Lục Chẩm Thu đối với cảnh giường chiếu cũng không xa lạ, dù sao bộ phim nào mà không có phân cảnh thân thiết, lời thoại cùng cảnh diễn sẽ không được phát trên nền tảng, chỉ có thể cùng cư dân mạng thảo luận một chút, nàng còn nhớ rõ thật lâu trước kia có một bộ kịch truyền thanh phát sóng trực tiếp hiện trường, bọn họ rút ra hình phạt chính là cảnh nóng của một bộ phim truyền hình, nàng cùng một diễn viên phối âm khác thành công trong việc đóng cửa phòng tối ở trong đó năm phút, lúc ấy còn trở thành một trò đùa cho mọi người.

Đoạn Cận Thủy Lan giao cho nàng chính là cảnh giường chiếu tiêu chuẩn, chừng mực hẳn là có thể chấp nhận được, nếu là nàng trước đây, ghi âm đoạn này cũng không quá sức, nhưng hiện tại nàng đã hai năm không có phối âm giường diễn, cảm giác nhất thời vẫn chưa tìm về được, Lục Chẩm Thu không vội vàng ghi âm, mà là căn cứ vào tên trên kịch bản tìm được tiểu thuyết.

Cư nhiên là tiểu thuyết của Bạch Miêu, Bạch Miêu là nhóm tác giả vừa mới mở trang web đã viết bách hợp, so với Cận Thủy Lan viết văn còn sớm hơn, nhắc tới cô ấy, liền sẽ liên tưởng đến một từ, thời đại nước mắt, mấy năm trước đề tài trang web không hạn chế, cái gì cũng có thể viết, Bạch Miêu thuộc về nhóm tác giả lâu đời rất có danh tiếng, viết rất nhiều CP kinh điển, cô ấy tương đối am hiểu viết về luyến ái cùng lý trí hiện thực va chạm.

Hiện thực càng tàn nhẫn, người thân xung quanh càng không hiểu, càng đem nhân vật chính trở thành quái vật, nhân vật chính càng muốn đắm chìm trong luyến ái, giải phóng bản thân, năm đó vừa mới bắt đầu, đồng tính vẫn là đề tài luôn được che giấu, văn của cô ấy giống như một tia bình minh cắt qua bầu không khí nặng nề, thành bữa ăn tinh thần của rất nhiều người, Lục Chẩm Thu xem không nhiều, chỉ là nghe qua tên Bạch Miêu.

Nghe nói mấy năm nay Bạch Miêu không có tác phẩm mới, cùng Cận Thủy Lan giống nhau, đi viết kịch bản bách hợp, hẳn là hai người quen biết, Cận Thủy Lan mới để cho mình thử một lần.

Lục Chẩm Thu hít sâu, đi vào phòng vệ sinh tắm rửa, trở về phòng bắt đầu xem tiểu thuyết, tiểu thuyết tổng cộng 30 vạn chữ, cũng không dài, nàng muốn biết hậu trường của cảnh đó là tình tiết gì, càng muốn biết tâm tình của nhân vật chính trong cảnh giường chiếu đó là gì, ghi lại có thể nắm bắt được trạng thái nhân vật, biết nên dùng âm thanh cùng ngữ khí như thế nào.

Cận Thủy Lan ra ngoài rót nước xuyên thấu qua khe cửa nhìn thấy Lục Chẩm Thu đang ngồi trên giường, cúi đầu xem điện thoại, Mao Mao ghé vào cửa, nhìn thấy cô chuẩn bị đứng lên, tay Cận Thủy Lan đặt lên môi, ý bảo Mao Mao đừng cử động, Mao Mao thật sự liền tiếp tục nằm sấp, lắc lắc cái đuôi.

3

Một bóng người từ cửa đi qua, Lục Chẩm Thu ngẩng đầu, không nhìn thấy người, ngược lại nghe được phòng sách có động tĩnh, nàng mím môi, tiếp tục xem tiểu thuyết.

Cận Thủy Lan ngồi trên ghế, mở máy tính ra, hôm nay ngủ hơn nửa ngày ở tạp chí, hiện tại ngủ không được, dứt khoát đứng lên sửa kịch bản, sau khi máy tính mở ra cô đăng nhập lên Q, liên tiếp tin nhắn đến, có tạp chí, đoàn làm phim, Kỷ Tử Bạc, còn có trong nhóm nhỏ, trong nhóm nhỏ có bốn năm tác giả, là thời điểm cô vừa viết văn liền quen biết, trong đó có Bạch Miêu.

