Quả cầu vàng nghi ngờ, lẩm bẩm lầu bầu nói thầm, “Tôi bỏ sót cái gì ư?… Không có đâu mà, đây là toàn bộ luật chơi rồi cơ mà.”
“Ếch xanh đâu?” Bạch Ấu Vi cười lạnh nhìn nó, “Chủ đề trò chơi là “Ếch xanh và quả cầu vàng”, vậy ‘ếch xanh’ ở đâu?”
Cô vừa nói xong, trên mặt những người khác nhất thời toát lên vẻ kinh hoàng, quay đầu liếc bốn phía, e sợ đột nhiên sẽ có vô số con ếch xanh nhảy ra từ một góc âm u nào đó.
Quả cầu vàng im lặng.

Sau một lúc lâu lại nghe được tiếng cười ranh mãnh của nó: “Ếch xanh à… Một lát nữa các người sẽ biết thôi.”
Dứt lời, nó bay tới nơi cao nhất trong hang động, phía dưới lỗ thủng hình tròn, để ánh mặt trời phủ lên lớp vỏ màu vàng càng thêm lộng lẫy.
“Trò chơi sắp bắt đầu, thời gian chuẩn bị của người chơi là một phút đồng hồ, bây giờ bắt đầu đếm ngược, 59, 58, 57….”
Mọi người luống cuống!

Gần như lập tức có người kinh hoảng hỏi: “Anh Trương! Bây giờ chúng ta làm gì?!”
Mọi người theo thói quen tìm kiếm sự trợ giúp từ người dẫn đầu, nhưng mà Trương Hoa lúc này không còn là người đàn ông đeo mắt kính luôn ôn hòa, lễ độ và chu đáo trong mọi mặt nữa.

Anh ta lạnh nhạt xoay người, đi đến vị trí ở giữa hai vỏ ốc, đứng yên bất động, không để ý đến bất cứ kẻ nào.
Anh Huy châm chọc: “Thấy cả chưa? Bản thân tổng giám đốc Trương tổng của mấy người còn có khó mà lo cho mình được, sao có thể lo lắng mấy người chết hay sống?! Đó là tổng giám đốc Trương của mấy người, không phải cha các người! Cả lũ ngu ngốc!”
Bạch Ấu Vi trầm ngâm một lát thì quay đầu vẫy tay với Đàm Tiếu.
Đàm Tiếu đang ngây ngốc, thấy Bạch Ấu Vi gọi mình, tung tăng đến gần.
Bạch Ấu Vi nói: “Cơ thể của thầy Thừa không tốt, cậu dìu ông ấy đứng ở bên kia, quả cầu vàng mượn lực vách đá và ốc đồng để bắn ra, nơi không có vỏ ốc càng sẽ tương đối an toàn.”
Đàm Tiếu không nói hai lời, lập tức nâng Thừa Úy Tài dậy.
Những người khác nghe thấy, cũng nhanh chóng tự tìm chỗ thích hợp.
Lúc này họ phát hiện, chỗ tổng giám đốc Trương đứng vừa vặn là vị trí “tương đối an toàn” mà Bạch Ấu Vi nói.

Nói cách khác, Trương Hoa biết rõ nên làm sao để né tránh quả cầu vàng nhưng không định nói cho họ!
Trên khuôn mặt mọi người đồng loạt toát lên vẻ oán giận.
“Sao lại có người ích kỷ như vậy chứ, chúng ta chết thì anh ta được lợi gì chứ!” Một bác gái trung niên thấp giọng lẩm bẩm.
Bọn họ cũng không tức giận đi đến khiển trách và chất vấn vì thời gian đếm ngược đã gần kết thúc.
Thẩm Mặc an trí Bạch Ấu Vi ở một góc hang động, đằng sau là vách đá, phía bên phải là một vỏ ốc đồng lớn, bên trái và phía trước là đống bùn lầy.
Đây là một vị trí hoàn hảo để trốn hay thuận tiện để làm những việc khác.

Nhưng Thẩm Mặc không định ngốc ở đây, bởi vì nơi này quá hẹp, không thích hợp quan sát quỹ đạo đi chuyển của quả cầu vàng.

Anh là một người thích chủ động xuất kích.
Anh cởi ủng quân đội, xắn ống quần, chân trần đứng trong bùn, đôi mắt đen nhánh lẳng lặng nhìn chằm chằm quả cầu ở nơi xa, chỉ chờ nó tìm vị trí phát bóng thích hợp sẽ hành động ngay.
“7......6.....5......4......3......2......”
Quả cầu vàng giật giật.
“…..1.”
Nó dừng lại, quật cầu lung lay rồi bay tới một chỗ, âm thanh non nớt đầy vẻ thú vị ác ý vang vọng khắp hang động –
“Trò chơi, bắt đầu.”
Ầm!
Chấn động lại xảy ra một lần nữa!
Va chạm! Bắn ra! Tiếng vọng! Toàn bộ hàng động đều đang lấy động!
Trước mắt Bạch Ấu Vi bắn lên từng tảng lớn bùn nhão, đến nỗi cô không thể nhìn rõ những người khác ở đâu, chỉ có tiếng thét chói tai và kêu khóc nổi lên! Đinh tai nhức óc!
“Thẩm Mặc!!!” Cô gân cổ hô to.
Cô không nhìn thấy anh, trong lòng đầy bất an.
Nói cô làm ra vẻ cũng được, ích kỉ cũng thế, tóm lại hiện giờ cô không thể tách khỏi Thẩm Mặc được! Thẩm Mặc chính là chân của cô! Chính là mệnh của cô!
Một người cả người đầy bùn lăn lê bò lếch chạy tới, thấy Bạch Ấu Vi thì sững sờ, ngay sau đó lao tới! Trong miệng hô mấy tiếng hàm hồ: “Tránh ra! Vị trí này là của tao!”
Bạch Ấu Vi mở to hai mắt.

Bóng dáng quả cầu vàng đột nhiên xuất hiện phía sau người nọ, trong nháy mắt, người kia đã bị quả cầu đập vào vách đá!
Quả cầu vàng bay đi không thấy, còn người thì lại…..
Bị đập thành thịt nát.
Chảy xuống bùn rồi hòa làm một thể.
Chỉ lưu lại một thứ gì đó đỏ trắng đan xen giống như tào phớ* dính trên vách đá.
(*Tào phớ: là món ăn được làm từ đậu tương.

Tào phớ có màu trắng ngà, vị bùi.

Miếng tào phớ mịn tan như thạch rau câu là một trong những đồ ăn vặt ưa thích tại nhiều nước Châu Á.

Tại Trung Quốc, có nơi còn ăn cơm chan tào phớ.

*Mọi người có thể search xem hình để hình dung rõ hơn nha, nó hơi giống như tàu hũ nóng ấy)