấu Vi không mặn không nhạt “ừm” một tiếng.
……
Trên đường cao tốc, tốc độ của từng chiếc xe chậm như rùa bò, ai nấy đều lái xe rất cẩn thận.
Bạch Ấu Vi im lặng dựa nhẹ vào thành cửa xe.
Theo xe đi về phía trước, cô nhìn thấy một loạt những con búp bê hình người, bọn chúng giống như manơcanh trong shop thời trang, ánh mắt trống rỗng, tư thế cứng đờ……
Cô quay đầu, trong một chiếc xe màu đỏ đối diện có hai con búp bê, lái xe là người đàn ông, người phụ nữ ngồi ghế phụ.

Bụng người phụ nữ phồng to, hiển nhiên là một người phụ nữ có thai.
Bạch Ấu Vi không nhịn được mà suy nghĩ: Có phải đứa con trong bụng cô ta cũng biến thành một con búp bê be bé không nhỉ? Cũng là làn da nhựa, cặp mắt pha lê, tóc tai bằng sợi hóa học à? Họ đã gặp phải chuyện gì nga khoảnh khắc đó nhỉ? Có phải là cơ thể không thể động đậy được, nhưng có phải là ý thức vẫn tỉnh táo không.

Suy nghĩ này khiến cô sợ hãi không thôi.

Cô thu tầm mắt lại, không nhìn nữa.
“Đinh! Hoan nghênh tiến vào trò chơi búp bê! Trò chơi lần này có chủ đề là “Cuộc đua của Rùa và Thỏ” quy tắc như sau:
Một, từ chối trò chơi biến thành búp bê!
Hai, trò chơi thất bại biến thành búp bê!
Ba, trò chơi thông quan khen thưởng búp bê!……”
Bên tai vang lên âm thanh xa lạ, tiếng nói giống như tiếng người trên trời, Bạch Ấu Vi ngây ngẩn: “Này, anh có nghe thấy không……”
Cô đang định hỏi Thẩm Mặc ngồi ở trước, tầm nhìn lại nổi lên một lớp sương mù, tiếp đó, chỉ trong nháy mắt đã thấy trời xanh mây trắng, bãi cỏ xanh ngát bát ngát.
Sao lại thế này?!
Bạch Ấu Vi kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mắt.
Mấy giây trước cô còn ngồi trong xe Thẩm Mặc, mà giờ phút này cô đã ngồi trên bãi cỏ xanh mướt.

Hơn nữa mấy chiếc xe đi cùng cũng vậy! Mọi người trợn mắt nhìn đường chạy đua bên ngoài mặt cỏ, bên trên treo tấm băng rôn cỡ lớn, trên đó ghi bốn chữ to vô cùng phô trương —–
Cuộc, đua, Rùa, Thỏ.