[Bạch Miêu]: Người đâu? Người đâu? @ Cận Thủy Lan.

[Tao Khí Song Tử]: Cận lão sư gần đây rất bận rộn, mấy ngày nay đều không thấy cậu ấy trong nhóm.

[Nguyệt Nguyệt]: Còn không phải do tạp chí bên kia, các cậu còn chưa nghe tin tức sao? Nói là cố ý áp giá lão Cận, muốn nâng đỡ Đường Nghênh Hạ.

[Bạch Miêu]: Chỉ vì việc này?

[Cận Thủy Lan]: Đương nhiên không phải.

Cô đột nhiên thốt ra một câu, những người khác nhất thời không phản ứng, vẫn là Bạch Miêu phản ứng đầu tiên: [A! Người bận rộn đã trở lại! @ Cận Thủy Lan]

[Cận Thủy Lan]: Làm gì?

[Bạch Miêu]: Sợ cậu bị tạp chí ép giá một mình khóc thút thít, có muốn chị đây đến an ủi cậu không?

[Cận Thủy Lan]: Làm sao an ủi? Di sản có viết tên tôi không?

[Bạch Miêu]: Cút! Cậu chỉ nghĩ đến chuyện này sao!

Cận Thủy Lan nhìn cô ấy náo loạn trong nhóm, đột nhiên @ cô ấy, Bạch Miêu đánh hai dấu chấm hỏi, Cận Thủy Lan: [ Không có gì. ]

Bạch Miêu lập tức nhắn tin riêng cho cô: [ Làm sao vậy? Thật sự bị bên tạp chí làm cho tức giận? Cậu tức giận cái gì, mỗi ngày cậu chỉ cần mở nền tảng livestream kiếm tiền cũng đủ để đè bẹp tạp chí rồi, còn quan tâm tạp chí làm gì? ]

Cận Thủy Lan: [ Không phải chuyện tạp chí. ]

Bạch Miêu: [ Vậy là chuyện gì? ]

Cận Thủy Lan nghiêng đầu suy nghĩ vài giây, cuối cùng nhắn: [ Sau này lại nói cùng cậu. ]

Bạch Miêu gửi một cái biểu tình ok, Cận Thủy Lan tắt khung trò chuyện riêng, thấy Kỷ Tử Bạc gửi tin nhắn cho cô: [ Tôi đã liên lạc với Trân Duyên, chờ tôi hỏi cô ấy chuyện của Lục Chẩm Thu. ]

Trân Duyên chính là người trước kia gửi tin tức cho Lục Chẩm Thu, Lục Chẩm Thu không nhận được giám chế kịch truyền thanh, mâu thuẫn giữa hai người cũng chính từ lúc đó, sau đó bọn họ đều cho rằng Lục Chẩm Thu rút khỏi giới.

Nhưng bây giờ gặp lại, cô phát hiện sự tình cũng không phải như thế.

Cận Thủy Lan sau khi trả lời Kỷ Tử Bạc ngồi dựa vào trên ghế, thân thể thả lỏng, rõ ràng không buồn ngủ, nhưng cái gì cũng không muốn làm, cuối cùng cô mở livestream, điểm vào phòng livestream của Lục Chẩm Thu, trên giao diện livestream có tất cả các bài hát hôm nay do fans tải lên, cô cầm điện thoại quay về phòng, một bên nghe ca một bên lên giường nghỉ ngơi.

Cách vách Lục Chẩm Thu còn đang xem tiểu thuyết.

Ba vạn chữ tiểu thuyết, đối với Lục Chẩm Thu mà nói cũng chỉ mất mấy giờ, nàng nhìn đồng hồ thấy điểm bốn giờ sáng, sau khi xem xong còn tiện tay làm một ít ghi chép, phân tích sâu sắc tính cách của nhân vật chính, cùng với sự thay đổi tâm lý của nhân vật chính trong đoạn giường chiếu kia, nàng nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa, Cận Thủy Lan còn chưa tỉnh, tối hôm qua ngủ muộn như vậy, sáng nay khẳng định không dậy nổi, nàng thừa dịp cảm xúc còn đang ở đóng cửa phòng bắt đầu ghi âm.

Ước chừng hơn một giờ sau, Lục Chẩm Thu mới đỏ mặt đi ra khỏi phòng, nàng trước tiên mang Mao Mao đi vệ sinh, cuối cùng cho Mao Mao chút thức ăn, mang theo Mao Mao xuống lầu dạo hai vòng.

5

Mao Mao tinh thần phấn chấn, hoàn toàn trái ngược với Lục Chẩm Thu đang ngáp bên cạnh, Lục Chẩm Thu mí mắt gục xuống, bị một con chó kéo đi, sau khi đi dạo hai vòng nàng trở về nhà, Cận Thủy Lan quả nhiên còn chưa tỉnh, Lục Chẩm Thu cũng chờ không được Cận Thủy Lan tỉnh nên giúp cô làm điểm tâm, sau khi rửa mặt liền bò lên giường ngủ.

Thời điểm Cận Thủy Lan tỉnh lại trong phòng im ắng, ngoài cửa một chút động tĩnh cũng không có, cô gãi đầu đi ra khỏi phòng, nhìn thấy cửa phòng Lục Chẩm Thu đóng lại, Mao Mao nằm sấp ở cửa ngửa đầu nhìn cô, Cận Thủy Lan sờ sờ đầu nó, đi vào phòng vệ sinh, lúc đi vào phòng bếp nhìn thấy trên bàn ăn đặt một cái hộp, cô đi tới, cúi đầu nhìn, bên cạnh hộp còn có một tờ ghi chú —— [ Cận lão sư, thức dậy thì ăn bánh đi. ]

Là chữ viết của Lục Chẩm Thu, quyên tú xinh đẹp, chữ giống như người.

Tâm tình của Cận Thủy Lan rất tốt, đem ghi chú đặt vào trong túi áo ngủ, từ trong hộp lấy bánh ra, cho vào lò vi sóng hâm nóng, Mao Mao cái mũi ngửi ngửi, Cận Thủy Lan điểm lên trán nó, lắc đầu: "Mày không được động tâm tư."

Mao Mao ô ô một tiếng, có chút ủy khuất.

Cận Thủy Lan lắc mình vào phòng vệ sinh, rửa mặt sau đó đi ra, Mao Mao còn nằm sấp ở đó không nhúc nhích, rất quy củ, Cận Thủy Lan vừa ăn bánh vừa lấy đồ ăn vặt của chó do mình mua ra, lẩm bẩm nói: "Đừng để cô ấy biết..."

1

Mao Mao gâu gâu hai tiếng, tựa hồ đang phụ họa.

Cận Thủy Lan sau khi ăn bánh liền đi vào phòng sách, mở máy tính lên, kịch bản đang chỉnh sửa đến một nửa, dưới màn hình có ảnh đại diện lóe lên, có người gửi tin nhắn cho cô, Cận Thủy Lan mở ra, là chủ biên tạp chí Mễ Kỳ, tám phần chắc là nghe nói cô cùng lão bản kia không thể ký hợp đồng, hiện tại tới báo giá.

Mễ Kỳ không phải tạp chí nhỏ, lần đầu tiên hợp tác với Cận Thủy Lan, cũng coi như cấp đủ thành ý, 400 vạn tổng báo giá, 20% nhuận bút, nếu không có lão bản kia của Cận Thủy Lan, đây quả thật là điều kiện tối ưu nhất, nhưng bọn họ đối mặt chính là Cận Thủy Lan, sợ không đủ, chủ biên còn tự mình đi hỏi ý tứ của Cận Thủy Lan.

Cận Thủy Lan xác thực có lòng muốn đổi tạp chí, hợp tác vài năm không sai, cùng Triệu Tư Nhiễm có chút giao tình cũng là thật, nhưng còn chưa tới một bước ai cũng không thể rời khỏi ai.

Huống hồ cư nhiên dùng Đường Nghênh Hạ áp cô, đổi lại người khác không chừng cô mắt nhắm mắt mở cho qua, cố tình lại là Đường Nghênh Hạ.

Cận Thủy Lan nhắm một mắt, còn thật sự không nhắm lại được.

Cô trả lời chủ biên: [ Tôi sẽ xem xét. ]

Đối phương thấy cô buông lỏng cơ hội liền vội vàng trả lời: [ A! Vậy Cận lão sư, chiều nay tôi đem hợp đồng đưa qua cho cô xem được không? Cô có thể xem xét kỹ càng hơn? ]

Đưa qua đây?

Sợ là bất tiện.

Cận Thủy Lan: [ Hẹn ở quán cà phê đi, tôi sẽ gửi địa chỉ cho cô. ]

Chủ biên: [ Được, chúng ta hẹn vào buổi trưa được không? Thuận tiện tôi mời cô ăn một bữa cơm? ]

Cận Thủy Lan: [ Không cần, 3 giờ chiều đi. ]

Thời gian phát sóng trực tiếp của Lục Chẩm Thu là 4 giờ, trước tiên còn phải chuẩn bị máy móc, cô sợ Lục Chẩm Thu ngủ quên, chuẩn bị ở nhà đợi cho đến 3 giờ, đến lúc đó Lục Chẩm Thu không dậy nổi, cô có thể gõ cửa.

4

Lục Chẩm Thu không ngủ quên, khi đồng hồ báo thức vang lên, nàng liền mở mắt, trong chăn quá ấm áp quá thoải mái, nàng cọ hơn mười phút mới xốc chăn lên, đẩy cửa ra thấy Cận Thủy Lan đang ngồi trên sô pha chơi điện thoại, Lục Chẩm Thu chào hỏi: "Cận lão sư, xin chào."

Cận Thủy Lan nghiêng đầu nhìn nàng, Lục Chẩm Thu mặc một thân áo ngủ lông xù, thoạt nhìn rộng rãi thoải mái, tóc đẹp hơi loạn, biểu tình là vừa mới tỉnh ngủ còn mơ hồ, sườn mặt có chút đỏ ửng nhàn nhạt, khí sắc so với lúc mới dọn tới tốt hơn nhiều, cô mở miệng: "Xin chào."

Lục Chẩm Thu nhìn cô ăn mặc chỉnh tề, còn trang điểm, bên cạnh đặt một cái túi xách màu cà phê, không khỏi hỏi: "Cận lão sư sắp ra ngoài sao?"

Cận Thủy Lan hơi gật đầu: "Lát nữa ra ngoài bàn công việc, trở về mang cho cô một ly cà phê?"

Lục Chẩm Thu vò đầu, tay áo ngủ của nàng dài, che khuất tay, Cận Thủy Lan chỉ cảm thấy toàn thân Lục Chẩm Thu đều mềm mụp, ánh mắt cô không khỏi mềm xuống, đáy lòng tràn ngập muôn vàn cảm xúc.

"Được." Lục Chẩm Thu nói: "Đúng rồi Cận lão sư,  tôi đã ghi âm đoạn diễn ngày hôm qua, lát nữa tôi sẽ gửi cho cô."

Đáy mắt của Cận Thủy Lan hiện lên ngạc nhiên: "Xong rồi?"

Lục Chẩm Thu gật đầu: "Ừm."

Nàng nói xong ngáp một cái, ngượng ngùng cười trừ với Cận Thủy Lan, sau đó vào phòng vệ sinh rửa mặt, Cận Thủy Lan ở bên ngoài hơn nửa ngày không thấy nàng đi ra, mắt thấy sắp đến 3 giờ, cô nói với Lục Chẩm Thu một tiếng liền đi ra ngoài.

Lục Chẩm Thu nghe thấy tiếng đóng cửa mới thở ra một hơi, tìm được đoạn ghi âm trong điện thoại kia, quả thật vừa rồi nàng vẫn luôn chờ Cận Thủy Lan đi ra ngoài, không cần mặt đối mặt, hoặc ở trong cùng một cái không gian, phát đoạn ghi âm này xấu hổ tựa hồ đến cực điểm.

Mặc dù nàng cũng biết, chỉ là một đoạn ghi âm mà thôi, nhưng nàng không chịu nổi cảm giác xấu hổ từ trong xương cốt.

Sau khi Cận Thủy Lan lên xe có thói quen mở âm nhạc, trên xe Bluetooth vừa mới kết nối, đoạn ghi âm của Lục Chẩm Thu liền tới, cô thuận tay mở ra, trong xe an tĩnh đột nhiên truyền đến âm thanh ái muội thở hổn hển: "A...... Ừm...... Là chỗ này ——"

4

Cận Thủy Lan giật mình tắt điện thoại, âm thanh đột nhiên im bặt!

Phanh! Phanh! Phanh! Trong lòng cô phảng phất có một vạn con thỏ, đang chạy rất nhanh, va chạm, ngực bị đụng vào nóng lên!

*****

Cận Thủy Lan: Không được không được.

Lục Chẩm Thu: Nghe âm thanh liền không được?

Cận Thủy Lan: Không phải tôi không được, là sợ em không được.

Lục Chẩm Thu: Em vì cái gì không được?

Cận Thủy Lan: Sợ em chịu không nổi.

Lục Chẩm Thu:......